Full [...] – Chương 2

7.

Âm thanh từ tivi vẫn tiếp tục vang lên. Trình Sách thoát khỏi cuộc trò chuyện, trong nhà vệ sinh cũng vừa vang lên tiếng xả nước.

Tôi cúi đầu, giả vờ nhìn điện thoại, không nói một lời.

Trình Sách mặt không cảm xúc bước ra khỏi nhà vệ sinh, dường như hoàn toàn không phát hiện ra cuộc trò chuyện của anh vừa rồi đã bị tôi nhìn thấy từ đầu đến cuối.

Anh im lặng ngồi xuống cạnh tôi, thậm chí không liếc mắt nhìn lấy một cái.

Dĩ nhiên cũng chẳng phát hiện ra hốc mắt tôi đã sưng đỏ, sống mũi cũng ửng lên vì khóc.

“Đinh linh linh~”

Điện thoại vang lên, tôi liếc qua, là một số lạ.

Trình Sách nghe máy, giọng nói mang theo chút run rẩy:

“A lô, là anh.”

“Ừm, chúc mừng em.”

“Được, anh sẽ đến đúng giờ.”

Đây là… cuộc gọi của Lâm Ngữ Khiết?

Một luồng lạnh buốt chạy từ tim tôi lan ra toàn thân.

Tôi quá hiểu Trình Sách.

Chúng tôi bên nhau nhiều năm như vậy, lần cuối tôi thấy anh hồi hộp thế này… là khi anh nhận cuộc gọi từ giám đốc công ty.

Lúc đó anh đang cạnh tranh vị trí phó tổng với một người khác, vì cơ hội đó, anh đã chuẩn bị suốt một năm.

Trình Sách cúp máy, sắc mặt bình tĩnh, nhưng tay lại siết chặt lấy điện thoại.

Vì dùng lực quá mạnh, mu bàn tay nổi gân xanh, trông đến là gai mắt.

“Mạn Ni.”

Trình Sách dịu giọng.

“Mấy bộ vest lần trước em đưa anh xem, lúc đó anh không nhìn kỹ, em gửi lại đường link cho anh nhé.”

Tôi lập tức ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào anh.

8.

Trình Sách bị đôi mắt sưng đỏ của tôi làm cho giật mình, hiếm khi thấy giọng anh mang theo chút dịu dàng:

“Sao thế? Mắt đỏ như thỏ con vậy, bị cảm động vì bộ phim vừa rồi à?”

“Em lúc nào cũng nhạy cảm quá mức.”

Anh xoa đầu tôi bằng vẻ cưng chiều quen thuộc.

Nếu là trước đây, tôi đã nhào vào lòng anh, làm nũng một trận rồi.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ lặng lẽ nghiêng người tránh đi, né bàn tay đang vươn tới của anh.

Trên mặt Trình Sách thoáng hiện vẻ không vui.

“Lại đây.”

Anh vỗ vỗ lên ghế sofa. Trình Sách từ nhỏ đã là kiểu con nhà người ta điển hình: đẹp trai, học giỏi.

Là học trò cưng của thầy cô, tấm gương sáng của bạn bè, niềm tự hào của cha mẹ.

Những trải nghiệm ấy cũng rèn cho anh tính cách nói một là một, thêm vào ảnh hưởng từ cha mình, anh có phần gia trưởng.

Tôi vốn là người tính tình hiền lành, rất ít khi trái ý anh.

Nhưng lần này, trong lòng tôi nghẹn một cục tức, chẳng muốn đáp lại anh chút nào.

Thấy tôi ngồi yên không nhúc nhích, Trình Sách nổi giận.

Anh đứng dậy quay về phòng, mạnh tay đóng sầm cửa lại.

Trước đây, hễ có chuyện như vậy, tôi sẽ vội vã dỗ dành anh, làm đủ trò để anh nguôi giận.

Còn bây giờ, tôi chỉ ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, bắt đầu nhớ lại bảy năm của chúng tôi.

Là một người đàn ông, Trình Sách rõ ràng rất có sức hút.

Anh có khuôn mặt tuấn tú, vóc dáng được giữ gìn rất tốt.

Anh là người nghiêm khắc với bản thân.

Không hút thuốc, không uống rượu, ngủ sớm dậy sớm, mỗi ngày đều luyện tập thể thao.

Hơn nữa, anh làm việc chăm chỉ, có chí tiến thủ, tự giác và thông minh.

9.

Nhưng nếu Trình Sách đối xử với tôi không tốt, thì những điểm tốt đẹp ấy của anh, có liên quan gì đến tôi nữa chứ?

Tôi cúi thấp đầu, lần đầu tiên nghiêm túc suy nghĩ về mối quan hệ của chúng tôi.

Tôi thích anh, là ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy đã rung động không kìm được.

Trình Sách là bạn trai đầu tiên của tôi.

