13
Màn kịch khôi hài kết thúc.
Suy cho cùng, chuyện xấu trong nhà không thể để người ngoài biết.
Những ai hay tin về chuyện này đều bị cảnh cáo,
Dù là việc Chu Tử Nguyên sủng hạnh hai nha hoàn trong một đêm,
Hay việc hắn bị tiểu thiếp vả vào mặt trước mặt hạ nhân,
Tuyệt đối không thể lọt ra ngoài nửa chữ.
Nhưng đã náo động đến mức này,
Cũng phải có một cách xử lý ổn thỏa cho hai nha hoàn kia.
Có công công bà bà đứng sau chống lưng,
Việc nâng hai người lên làm tiểu thiếp chẳng phải chuyện khó.
Dù gì cũng đã có thực chất vợ chồng,
Nếu Chu Tử Nguyên không cho hai nàng một danh phận,
Hai cô gái đã mất trong sạch chỉ có con đường nhảy giếng tự vẫn.
Nhưng nếu thật sự có hai mạng người mất đi,
Chuyện này tất nhiên sẽ lại náo loạn thêm một hồi nữa.
Biện pháp đơn giản nhất,
Cũng là hữu hiệu nhất,
Chính là đưa các nàng lên làm thiếp.
Sáng sớm hôm sau,
Lục di nương và Bích di nương đã đến thỉnh an ta.
Dù gì, cũng chính ta đã tiến cử các nàng vào phủ.
Từ thân phận hèn mọn vô danh,
Bỗng dưng được ăn ngon mặc đẹp,
Còn có kẻ hầu người hạ,
Đối với các nàng, đây đã là một con đường tốt đẹp vô cùng.
Cho nên, các nàng tới là để cảm tạ.
Không có xuất thân cao quý, dù được sủng ái đến đâu cũng khó lòng làm nên sóng gió.
Huống hồ, trong phủ này vẫn còn một Tống Thiên Thiên luôn được độc sủng.
Hai người đương nhiên biết rõ nên dựa vào ai.
“Không biết phu nhân có việc gì muốn chúng nô tỳ làm không?”
Bích di nương ngoan ngoãn mở lời,
Tỏ rõ tư thái sẵn sàng nghe lệnh.
Lục di nương cũng không chịu kém cạnh, lập tức tiếp lời:
“Phu nhân giúp chị em chúng nô tỳ có miếng ăn, có chốn ở, còn nâng lên làm di nương.”
“Lại còn cho phép chúng nô tỳ sinh con.”
“Từ nay về sau, phu nhân nói gì, chúng nô tỳ đều nhất nhất nghe theo!”
Làm gì ư?
Ngay từ đầu, ta vốn không muốn dính vào những chuyện này.
Chỉ là do Tống Thiên Thiên cứ liên tục khiêu khích mà thôi.
Ta nhìn hai người trước mặt, khóe môi khẽ nhếch.
“Các ngươi chỉ cần làm tốt phận sự của một di nương là được.”
Tranh sủng, mang thai…
14
Từ khi trong phủ có thêm hai vị di nương,
Chu Tử Nguyên chưa từng có một ngày bình yên.
Hai nữ nhân này tự nhiên cũng có dã tâm.
Làm sao có thể cam tâm thủ tiết trong khuê phòng,
Thủ đoạn gì có thể dùng, tất nhiên sẽ không bỏ qua.
Dù người đàn ông có tâm như nước,
Nhưng đối diện với hai tuyệt sắc mỹ nhân như vậy,
Cũng khó mà giữ mình trong sạch mãi mãi.
Tống Thiên Thiên bắt đầu gây chuyện với hai nàng.
Mỗi lần gặp mặt đều không quên châm chọc mỉa mai.
Đến mức quên cả việc quấy rầy ta.
Thật tốt quá.
Bích di nương quả thực rất có tiền đồ.
Dù chỉ có vỏn vẹn hai cơ hội,
Nhưng vẫn có thể thuận lợi mang thai.
