Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"10 giờ rồi, còn chưa xong à? Cần anh đặt đồ ăn giúp không?"
"Em và bé con đều đói meo rồi, muốn ngồi lên đùi chồng ăn luôn á~"
"Em bị ngốc thật à? Đứa bé đó là con của ba anh đó!"
Tôi nhìn người vừa theo tôi cả ngày, chiều còn giúp khuân vác đủ thứ trong lab.
Thật sự… không cảm thấy áy náy thì là nói dối.
Tôi tra thử tên Tông Thịnh trên mạng.
Truyền thông đều gọi anh là "đóa hoa cao lãnh" lạnh lùng, sang chảnh, không ai với tới.
Vậy mà giờ đây, đóa hoa ấy lại bị tôi kéo theo chạy khắp nơi vì cái thai không tồn tại này.
Lòng tôi không khỏi cắn rứt.
Tôi thu dọn xong thì đã hơn 10 rưỡi.
Căng tin trường đóng cửa từ lâu rồi.
Anh trông như… thật sự giận tôi.
Từ lúc bước ra khỏi lab, lồng n.g.ự.c anh phập phồng mạnh, chẳng nói lời nào.
Tôi chỉ đường cho anh lái Bentley vào một con hẻm nhỏ.
"Chồng ơi, anh từng xem mấy clip kiểu 'theo chân shipper tìm quán ăn sạch nhất chưa'?"
Tông Thịnh một tay điều khiển vô lăng, không đáp.
Tôi vỗ n.g.ự.c tự hào:
"Đi theo em ăn, đảm bảo sạch bách!"
Cuối cùng anh cũng liếc tôi một cái.
Rõ ràng ánh mắt là… không tin.
Từ sau vụ tôi lừa mình là lãnh đạo phòng lab, lời tôi nói không còn giá trị gì với anh nữa.
Tôi chỉ tay về phía trước:
"Thấy chưa, chiếc xe điện màu hồng phấn kia kìa, bé cưng của em đó, chuyên dùng giao đồ ăn."
Để chứng minh lời nói, tôi còn bấm nút cho nó kêu "chiu chiu chiu".
Vui cực kỳ!
Tông Thịnh cuối cùng cũng chịu nhìn tôi nghiêm túc hơn.
Nhưng ánh mắt lại càng thêm không tin nổi.
Tôi dắt anh vào tiệm mỳ nhỏ.
"Gì ơi! Cho con hai tô mỳ bò. Một tô thêm gân bò, một tô không hành, không rau thơm!"
Bà chủ trong bếp gọi vọng ra:
"Chi Chi, trúng số rồi hả con? Lần đầu ăn thịt ở chỗ dì luôn á!"
Tôi cười gượng.
Cứ để người ta hiểu lầm vậy hoài cũng không ổn.
Người ta bỏ cả công việc bạc tỷ, ở lại với tôi một bà bầu rởm, tôi tuy hay nói bậy, nhưng không phải không có lương tâm.
Đến khi bà chủ bưng mỳ ra, nói:
"Thì ra là dẫn bạn trai đến, ăn từ từ nha con."
Nồi nước mỳ nghi ngút khói xông thẳng vào mũi khiến mắt tôi cay xè.
Một mình quá lâu, đột nhiên có người lo tôi ăn chưa, lúc tôi đau bao tử thì đưa đi viện, lúc bị oan thì đứng ra bênh.
Cái đó… người bình thường không làm được.
Tôi còn đang lưỡng lự chưa biết mở lời thế nào, thì giọng lạnh băng vang lên:
"Mau ăn đi, không phải còn phải giao hàng nữa sao?"
Tông Thịnh gắp bỏ hết hành và rau thơm trong tô mỳ thịt ra, đẩy nó qua cho tôi, còn mình ăn tô chay.
Cách anh ăn mỳ rất nhã nhặn, nhưng tốc độ thì thần sầu.
Mười phút tiếp theo, đầu óc tôi trống rỗng.
Đến khi anh gõ nhẹ vào chiếc mũ bảo hiểm hình chuột túi màu vàng của tôi:
"Là bấm chỗ này để nhận đơn đúng không?"
"Đúng đúng đúng!"
"Rồi như này như này, sau đó tụi mình có thể 'go go go' luôn nè~"
Tôi nhìn cái chong chóng nhỏ trên đầu mũ anh, không nhịn được mà bật cười.
