Chờ Được Ánh Trăng Sau khi trở thành bạn cùng bàn với đại ca trường, để sinh tồn, giả vờ yếu đuối dịu dàng. Đại ca trường nổi giận, nước mắt lưng tròng: “Xin … Đừng đánh , sợ quá…” Đại ca lật bàn oánh , giả ngất, túm lấy quần : “Hu hu hu… ôi trời ơi, ồn ào quá, sợ chếc …” Cuối cùng, một ngày nọ, giật điếu thuốc tay , ép tường: “Sao diễn tiếp , học sinh ngoan?” Tôi nhạt. Ai mà chẳng là đại ca trường chứ. Xem thêm
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận