Em Họ Chiếm Nhà – Chương 5

Tôi lập tức báo cảnh sát.

Chẳng bao lâu sau, điện thoại tôi vang lên.

Là cậu tôi gọi đến.

“Hai mau đến đồn cảnh sát ngay!”

Vừa bước vào đồn, cậu tôi lập tức kéo tôi đến trước mặt cảnh sát.

“Cô mau giải thích với cảnh sát đi, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi. Em gái cô làm sao có thể lấy đồ của cô được?”

Tôi nhìn cảnh sát, bình thản nói:
“Tôi không hề vu oan cho cô ta. Chiếc vòng tay này trị giá một triệu tệ, nếu cô ta lấy thì phải đền bù.”

Tôi biết rất rõ, Ngô Giao Giao không thể nào trả nổi số tiền này.

Cô ta sớm đã tiêu sạch tiền vào những thú vui xa xỉ, cứ nghĩ tôi vẫn như trước đây, chẳng bao giờ để ý.

“Một triệu? Không thể nào!”

Cậu tôi lập tức hét lên:
“Một cái vòng tay thôi mà, làm sao có thể đắt như vậy?”

Tôi cười nhạt:
“Tôi đâu có nói món đồ tôi mất là vòng tay, cậu sao lại biết?”

Sắc mặt cậu tôi chợt thay đổi, vẻ hoảng hốt hiện rõ trên gương mặt:
“Tôi… tôi đoán thôi.”

Ông ta cố gắng lái câu chuyện theo hướng khác:
“Dù sao nó cũng là em họ của cháu, cháu nỡ làm vậy sao? Cùng là người trong nhà, có đáng tính toán như thế không?”

Tôi nhướng mày:
“Cậu quên rồi à? Cô ta không còn là em họ của tôi nữa.”

Bọn họ đã chính thức cắt quan hệ.

Tôi với cô ta chẳng còn chút huyết thống nào.

12

Cậu tôi cuối cùng cũng nhận ra mình đã bị chơi một vố đau.

Ông ta trừng mắt nhìn tôi, nghiến răng:
“Mày cố tình! Tất cả là do mày cố tình sắp đặt!”

Tôi thản nhiên nhún vai:
“Cậu nói gì vậy? Sao tôi có thể cố tình được?”

Cậu tôi giơ tay định tát tôi, nhưng tôi lập tức giữ chặt cổ tay ông ta.

“Cậu, đây là đồn cảnh sát đấy. Cậu không sợ tôi kiện ngược cậu sao?”

Ông ta đành dừng lại, hít sâu một hơi, rồi nói:
“Cháu gái, cháu muốn thế nào mới chịu thả Giao Giao ra?”

Tôi nhìn cổ tay trống trơn của mình.

Bao năm qua, số tiền tôi đưa mẹ, bà đều dồn hết cho nhà ngoại.

Tính sơ sơ cũng khoảng năm mươi vạn.

Tôi lạnh lùng đáp:
“Vòng tay của tôi trị giá một trăm vạn, nhưng nể tình cậu là người thân, tôi chỉ lấy tám mươi vạn. Nếu không thì cậu tự lo tiền mời luật sư cho cô ta đi.”

Cậu tôi chết lặng.

Ông ta không ngờ tôi thực sự dám ra điều kiện này.

“Chúng ta là người một nhà! Cháu không thể nể tình một chút sao?”

Tôi bật cười:
“Đừng nói nữa. Tôi đã cho cô ta một căn nhà trị giá hơn trăm vạn, thế là quá nể tình rồi.”

Nhìn thấy sự do dự trên mặt ông ta, tôi cố tình bồi thêm một câu:
“Không biết nếu Giao Giao biết chính cậu không chịu bỏ tiền ra, cô ta sẽ nghĩ sao nhỉ?”

Căn nhà đó chính là bảo bối của họ.

Tôi tin chắc họ sẽ không dám không trả tiền cho tôi.

Quả nhiên, ngay trong đêm hôm đó, tiền đã được chuyển vào tài khoản của tôi.

Tôi lập tức chuyển toàn bộ số tiền đó cho mẹ.

“Mẹ muốn con quay lại để lấy tiền về, giờ con đã gửi cho mẹ rồi đấy.”

Mẹ tôi thở dài, mặt đầy vẻ ân hận:
“Lúc trẻ đầu óc mẹ không tỉnh táo, mới ngu dại đưa cho họ nhiều tiền như vậy.”

Sau đó, tôi đưa mẹ và con trai rời khỏi đây.

Trước khi đi, tôi rút đơn kiện.

Còn Ngô Giao Giao…

13

Sau này, tôi nghe nói, cậu tôi phát hiện căn nhà chưa từng được chuyển nhượng cho Ngô Giao Giao.

Không những vậy, ông ta còn mất trắng tám mươi vạn.

Ông ta tức giận đến phát điên, chạy khắp nơi tìm mẹ tôi.

Nhưng mẹ tôi đã cắt đứt liên lạc với họ từ lâu.

Bà nhận ra bộ mặt thật của họ, chẳng muốn dính dáng gì nữa.

Tiền bạc không còn, Ngô Giao Giao phải ra ngoài kiếm sống.

Nhưng cô ta vốn sống trong nhung lụa, chịu không nổi vất vả.

Không có trình độ, không có kỹ năng, chẳng làm được công việc nào quá vài ngày.

Cậu tôi cũng bắt đầu đánh đập cô ta mỗi khi bực bội.

Đến dịp Thanh Minh năm sau, tôi dẫn mẹ về quê tảo mộ.

Tình cờ thấy Ngô Giao Giao đang làm nhân viên gội đầu trong tiệm cắt tóc.

Hai bàn tay nứt nẻ, sưng đỏ, nhìn đến không nỡ.

Nhưng cô ta vẫn không nhận ra lỗi lầm của mình.

Vừa nhìn thấy tôi, cô ta lập tức chế giễu, nói lời mỉa mai.

Tôi chẳng buồn để ý.

Chỉ đưa mẹ đi thắp hương xong rồi rời đi.

Còn về cậu tôi…

Ông ta đổ đốn vì cờ bạc, thua sạch tiền.

Mỗi khi túng quẫn, ông ta lại đánh Ngô Giao Giao để trút giận.

Cả gia đình họ chìm trong hỗn loạn, gà bay chó sủa.

Nhưng chuyện này đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...