Tiếc là, đúng lúc đó, bé Yadea của tôi lại giở chứng thế nào cũng không nổ máy được.
Tôi quýnh quáng như con thoi.
Trễ là bị trừ tiền đó!
Chẳng lẽ phải gọi taxi đi giao hàng à? Tiền đâu mà chịu nổi!
Tôi lóe lên ý tưởng, ôm lấy tay Tông Thịnh:
"Chồng ơi chồng ơi, mở xe ra, nhanh nhanh nhanh!"
Lúc ngồi vào Bentley, tôi mới chợt nhớ ra tra thử mức tiêu hao nhiên liệu…
"Ờ mà… giao một đơn được bao nhiêu tiền nhỉ?"
Heh.
Tôi không dám hé răng. Lỗ là cái chắc.
"Chồng ơi~ Làm ơn đi mà~ Chở em đi lần này thôi!"
Tay Tông Thịnh siết nhẹ vô lăng, mắt nhấc lên:
"Giỏi nũng nịu vậy, sao không dùng với ông ta?"
Tôi ngẩn người, chưa hiểu ngay.
"Em ngọt ngào với ai cũng được, sao lại không moi tiền ông ta đi? Em bị ngốc à? Ông ta bên ngoài có bao nhiêu đứa đàn bà rồi? Diễn hết cả một bộ 'Chân Hoàn Truyện' luôn đó! Em tưởng ông ta thật lòng chắc? Em làm mình thảm hại vậy, hắn có đau lòng không?"
"Muốn tiền cứ mở miệng! Vì danh tiếng, hắn sẽ đưa. Em không cần khổ như thế này."
Nói đến đây, anh đập tay vào vô lăng, phát ra một tiếng "bốp" lớn đến rợn người.
Anh như nghẹn tức, buông ra câu:
"Thôi vậy. Để anh nuôi em cũng được."
Giác quan thứ sáu mách bảo tôi, anh không vì tất cả những bà trong "hậu cung" của ba mình mà giận tới mức này đâu.
Theo bản năng, tôi… muốn giấu thêm chút nữa.
Vì hình như tôi vừa thấy mặt Tạ Hàm vừa lướt qua cửa kính.
Mặt anh ta căng cứng, ánh mắt… u ám.
Từ sau lần Tông Thịnh nổi điên mắng cha mình một trận ra trò, anh bắt đầu thật sự đối xử với tôi như… một bà mẹ kế đặc biệt nhất thế giới.
Mỗi ngày đều mang cơm canh tới.
Tối đến thì lái Bentley, cùng tôi len lỏi qua từng khu phố ẩm thực, từng con hẻm, đi giao đồ ăn.
Dù bây giờ anh đang đi công tác nước ngoài, vẫn không quên mỗi ngày nhắn tin, chuyển tiền cho tôi đúng giờ.
Bên kia đại dương là buổi tối của anh, còn tôi thì đang làm thí nghiệm.
Tôi vừa "đầu độc" đám tế bào, vừa gọi video trêu anh:
"Chồng ơi~ Con mình nên đặt tên gì nhỉ? Chắc chắn phải theo họ anh rồi chứ?"
Miệng tôi thì chẳng bao giờ thông qua bộ não cả.
Tôi nghĩ đó chỉ là một câu đùa thôi mà.
Một kiểu đùa... hơi độc một tí.
Ai ngờ Tông Thịnh không cười. Mặt anh như vừa nuốt phải cái gì rất khó tả, gầm lên:
"Không mang họ Tông thì mang họ ai? Họ ba tôi chắc? Ổng từng lo cho em một ngày nào chưa? Ăn với em một bữa cơm chưa?"
Tôi nghi lắm, chắc anh mắc bệnh gì rồi.
Kiểu như trầm cảm tiền sản... nhưng mà là phiên bản nam.
Tôi thì lại rất thích nhìn dáng vẻ anh tức giận đến đỏ cả vành tai, mấy ngón tay thon dài cũng run run.
Nhưng rồi anh phát hiện mình hơi quá, bèn trợn mắt lườm tôi một cái:
"Không được nói mấy câu như vậy nữa."
Cửa phòng thí nghiệm đột nhiên bật mở.
Bình luận