Tống Thiên Thiên vừa mới được dỗ dành yên ổn,
Nghe tin này liền lập tức làm ầm lên.
Bây giờ bụng đã lớn bảy tháng,
Còn cố ý mời lang trung đến xem,
Khẳng định đứa nhỏ lần này chắc chắn là con trai.
Bỏ qua hết thảy nhục nhã trước đó,
Vì cái thai trong bụng, nàng ta lại bắt đầu hống hách.
Tại Đông viện của ta,
Một buổi sáng, các vị di nương đã tề tựu đông đủ.
Vừa nhìn thấy hai người kia,
Tống Thiên Thiên liền không nhịn được châm chọc:
“Mang thai thì có gì giỏi giang?
Có thể sinh hạ mới là bản lĩnh!
Mà nếu lại là con gái, thì có ích gì?
Sinh con trai mà không được sủng ái, chẳng phải cũng như không sao?”
Bích di nương nhẹ nhàng vuốt bụng, chỉ cười cười.
Trong mắt nàng ta có dã tâm,
Nhưng càng hiểu rõ bản thân không có chỗ dựa nào.
Người duy nhất nàng ta có thể nương tựa trong phủ này, chính là ta.
Dã tâm có thể có, nhưng tuyệt đối không thể nhắm vào ta.
“Dù ai sinh ra,
Thì bọn trẻ cũng đều phải gọi phu nhân một tiếng ‘mẫu thân’.
Có ích hay không?
Có bao nhiêu ích?
Đây không phải là chuyện mà chúng ta, thân phận thiếp thất, có thể bàn đến.”
Một câu này, vừa sắc bén, vừa chuẩn xác.
Tống Thiên Thiên hừ lạnh một tiếng.
“Ta không giống các ngươi.
Ta là bình thê.”
Lục di nương cười duyên, ánh mắt tràn đầy vẻ giễu cợt:
“Bình thê?
Nói nghe thật hay!
Luật pháp quốc triều từ trước đến nay chưa từng có cái gọi là ‘bình thê’.
Chung quy lại, vẫn chỉ là một quý thiếp.
Dù có vùng vẫy thế nào, rốt cuộc vẫn chỉ là một chữ ‘thiếp’.”
Nàng ta cố ý nhấn mạnh chữ cuối cùng,
Sợ rằng Tống Thiên Thiên nghe không rõ.
Ta ôm nữ nhi trong lòng, nàng vừa luyện đàn xong,
Có chút mệt mỏi, ngoan ngoãn tựa vào lòng ta ăn điểm tâm.
Ta khẽ nhéo má con bé,
Không chút để tâm đến cuộc tranh chấp của những nữ nhân này.
Nhà nào mà chẳng có vài tiểu thiếp đấu đá trong hậu viện chứ?
Có điều, những năm qua, Tống Thiên Thiên càng lúc càng trở nên ngạo mạn.
Ta vốn chỉ muốn giữ vững ba tấc đất của mình, chăm sóc con cái,
Chưa từng muốn tranh giành sự sủng ái của phu quân.
Vậy nên mỗi lần nàng ta tấn công,
Đều chỉ như đánh vào một đám bông mềm mại, chẳng đọng lại chút gì.
Nhưng bây giờ, đã có hai nữ nhân khác cùng nàng ta đối đầu,
Đương nhiên không còn những ngày tháng bình yên như trước.
Tống Thiên Thiên đập bàn, tức giận đứng phắt dậy:
“Các ngươi tính là cái thứ gì,
Cũng dám đem bản thân so sánh với ta?
Dù luật pháp không thừa nhận bình thê,
Nhưng trong lòng Tử Nguyên, ta mới là thê tử duy nhất,
Không ai có thể thay thế được!”
Khi nói câu này, ánh mắt nàng ta rõ ràng hướng về phía ta.
Hiển nhiên, đây là đang nói cho ta nghe.