Lần đầu nắm tay, lần đầu ôm nhau, lần đầu hôn nhau…

Tuổi thanh xuân đẹp nhất đời tôi, đều là cùng Trình Sách trải qua.

Anh tốt đến mức khiến tôi lúc nào cũng mang trong mình cảm giác tự ti khi ở cạnh anh.

Chính vì sự tự ti ấy mà tôi cứ từng bước nhường nhịn, khiến tôi không còn cá tính, cũng khiến tôi rơi vào hoàn cảnh như hiện tại.

Bảy năm sớm chiều bên nhau, đối với tôi, Trình Sách là khắc cốt ghi tâm.

Còn tôi, trong mắt anh, chỉ là một người… phù hợp để kết hôn.

Rất nhanh, Trình Sách mặt mày lạnh tanh đi ra khỏi phòng.

“Nhớ gửi lại link vest cho anh đấy.”

Tôi tức đến bật cười — vest để mặc trong lễ đính hôn với tôi, thì anh chẳng buồn xem.

Thế mà đến lễ cưới của bạn gái cũ, lại biết phải ăn mặc tươm tất rồi.

“Không có. Em xóa rồi.”

Trình Sách ngạc nhiên nhìn tôi, cuối cùng cũng nhận ra sự bất thường.

“Sao vậy? Giận dỗi cái gì đấy?”

“Công việc không suôn sẻ à?”

“Nếu công việc không suôn sẻ thì cũng đừng đổ hết lên đầu anh. Mình đều là người lớn rồi, cảm xúc tiêu cực nên tự xử lý bên ngoài.”

“Anh không muốn bị người khác trút giận, em tự xem lại bản thân đi.”

Nói rồi Trình Sách rót một ly nước, lại quay về phòng.

Từ hôm đó trở đi, chúng tôi chính thức bước vào chiến tranh lạnh.

10.

Không thể ngờ được — người sắp cưới Lâm Ngữ Khiết, lại là đồng nghiệp của tôi.

Đồng nghiệp gửi thiệp mời điện tử cho tôi, tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh trên đó, ngẩn người rất lâu.

Thế giới này… đúng thật là nhỏ bé quá.

Lễ cưới của Lâm Ngữ Khiết tổ chức vào cuối tuần. Trình Sách cuối cùng cũng chịu kết thúc chiến tranh lạnh, sáng sớm đã mở lời:

“Cho anh mười nghìn.”

Từ sau khi tốt nghiệp, Trình Sách rất chủ động giao thẻ lương cho tôi.

Anh nói: “Phụ nữ quản tiền, gia đình mới giữ được sự ổn định lâu dài nhất.”

Trình Sách… anh ấy thật sự từng rất nghiêm túc muốn cưới tôi.

Tôi lấy từ ngăn kéo ra mười nghìn tiền mặt, đưa cho anh, rồi lặng lẽ nhìn anh đang gội đầu, cạo râu, ăn mặc chỉnh tề.

“Hiếm thấy anh chuẩn bị kỹ thế này, hôm nay đi làm à?”

Tay Trình Sách đang lau giày hơi khựng lại một chút.

“Ừ, có một cuộc gặp gỡ thương mại, rất quan trọng.”

“Anh đi trước đây, trưa tối không về ăn cơm.”

Tôi hít sâu một hơi, ngồi trước gương, tự tay trang điểm cho mình một lớp son phấn thật rực rỡ.

Trình Sách, hẹn gặp anh ở lễ cưới.

Buổi lễ được tổ chức khá đơn sơ. Nhà trai là người ở nông thôn, nên tiệc cưới được dựng trong một chiếc rạp lớn ngay tại sân nhà.

Đây là lần đầu tiên tôi đến quê đồng nghiệp, có hơi bất ngờ.

Bởi vì bình thường, Trần Huyền trông rất hào phóng, tiêu tiền không tiếc tay, cũng rất chú trọng ngoại hình. Tôi từng nghĩ anh ta là con nhà giàu.

Tiệc cưới ở nông thôn lúc nào cũng nhộn nhịp hơn thành phố. Họ hàng xa gần, mấy bà mấy cô tụ tập vừa ăn vừa xem cô dâu, vừa tranh nhau xin kẹo cưới.

Lâm Ngữ Khiết mặc một chiếc váy cưới đuôi cá ôm sát, khoe ra đường cong nóng bỏng cùng làn da trắng mịn rạng ngời.

11.

Tôi lẫn vào đám đông đứng xem náo nhiệt, rất nhanh đã thấy Trình Sách xuất hiện.

Anh từng bước, từng bước chậm rãi mà kiên định tiến về phía Lâm Ngữ Khiết, nét mặt trang nghiêm như thánh thần, trông chẳng khác nào một tín đồ sùng bái đang hành hương.

