Full [...] – Chương 8

Chúng tôi không dừng lại lâu, tiếp tục tiến về phía trước.

Phía trước là hai dãy phòng kính đối diện, tất cả trắng toát một màu —— trắng từ giường, chăn, đến cả ánh đèn chiếu rọi.

Số lượng giường không nhiều, nhưng cái cách sắp xếp đối xứng và màu sắc ngột ngạt này khiến người ta nghẹt thở.

Nó giống như…

… tổ ong.

Đúng vậy, những ô phòng xếp dọc, xếp ngang kia —— chẳng khác nào tổ ong nhân tạo.

Lạnh lẽo. Rùng mình.

Trong nhiều căn còn có người.

Toàn là phụ nữ.

Còn trẻ, còn đẹp, nhưng… mắt vô hồn, mặt không chút cảm xúc.

Tất cả đều mặc đồng phục giống nhau, ngồi im trên giường, như…

những con ong bị nhốt, bị huấn luyện để phục vụ cho tổ ong của loài người.

Tôi run rẩy.

Chân tay lạnh toát.

Khi tôi tưởng An Tâm Tìm Người là công cụ môi giới buôn thân, tôi nghĩ đó đã là đáy vực.

Nhưng giờ đây tôi mới biết ——

Chúng không chỉ là nền tảng.

Chúng còn là “nơi tập kết”, nơi “giữ hàng”, nơi “huấn luyện” những người phụ nữ bị mất tích.

Vỏ bọc “công ty từ thiện”, là để che đậy cho sự thật tàn khốc ——

Bọn họ lừa gạt niềm tin của các gia đình, dựa vào thông tin thân nhân cung cấp, rồi tổ chức hệ thống buôn bán người quy mô lớn.

Tầng 18.

Tầng 1.

Chênh nhau 17 tầng.

Mà cha mẹ ở tầng trệt, đang rơi lệ tìm con… nào hay biết, “cục cưng” của họ, cũng ở ngay tòa nhà này.

Cũng ở “Công ty An Tâm Tìm Người” kia.

Ngay phía trên —— tầng mười tám.

Địa ngục, vốn là thứ dưới lòng đất, là khái niệm mơ hồ.

Nhưng bây giờ, địa ngục ấy…

đang tồn tại ngay bên cạnh tôi, tồn tại thật sự ——

ở trên nhân gian, tầng mười tám.

11

Tin nhắn từ dượng là:

“Thử kiểm tra mẫu ADN xem, để dượng nhờ người đối chiếu với kho dữ liệu người mất tích.”

Sau khi rời khỏi Công ty An Tâm Tìm Người, tối đó tôi gặp ác mộng.

Tôi tỉnh giấc giữa cơn hoảng loạn, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Hình ảnh những cô gái bị kiểm soát, bị “biến mất”, người phụ nữ bị giam cầm – người mà gần đây luôn xuất hiện trong giấc mơ của tôi…

Tôi nhắm mắt lại, cố thở ra một hơi thật nhẹ.

Tối nay, tôi đã nhắn tin cho bạn trai Lương Tuyên, hỏi rằng ngày mai anh có rảnh không, nói rằng tôi hiếm khi được nghỉ nên muốn đi mua sắm.

Tất nhiên, ngày mai là ngày làm việc, sao anh ta có thể rảnh?

Theo tôi biết, Lương Tuyên vẫn đi làm tại một công ty, tôi từng tới đó xem anh làm.

Quả thật đóng kịch rất đạt.

Không ngoài dự đoán, anh nhắn lại:

“Ngày mai anh đi làm, chiều tan làm gặp em được không?”

Tôi cười nhạt, trả lời:

“Vậy chiều gặp nhé.”

Nhưng anh ta không biết, tôi không định đi chơi, mà chỉ muốn xác nhận anh có ở nhà hay không —

Vì tôi quyết định, phải quay lại nhà anh một lần nữa.

Tôi mang theo găng tay trong suốt, phong bì giấy thoáng khí, và tăm bông lấy mẫu.

Từ những đoạn trò chuyện gần đây, tôi biết bố của Lương Tuyên đang đi công tác, vài ngày nữa mới về.

Lương Niệm cũng không có ở nhà vào khung giờ này.

Còn mật mã cửa nhà…

Hôm đó khi Lương Niệm về nhà, lúc cô ta nhập mật mã, tôi tuy xoay lưng lại nhưng đã âm thầm bật camera điện thoại.

Vì vậy tôi ghi rõ toàn bộ thao tác nhập mật khẩu vào máy.

Khi tôi nhẹ nhàng mở khóa và bước vào nhà, giọng của Lương Tuyên vang lên ngay sau cánh cửa!

May mà tôi đã cẩn thận, mở cửa nhẹ như lông hồng, và lập tức trốn sau rèm cửa phòng khách.

Rèm rất dày, nhưng tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình đập và hơi thở nặng nề.

Tôi không ngừng tự hỏi: Nếu bị phát hiện thì sao…

Chỉ có một mình Lương Tuyên, tôi nghĩ mình vẫn xử lý được.

Anh ta không biết võ, trước giờ tôi còn thường giục hắn vận động, nhưng luôn bị từ chối với lý do sức khỏe yếu.

Nhưng…

Ngoài tiếng hắn ra, còn có tiếng của một người phụ nữ.

“Tôi nói nè ông chủ, trên điện thoại anh vẫn để ảnh bạn gái làm hình nền, bạn gái anh biết anh có bao nhiêu ‘người tình’ sau lưng không?”

Giọng nữ nhẹ nhàng, mang chút giễu cợt.

Giọng nam là Lương Tuyên:

“Người tình? Mấy người chẳng qua là muốn giao dịch với tôi, tưởng tôi không biết à? Lưu Oanh, lần trước cô suýt bị đánh chết lúc trốn đi, tôi là người ra tay cứu cô đấy.”

“Ông chủ Lương, anh còn tôn trọng tôi hơn cả bố mình nữa đấy. Anh cứu tôi, chẳng phải vì thân xác tôi thôi à?”

“Lưu Oanh… lo thân cô đi. Lần sau mà còn vậy, tôi sẽ không cứu nữa.”

“Hai cha con các người, bản chất đều như nhau. Ông già không ra gì, anh cũng chẳng khá hơn.”

Giọng cười cô ta đầy châm chọc.

Rồi là tiếng quần áo cọ xát.

“Cho nên tôi mới cứu cô mà.”

Lương Tuyên cũng bật cười.

“Không sợ bạn gái anh phát hiện sao?”

“Cô ta? Làm sao biết được? Tôi còn gắn camera cho bạn gái yêu dấu của mình đấy. Từng hành động nhỏ của cô ta, tôi đều nắm rõ.”

Ngay lúc đó, một giọng quen nữa vang lên:

“Anh à, sao anh chưa ra ngoài vậy? Bố về rồi, đang tìm anh đó.”

Là Lương Niệm.

Giọng nữ kia bảo: “Trong phòng tối quá, để tôi kéo rèm ra.”

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần.

Tôi không ngờ cô ta lại đi về phía này…

Một chọi ba — liệu tôi có thắng?

Tôi nuốt nước bọt, tim như thắt lại.

Đôi tay kia chạm vào phía trên đầu tôi…

Lớp rèm ngoài cùng được kéo ra —

Và tôi, nhìn thẳng vào mắt cô ta.

Ngạc nhiên. Bối rối.

Một chuỗi cảm xúc phức tạp lướt qua trong mắt người phụ nữ ấy.

Tôi thì bất động, nhìn cô chằm chằm.

Gương mặt ấy… quen lắm.

Giống ai đó…

Cô ta sững lại mấy giây, rồi bình tĩnh kéo lại rèm, xoay người rời đi.

Cứ như… chưa từng nhìn thấy tôi.

“Lưu Oanh, sao không kéo rèm?”

Lương Tuyên hỏi.

“Ban ngày kéo làm gì? Người ngoài nhìn thấy lại rắc rối. Huống hồ nhà các anh, tiếng xấu đã đầy người rồi.”

Cô ta đáp tỉnh bơ.

Tôi nghe Lương Niệm cười khẩy:

“Cũng đúng. Là do anh với bố làm ra mấy chuyện tốt đẹp đó thôi.

À, ra ngoài nhớ mang ít cơm cho bà điên kia đấy.

Sáng nay còn chưa ăn gì, đừng để bà ta chết đói.”

“Phiền phức.”

Lương Tuyên lạnh lùng,

“Lưu Oanh, cô đi đưa đi. Tôi không muốn nhìn thấy bà ta. Chìa khóa đây.”

Lương Niệm phụ họa: “Không có người thân mà lắm mồm, nói linh tinh suốt ngày, nhìn phát ớn. Tối nào tôi cũng gặp ác mộng.”

“Hơn chục năm rồi, tối nào cô chẳng ngủ như heo.” Lương Tuyên chế giễu.

“Anh có ý gì?!”

