Full [...] – Chương 5

20
Tần Phi, vẫn chính là Tần Phi.

Chưa đầy 10 ngày, Tần thị vốn hỗn loạn ngập trong khói lửa, nay đã thay da đổi thịt hoàn toàn.

Những kẻ tưởng rằng có máu mủ ruột rà liền có thể tung hoành trong công ty, kẻ thì bỏ trốn, kẻ thì bị bắt.

Tần thị, từ nay về sau, chỉ có một mình hắn làm chủ.

Những bậc trưởng bối đã rời khỏi chính trường lần lượt hạ mình cầu xin hắn, đến cả trên mạng cũng nổi lên một trận bão táp dư luận.

Người ta nói hắn tàn nhẫn đến mức tự tay làm hại cha mẹ ruột, chỉ vì muốn nắm trọn quyền lực.

Mãi cho đến khi cảnh sát ra thông báo chính thức.

Tần Tường – cha ruột của Tần Phi, bị tình nghi dàn dựng tai nạn giao thông nhằm mưu sát.

Tôn Linh Linh – mẹ ruột của Tần Phi, bị cáo buộc làm lộ bí mật thương mại, biển thủ công quỹ, cùng nhiều tội danh khác.

Chỉ với một chiếc USB 2GB, đã kéo theo hơn 20 người bị xử lý.

Kể từ đó, dư luận lẫn đạo đức đều không còn lý do nào để chỉ trích.

Những toan tính xoay quanh Tần thị suốt bao năm dần dần lộ ra ánh sáng.

Nhưng cổ phiếu của Tần thị không những không giảm, mà còn tăng mạnh.

Tần Phi đã đánh đổi chút niềm tin giữa tôi và hắn để xây dựng một đế chế trong sạch, không ràng buộc.

Ba tháng sau khi hắn rời đi, tôi dắt chó đi dạo vô tình ngã vào bồn hoa, gãy xương bánh chè, bị cấp tốc đưa đến bệnh viện.

Vẫn là bệnh viện quen thuộc ấy.

Nằm trên giường bệnh, tôi nhìn Tần Phi đứng bên cạnh, trên tay ôm một bó hoa cẩm chướng, bất lực đảo mắt.

Đúng là phong thủy luân chuyển.

21
“Hoa cẩm chướng? Anh coi tôi là mẹ à?”

“Em là ân nhân cứu mạng của anh.” Hắn cười tinh quái, “Nhưng nếu em muốn, anh gọi em là mẹ cũng được.”

“Vậy gọi đi.”

Hắn thản nhiên ngồi xuống mép giường, dáng vẻ không biết xấu hổ đến cực hạn.

Ngay khi môi hắn vừa mở ra, cửa phòng bệnh cũng vừa khéo bật mở.

“Mẹ ơi~”

Hộ lý mang cơm trưa vừa bước vào lập tức lặng lẽ lùi ra ngoài.

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy thứ bị gãy không phải xương bánh chè.

Mà là… ngón chân.

“Anh uống nhầm thuốc hả? Mới có mấy tháng không gặp mà cả sĩ diện cũng không cần luôn rồi?”

“Trước mặt em, anh chưa bao giờ cần mặt mũi.”

“Không có tiền mà phát điên à? Xem xong trò vui rồi thì biến nhanh đi, tôi còn phải ăn cơm.”

“Hôm đó em đến thăm anh, chỉ để xem trò vui thôi sao?”

“Chứ không thì sao? Chẳng lẽ tôi thích làm mẹ người ta?”

Nếu không phải chân đang bó bột, tôi thật sự muốn đạp hắn một phát.

Dù đã hai tháng trôi qua, nhìn thấy hắn vẫn tức không chịu được.

Lúc đó đúng ra tôi nên thả chó cắn chết hắn.

Hắn đã chiếm đủ tiện nghi, vậy mà vẫn còn dám đến trước mặt tôi nghênh ngang khoe khoang.

Có vẻ cú tai nạn kia không chỉ làm hắn mất trí nhớ, mà còn làm dày thêm da mặt.

Hắn lì lợm không chịu đi, tôi dứt khoát trùm chăn kín đầu, không nhìn, không phiền lòng.

Cuối cùng, tôi nghe thấy tiếng bước chân vang lên.

Nhưng không phải bỏ đi, mà là đứng dậy.

Rồi ngay sau đó, tôi bị ôm chặt lấy.