Lâm Ngữ Khiết vừa nhìn thấy Trình Sách cũng xúc động không kém, mắt nhanh chóng đỏ hoe.

Trình Sách đưa cho Lâm Ngữ Khiết một phong bao lì xì dày cộp.

“Lâu rồi không gặp. Chúc em tân hôn hạnh phúc.”

Lâm Ngữ Khiết cắn môi nhìn Trình Sách, ánh mắt phức tạp, như vừa vui lại vừa buồn.

“Lâu rồi không gặp, A Sách.”

Rất nhanh sau đó, khách khứa lục tục kéo đến, Trình Sách liền lui về phía sau, đứng sang một bên, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Ngữ Khiết.

Anh nhìn cô chăm chú đến lạ, tập trung đến độ như thể hôm nay không nhìn đủ thì sẽ không bao giờ còn cơ hội nữa.

Thật nực cười. Nếu anh chịu đảo mắt một vòng, sẽ phát hiện ra tôi đứng ngay gần anh thôi.

“Cô dâu nhà họ Trần này nhìn chẳng đứng đắn gì cả, hở hang thế kia là cho ai xem đấy?”

“Đúng vậy đấy. Bao nhiêu người đang nhìn, thế mà hở nửa vòng ngực ra, tôi còn chẳng dám nhìn nữa là.”

“Người thành phố đúng là cởi mở thật đấy. Nghe bảo là có bầu rồi mới chịu cưới, chứ không nhà họ Trương đời nào chịu nhận cô con dâu này!”

Xung quanh tôi hình như toàn là họ hàng bên nhà trai, mới đứng vài phút mà tôi đã nghe đầy tai chuyện thị phi.

Mà này, hồi đó nghe bảo là Lâm Ngữ Khiết nhất quyết đá Trình Sách, chê anh quá ki bo, chẳng lãng mạn gì cả.

Thế mà bây giờ lấy được người chồng mới… lại phải đối mặt với một đám người thân thật khó nhằn đấy.

Tôi nhanh chóng tìm được chỗ ngồi cho mình.

Thật buồn cười. Trước đó tôi còn tưởng tượng không biết nếu Trình Sách nhìn thấy tôi thì tôi nên nói gì với anh.

Không ngờ lại chẳng cần phải nghĩ đến chuyện đó.

Anh như người mất hồn, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

Đến cả bạn bè đứng ngay bên cạnh gọi tên cũng không nghe thấy, huống gì là phát hiện ra tôi giữa đám đông ồn ào náo nhiệt này.

12.

Tiệc cưới nhanh chóng bắt đầu. Lần đầu tiên tôi thấy trên mặt Trình Sách hiện ra nhiều biểu cảm đến thế.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, số cảm xúc anh thể hiện còn nhiều hơn cả bảy năm tôi bên cạnh anh.

Thất vọng, cảm thán, hoài niệm, vui mừng, bối rối, xót xa, hối hận…

Nhìn dáng vẻ bây giờ của Trình Sách, tôi bỗng hiểu ra tất cả.

Anh chưa từng yêu tôi — vì thế nên mới không tức giận, không cãi nhau, không ghen tuông.

Tôi từng nghĩ anh là người hiền hoà, lạnh nhạt, ít nói.

Thật ra, tất cả chỉ bởi vì… anh không yêu tôi.

Vì không yêu tôi, nên anh không sẵn sàng dành thời gian cho tôi.

Vì chẳng bận tâm, nên anh mới không có lấy một chút biến động cảm xúc nào với tôi.

Vì không để tâm, nên tất cả mọi chuyện trong mối quan hệ này, đều theo cách mà anh cảm thấy thoải mái nhất.

Khoảnh khắc hiểu ra, ngoài nỗi buồn trong lòng, còn có một cảm giác nhẹ nhõm như được giải thoát.

Giống như một phạm nhân chờ phán quyết cuối cùng, cuối cùng cũng nghe được bản tuyên án dứt điểm.

“Ôi chao Mạn Ni, sao em lại khóc thế?”

“Ha ha ha, bị xúc động rồi hả? Trời ơi không cần đâu, thật sự không cần thiết. Em còn không hiểu rõ Trần Huyền à? Tiêu tiền thì như nước, nghe nói để theo đuổi được vợ hiện tại, cậu ta làm liền mười mấy cái thẻ tín dụng, quẹt loạn xạ.”

“Yêu thì đúng là lãng mạn thật đấy, khách sạn 5 sao, du lịch vòng quanh thế giới, túi hiệu đầy tay.”

“Nhưng mà cưới xong rồi á, chắc cô vợ kia cũng phải chuẩn bị sống cuộc đời gánh nợ cùng chồng thôi.”

“Khụ khụ~”

Tôi bị chính nước bọt của mình sặc lên, tròn mắt nghe đồng nghiệp trong công ty thi nhau buôn chuyện đời tư của Trần Huyền.

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...