Full [...] – Chương 4

23

Năm Cố Yến Kinh và Phó Tĩnh Chi kết hôn, tôi vừa tròn ba mươi tuổi. Người ta nói ba mươi tuổi là lúc lập thân.

Là thời điểm đàn ông nên nỗ lực phấn đấu.

Nhưng ở tuổi ba mươi, tôi đã bắt đầu đi trên con đường trở về. Hiện tại nhà họ Chu chỉ còn lại một mình tôi.

Nhưng công việc kinh doanh của nhà họ Chu lại ngày càng phát triển.

Khi họ kết hôn, tôi đã nhờ người gửi tặng họ những món quà giá trị. Nhưng họ không nhận.

Tôi cũng đã từng nghĩ sẽ chuyển một số cổ phần cho Tĩnh Chi.

Như một chút bù đắp nhỏ nhoi cho mẹ con họ.

Nhưng Tĩnh Chi không chấp nhận.

Cô ấy nói: “Mọi thứ của chồng tôi đều đứng tên tôi, tôi không thiếu những thứ này, nếu ông Chu thật sự có nhiều tiền không tiêu hết, thì hãy đi làm từ thiện đi.”

Tôi rất ngoan ngoãn.

Gần như đã dùng hơn nửa gia tài của mình vào việc làm từ thiện.

Vì thế nhận được vô số giải thưởng lớn nhỏ.

Nhưng tôi không quan tâm đến những giải thưởng và danh vọng này.

Thứ tôi muốn, thật ra rất đơn giản, gần như là có thể đạt được dễ dàng.

Chẳng hạn, khi thời tiết đẹp, tôi cũng có thể ngồi trong vườn nhà Tĩnh Chi, uống trà cùng cô ấy.

Chẳng hạn, khi cô ấy nấu lẩu, tôi cũng có thể thêm một đôi đũa và ăn vài miếng.

Nhưng tôi thật sự biết rất rõ, những điều này không bao giờ có thể xảy ra.

Cô ấy từng nói, chúng ta chỉ là bạn bè bình thường.

Nhưng bây giờ, ngay cả một người bạn bình thường cũng trở thành một giấc mơ xa vời.

Người ta thường nói một lời thành sự thật.

Nhưng tại sao câu nói của Phó Tĩnh Chi lại không thể thành hiện thực?

Về sau, cô ấy sinh được một cô con gái.

Tôi đã từng nghe nói rằng, gia đình họ Cố là kiểu gia đình cổ truyền đã tồn tại hàng trăm năm.

Vì vậy, tôi cũng đã từng âm thầm nghĩ rằng, có thể gia đình họ Cố sẽ trọng nam khinh nữ.

Không thích con gái của Tĩnh Chi.

Nếu Cố Yến Kinh và gia đình họ Cố đối xử không tốt với mẹ con cô ấy…

Nhưng, làm sao có thể đối xử không tốt với cô ấy?

Và tại sao tôi lại hèn hạ mong muốn điều đó?

Nghe nói con gái họ vừa tròn một tháng, Cố Yến Kinh đã đặt lịch hẹn phẫu thuật.

Chỉ là một ca phẫu thuật nhỏ không thể nhỏ hơn.

Nhưng Phó Tĩnh Chi lại khóc sướt mướt.

Cô ấy từ khi nào lại yếu đuối, hay khóc như vậy.

Khi tôi bị ốm, bị thương, cô ấy cũng không khóc như vậy.

Còn nhớ lần cô ấy bị thương ở tay.

Một mảnh da thịt bị lột ra, cô ấy cũng gắng gượng không khóc lóc thảm thiết.

Nói đến vết thương trên tay cô ấy.

Thật ra vết thương đó lúc đầu là vì tôi mà cô ấy bị.

Khi đó Phó Tĩnh Chi không chút do dự đỡ lấy chai rượu vỡ cho tôi.

Cô ấy cũng thật sự từng thích tôi.

Chỉ đáng tiếc.

Là do tôi tự mình đánh mất cô ấy.

Tôi lại nghĩ đến những chiếc nhẫn mà Cố Yến Kinh tặng cô ấy.

Có một chiếc, cũng là 11.8 carat.

Nhưng cô ấy rất ít khi đeo nó ra ngoài.

Cô ấy thường xuyên đeo nhẫn cưới của họ.

Một chiếc nhẫn rất đơn giản của Bulgari.

Vết sẹo đó cũng không được cố tình che giấu, cứ thế tự nhiên để lộ ra.

Tôi và cô ấy quen biết nhau bao nhiêu năm.

Tính toán tỉ mỉ.

Tôi để lại cho cô ấy, hóa ra chỉ có vết sẹo xấu xí này.

Khi con gái họ ba tuổi.

Tôi để lại một số tiền lớn trong quỹ ủy thác.

Đến khi cô bé mười tám tuổi, số tiền này sẽ chuyển vào tên cô bé.

Tất cả tài sản khác, tôi đều đã quyên góp.

Năm ba mươi sáu tuổi, là năm tuổi của tôi.

Người ta nói rằng năm tuổi sẽ gặp một kiếp nạn.

Nếu không vượt qua được thì sẽ vĩnh viễn không bao giờ phục hồi.

Nhưng tôi đã không vượt qua được.

Nói chính xác hơn, kiếp nạn đó là do tôi tự tạo ra cho mình.

Ngày Bắc Kinh lại rơi trận tuyết đầu tiên.

Tôi đã đóng kín cửa xe, đốt than.

Trong giấc mộng cuối cùng.

Tôi dường như đã cùng Tĩnh Chi quay trở lại những năm tháng khi chúng tôi mới mười mấy tuổi.

Cô ấy và Cố Yến Kinh lén chia nhau một củ khoai nướng.

Tôi đứng trong góc tối không xa nhìn trộm.

Dõi theo hạnh phúc của cô ấy, nhưng lại không cam lòng.

Nhưng lần này, tôi không tiếp tục trốn tránh.

Mà là chạy đến, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tĩnh Chi.

“Mau theo tôi về đi Phó Tĩnh Chi, chậm thêm chút nữa, mẹ em sẽ c.h.ế.t đấy….”

Tôi kéo cô ấy, không ngừng chạy về phía trước, chạy mãi.

Cuối cùng, trong giấc mộng đó, tôi đã hoàn toàn thay đổi số phận của cô ấy và mẹ cô ấy.

Và cô ấy, cũng thuận lợi ở bên Cố Yến Kinh.

Họ lén lút yêu nhau, cho đến khi vào đại học, mới công khai trước gia đình.

Rồi, nhận được vô số lời chúc phúc.

Sau đó, thuận lợi kết hôn, sinh con.

Và cả đời này, tôi mãi mãi chỉ là một người bạn bình thường của cô ấy, chỉ vậy thôi.

–Hết–

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...