Tiểu Tô Tô đặt bánh xuống, bước tới bên cạnh nàng ta,
Kéo nhẹ tay áo, giọng nói non nớt cất lên:
“Cô nói sai rồi, thê tử của cha, chỉ có mẹ con thôi.”
Bích di nương lập tức bụm miệng cười khẽ.
“Xem kìa, ngay cả tiểu thư nhà chúng ta cũng hiểu thế nào là thê tử.”
Lục di nương liếc nhìn Tống Thiên Thiên,
Thản nhiên tiếp lời:
“Muội muội à, muội sai rồi.
Cái này không phải không biết trời cao đất dày,
Mà là bịt tai trộm chuông.
Rõ ràng biết rõ sự thật,
Nhưng lại cứ giả bộ thanh cao.
Ai mà không biết, bản chất bên trong muội thực chất hèn hạ đến cực điểm?”
Hai người kẻ tung người hứng, nói năng chanh chua vô cùng.
Tống Thiên Thiên không đối đáp lại được, liền trút giận lên Tiểu Tô Tô.
Nàng ta giơ tay đẩy mạnh con bé, rồi tức giận quay người bỏ đi.
Tô Tô mới sáu tuổi,
Từ bé được nuông chiều, da thịt mềm mại,
Bị nàng ta đẩy một cái,
Lập tức ngã xuống đất.
Đá cuội trên mặt sân rạch một vết dài trên má,
Máu tươi chảy ra không ngừng.
Ta vội bế con bé lên, lập tức sai người đi gọi lang trung.
Lòng đau như cắt, ôm con vào lòng dỗ dành,
Nhưng con bé vẫn không ngừng khóc.
Hai vị di nương cũng nhìn thấy,
Đảo mắt nhìn quanh đám hạ nhân rồi lập tức la lớn:
“Trời ơi! Tiểu thư bị thương rồi!”
“Ai da, Tống di nương thật nhẫn tâm, ngay cả tiểu thư cũng ra tay!”
15
Đây là lần đầu tiên sau năm năm, Chu Tử Nguyên đặt chân vào viện của ta.
Chỉ vì chuyện của Tiểu Tô Tô.
Nữ nhi nuôi dưỡng trong khuê phòng,
Lại là đại tiểu thư đích xuất của Chu gia.
Dù Chu gia không quá phân biệt đích thứ,
Nhưng dù sao, nàng vẫn là con gái ta, là ngoại tôn nữ của Hạ gia.
“Thiên Thiên chỉ là bị hai di nương kia chọc giận,
Nên mới vô tình làm Tô Tô bị thương thôi.”
Vừa đến, câu đầu tiên hắn thốt ra chính là giải thích thay nàng ta.
Hắn thậm chí còn không hỏi một câu,
Xem Tô Tô bị thương nặng hay nhẹ.
Không hỏi,
Một nữ nhi mà mặt bị thương, có thể chữa khỏi mà không để lại sẹo không.
Mà đối với một nữ tử,
Việc đó quan trọng đến nhường nào.
Nếu có sẹo,
Cuộc đời này coi như hoàn toàn bị hủy hoại.
Trước đây, ta không quan tâm.
Nhưng lúc này, ta mới hiểu,
Cái gì gọi là tuyệt vọng đến tận cùng.
Ta ôm Tô Tô,
Không còn vẻ dịu dàng ngoan ngoãn như trước:
“Phu quân vừa đến đã mở miệng biện hộ cho nàng ta,
Không sợ Tô Tô nghe thấy sẽ đau lòng vì cảm thấy phụ thân không yêu thương mình sao?”
Lúc này, hắn mới cúi xuống nhìn nữ nhi đang nép trong lòng ta.
Chu Tử Nguyên đưa tay muốn bế con bé.
Nhưng nhiều năm qua, cha con ít gặp mặt,
Tô Tô đối với hắn chỉ có kính trọng, chứ không hề có tình cảm thân thiết.
Nay lại chịu kinh hách, lại bị thương,
Con bé càng không muốn để hắn chạm vào.
Thậm chí không buồn ngẩng đầu nhìn hắn một cái.
“Nữ nhi của nàng quá nhỏ mọn rồi đấy.
Ta đường đường là phụ thân đến thăm nó,
Mà nó không gọi ta một tiếng, thậm chí còn chẳng buồn nhìn lấy một cái.
Hoàn toàn không ngoan ngoãn như Tiểu Thiện.”
Lời này thốt ra, ngữ khí còn mang theo mấy phần bất mãn.
Tặc,
Đây chính là đàn ông.
Thật khiến người ta ghê tởm.
Bình thường chỉ biết che chở cho nữ nhân khác,
Gần như quên luôn trên đời này còn có đứa con gái này.
Bây giờ lại quay ra trách con bé không thân thiết với phụ thân?
Còn có thiên lý hay không?
“Phu quân, đây là muốn ta đừng so đo với Tống Thiên Thiên sao?”
Ta lạnh nhạt mở miệng.
Trong mắt hắn lóe lên một tia chột dạ:
“Tiểu Tô Tô chỉ bị thương nhẹ thôi,
Trẻ con va vấp một chút là chuyện bình thường.
Không cần thiết phải nói cho nhạc phụ nhạc mẫu,
Chỉ khiến họ lo lắng vô ích.”
Nhìn xem, thậm chí không phải lo lắng cho con bé.
Chỉ sợ nếu cha mẹ ta biết chuyện,
Sẽ đến tìm Tống Thiên Thiên tính sổ.
Ta lặng lẽ nhìn bóng lưng Chu Tử Nguyên rời đi.
Tiểu Tô Tô ngoan ngoãn nép trong lòng ta,
Từ đầu đến cuối, không nói một lời.
Ta cúi xuống, nhìn vết thương trên má con bé.
Ta đã tìm rất nhiều lang trung xem qua,
Ai cũng nói vết thương quá sâu,
Mười phần chắc chín sẽ để lại sẹo.
Nữ nhi ta nâng niu trong lòng bàn tay,
Mà mặt nếu để lại sẹo.
Ở thời đại này,
Tương lai của con bé coi như bị hủy hoại.
Ta đưa tay che mắt con bé.
Ý cười trong mắt từng chút từng chút lạnh đi.
“Yên tâm, A nương sẽ lấy lại công đạo cho con.”
Trước đây, ta không muốn bận tâm.
Chỉ vì ta không để tâm.
Nhưng nếu đã động đến con gái ta.
Vậy thì, chỉ có thể lấy mạng để đền.
Ta tính tính ngày:
“Tám tháng rồi.
Người xưa có câu, bảy sống tám không.
Không biết, đứa bé này,
Có thể sống nổi không đây?”
16
Tống Thiên Thiên đi dạo trong phủ.
Khi đến đình bên hồ, vì bậc thềm có nước nên bị trẹo chân.
Bụng tám tháng nặng nề,
Ngã mạnh xuống nền đất lạnh lẽo.
Sinh non ngay tại chỗ.
Bà bà lo lắng đến luống cuống:
“Người ta nói bảy sống tám không,
Không biết cháu trai của ta có giữ được không?”
Ta an ủi bà.
“Muội muội phúc lớn mạng lớn,
Mấy lần trước dù khó sinh, chẳng phải cũng thuận lợi mẹ tròn con vuông sao?
Nếu người lo lắng, vậy để con vào trong theo dõi.”
Phòng sinh đầy máu tanh,
Nam nhân tuyệt đối không thể bước vào.
Bà bà vốn đã thấy xúi quẩy,
Dù người bên trong đang sinh cháu cho bà,
Cũng chẳng muốn chạm vào vận xui này.
Ta xung phong.
Bà bà nắm tay ta, khẽ vỗ vỗ:
“Không hổ là con dâu tốt của ta,
Vậy phiền con vào trong xem xét giúp ta.”
Bình luận