Hai người bắt đầu cãi nhau, chẳng còn chút dáng vẻ “anh em tình thâm” như lúc trước nữa.

Lưu Oanh mang cơm vào trong, chẳng mấy chốc lại ra. Tôi nhìn qua rèm, thấy cô ta vô tình đặt chìa khóa lên sofa, rồi nói:

“Được rồi, đi thôi, đừng cãi nữa.”

Ba người vừa nói vừa ra ngoài.

Tôi sực nhớ đến cảnh sát Tiểu Lưu từng nói:

“Chị tôi cũng mất tích, cố gắng gửi tin ra ngoài, tôi mới biết chuyện.”

Tiểu Lưu họ Lưu, còn cô gái này tên Lưu Oanh.

Lẽ nào… chị gái mà Tiểu Lưu muốn cứu, chính là cô ấy?

Tôi run lên.

Nếu không gặp chuyện này, với tính cách thông minh, mạnh mẽ của Lưu Oanh, hẳn cô ấy đã tỏa sáng trong sự nghiệp rồi…

Vậy mà bây giờ — như cô ấy từng nói — cô ấy chỉ là món đồ chơi cho cả nhà bọn chúng.

Cái gia đình này, bề ngoài nho nhã lễ độ, nhưng phía sau là gương mặt ghê tởm, đẫm máu đến rợn người.

Tôi run run nhặt lấy chìa khóa mà Lưu Oanh để lại, mở cánh cửa phòng chứa đồ đã khóa kỹ.

Dựa theo cách cũ, tôi đi vào căn phòng kia một lần nữa.

Cánh cửa mở ra, tôi như từ địa ngục bóng tối bước vào một địa ngục khác.

Hôm nay, trong căn phòng nhỏ này, rèm cửa còn không được kéo ra.

Tôi bật đèn pin, liền nghe thấy tiếng hét thất thanh khản đặc và tiếng bát đũa vỡ nát.

Trong ánh đèn, người phụ nữ bị giam cầm hoảng sợ lùi về sau, toàn thân run rẩy.

Cơm văng tung tóe dính lên tay lên chân, mùi uế khí lờ mờ lan ra…

Cô ấy bị sợ đến mức tiểu tiện mất kiểm soát.

Vẫn mặc bộ đồ hôm trước.

Đầu cúi gằm, run rẩy như lá mùa đông.

Nước mắt tôi lặng lẽ rơi.

Lúc nãy Lương Niệm nói gì?

“Bà điên không có người thân?”

Nhưng… làm gì có ai trên đời là không cha không mẹ?

Tôi run lên vì giận.

Nước mắt rơi lã chã.

Tôi không quên mục đích hôm nay.

Đeo găng tay, tôi nhẹ nhàng đến gần người phụ nữ ấy, lấy vài sợi tóc, rồi dùng tăm bông khẽ chạm vào vết thương hở trên tay cô ấy để lấy mẫu máu.

Tất cả đều được cất kỹ trong phong bì thoáng khí.

Tôi muốn dựa vào chúng…để tìm được gia đình cô.

“Đừng sợ…”

Tôi thì thầm, tháo găng tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang run bần bật của cô ấy.

Bàn tay lạnh đến tê dại.

Tôi dùng hơi ấm từ tay mình, truyền chút ấm áp sang.

Không hiểu vì sao, cô không hét nữa.

Tôi thấy nước mắt trào ra từ đôi mắt cô, lặng lẽ lăn dài trên gương mặt tàn tạ ấy.

“Tôi sẽ sớm đưa cô rời khỏi đây. Tôi sẽ giúp cô tìm lại người thân. Cô sẽ không còn bị giam giữ nữa…Cô yên tâm.”

12

Kết quả xét nghiệm DNA được gửi về đúng lúc dượng đang ở nhà, cùng cả gia đình tôi bàn bạc về kế hoạch hành động.

Dượng trầm giọng nói:

“Tiêu Tiêu, chuyện này có lẽ cần con giúp một tay.

Chúng ta cần tìm một cơ hội, lúc cả nhà họ Lương hoàn toàn không hay biết, để đột kích công ty và bắt gọn một mẻ.

Cái gọi là An Tâm Trung Gian, chuyên lừa gạt những cô gái mất tích, chính là do đám người dưới trướng Lương Thông Tài lập ra.

Nhà họ Lương khởi nghiệp từ ngành trang trí nội thất, rồi bắt đầu lén lút buôn bán phụ nữ, làm giao dịch thể xác.

Để che mắt thiên hạ, họ lần lượt lập ra công ty bất động sản và An Tâm Tìm Người.

Cấp trên đã nắm đủ bằng chứng.

Nhưng vụ án này dính líu đến quá nhiều người, nhất định không thể để rút dây động rừng.”

Tôi lặng im suy nghĩ, dường như hiểu được điều gì đó:

“Dượng, ý của dượng là…”

Mẹ tôi cũng đang ngồi bên nghe, giờ cũng hiểu ra, nhẹ giọng:

“Em rể, em muốn mượn chuyện của Tiêu Tiêu với Lương Tuyên… để nghi binh?”

Dượng gật đầu, có chút áy náy:

“Chị à, chuyện này bọn em đã bàn bạc kỹ, phối hợp như vậy là biện pháp tốt nhất.

Nhưng nếu Tiêu Tiêu hoặc hai người không đồng ý, chúng ta sẽ nghĩ cách khác.”

Tôi còn chưa kịp nói gì, mẹ đã lên tiếng, giọng run rẩy:

“Sao lại không đồng ý?! Những kẻ buôn người, tôi hận… tôi hận đến tận xương tuỷ.”

Mẹ nói từng chữ đầy phẫn uất, đến cuối cùng, nước mắt không kiềm được mà tuôn rơi:

“Em gái tôi… tôi không biết nó đang ở đâu, nhưng… nhưng…”

Ba tôi vẫn lặng im từ nãy giờ, lúc này mới nhẹ nhàng ôm lấy mẹ.

“Không sao đâu, em gái mình… nhất định sẽ bình an.”

Tôi quay sang dượng, kiên định:

“Dượng, con cũng đồng ý. Những kẻ như vậy… phải trả giá thích đáng.”

Dượng gật đầu, đang định bắt đầu giải thích kế hoạch, thì chuông điện thoại tôi vang lên.

Tôi cầm lên xem, là cảnh sát Tiểu Lưu gọi đến.

“Có lẽ là kết quả DNA của người phụ nữ kia.”

Tôi khẽ nói một câu, rồi bắt máy.

“Đồng chí Tiêu Tiêu, kết quả xét nghiệm DNA của người cô gửi đã có rồi.”

“… Cha ruột của cô ấy từng để lại mẫu DNA, nên kết quả có rất nhanh.”

Câu nói ấy khiến tim tôi như bị bóp nghẹt.

“Tên của ông ấy là gì?”

Bên kia khựng lại một giây, rồi từ tốn đáp:

“Tên cha ruột của cô ấy là… Hà Thanh Nghĩa.”

Ù——

Tiếng ong ong vang lên bên tai tôi.

Tay cầm điện thoại bắt đầu run rẩy.

Hà Thanh Nghĩa.

Đó là… tên ông ngoại tôi.

Tầm nhìn của tôi mờ đi. Tôi đưa ngón tay run rẩy bật loa ngoài.

Cả ba mẹ và dượng đều lập tức chú ý. Họ thấy rõ sắc mặt tái nhợt của tôi, sắc mặt ai nấy trở nên vô cùng căng thẳng.

“Đồng chí Tiêu Tiêu?”

Giọng Tiểu Lưu gọi khẽ.

Tôi nuốt một ngụm nước bọt, mở mắt ra lần nữa:

“Cảnh sát Tiểu Lưu, bên anh… có tra được tên cô ấy không?”

Lần này, anh ta im lặng hơi lâu hơn.

Sau đó, nói thật khẽ:

“Tên của cô ấy là… Hà Lâm.”

Hà Thanh Nghĩa.

Hà Lâm.

Đó là… dì út đã mất tích suốt mười chín năm của tôi.

Trước mắt tôi, lại hiện lên hình ảnh người phụ nữ bị giam cầm.

Trong trí nhớ, hình bóng dì út luôn thơm ngát, thướt tha như đóa đào, những tấm ảnh cũ còn lưu lại đều là… dáng người dịu dàng, khuôn mặt rạng ngời.

Tuổi hai mươi ba của dì ấy, là độ tuổi tươi đẹp nhất của đời người.

Vậy mà sau mười chín năm, lần gặp lại đầu tiên…

Lại là một người phụ nữ già nua, tiều tụy đến mức cháu gái ruột và người yêu cũng không nhận ra nổi.

Năm đó, dì Hà Lâm là nữ thần khoa múa, cha mẹ khỏe mạnh, chị gái anh rể tình cảm gắn bó, sự nghiệp đang lên, người yêu thì yêu chiều hết mực…

Vậy mà…

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...