“Ngày thứ hai sau khi đến nhà em, anh đã hỏi—

“Nếu anh khôi phục trí nhớ, em sẽ đối xử với anh thế nào?”

“Em nói… khỏi bệnh rồi đương nhiên phải quay về nhà họ Tần, chẳng lẽ ở lì nhà em cả đời?”

“Khoảng thời gian đó, là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh.

“Anh muốn nó kéo dài hơn một chút, lại một chút.

“Vậy nên, anh đã giấu đi.

“Đó là lời nói dối duy nhất của anh trong suốt mấy tháng qua.

“Chu Tình, có lẽ anh chưa bao giờ thực sự hồi phục.

“Bộ não anh có thể vẫn còn chưa ổn, chỉ là… ký ức đã quay về.

“Nếu có thể… chúng ta có thể quay lại thời điểm đó không?

“Dù chỉ là làm bạn cũng được.”

22
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Tần Phi bất ngờ kéo chăn của tôi ra.

Nhiệt độ bên trong khiến tôi toát mồ hôi, tĩnh điện khi chăn bị kéo xuống lại làm tóc tôi rối tung.

Không cần nhìn cũng biết, khoảnh khắc đó chắc chắn tôi trông rất thảm hại.

Giống như trước đây, tôi từng nhìn hắn trong bộ dạng như vậy.

Đúng là đời người… chẳng khác nào một vòng tuần hoàn.

Tôi bình tĩnh nhìn hắn, không nói một lời.

Sự im lặng có sức xuyên thấu mọi thứ.

Đối với một người vốn dĩ đã thiếu tự tin, lại càng hiệu quả hơn.

Đây là kỹ thuật đàm phán của tôi, trăm lần thử trăm lần trúng.

Dưới ánh nhìn chăm chú của tôi, ánh mắt hắn dần dần tối lại.

“Ngày đầu tiên anh chuyển đến nhà em, anh đã khôi phục trí nhớ.

“Nói cách khác, khoảng thời gian đó… chúng ta thực sự đã có những ngày tháng thuần túy bên nhau.”

Hắn nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy sự cầu xin.

Nhưng nỗi thất vọng trong đó lại ngày càng đậm.

Cho đến khi cửa phòng bệnh bị mở ra lần nữa—

Đó là đòn đánh cuối cùng, hoàn toàn nghiền nát tia hy vọng trong mắt hắn.

Hắn đứng dậy, vẫn phong thái nhã nhặn như cũ, chỉ để lại một tiếng “Tạm biệt” nhẹ như gió, rồi xoay người rời đi.

Ngay khi cánh cửa sắp khép lại, tôi cất giọng:

“Mai anh lại đến.”

Hắn vừa tựa lưng vào cửa, không thể lùi thêm được nữa.

Một tia kinh ngạc lướt qua khuôn mặt hắn, rồi nhanh chóng chuyển thành nụ cười quen thuộc.

Một nụ cười rực rỡ, nhưng lại có chút ngốc nghếch.

“Vậy mai anh nấu cơm cho em.

“Dạo này anh học được nhiều món mới lắm, em nhất định sẽ thích.”

“Tôi muốn ăn thịt hấp gạo.”

“Được, món này không khó.”

“Anh phải ăn cùng tôi.”

Khóe miệng hắn khẽ giật giật một chút.

“Rất khó xử à? Đây chẳng phải món anh thích nhất hồi nhỏ sao?”

Hắn bất lực cười nhẹ:

“Được, nghe lời em.”

Rõ ràng là không thích ăn.

Vậy mà ngày trước còn giả vờ thích, lừa ba mẹ tôi, ngày nào cũng mò sang nhà tôi ăn chực.

Đó là món tôi yêu thích nhất, vốn dĩ đã không có nhiều, vậy mà vẫn phải nhường phần cho hắn.

Phiền chết đi được.

Món nợ này… không thể không trả.

Còn về chuyện lừa gạt tôi suốt thời gian qua…

Chỉ có thể nói là, thời gian vẫn còn dài.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Trọng Sinh – Đưa Lỗi Lầm Về Đúng Nơi

Trong tiệc mừng thi đậu đại học, thư trúng tuyển của thanh mai trúc mã được chính vị lãnh đạo lớn do cha anh ấy mời tới đích thân mở ra. Thế nhưng, không ai trong bọn họ biết rằng, khi đăng ký nguyện vọng đại học, con nhóc ngổ ngáo được cả nhóm cưng […]
0.0 11 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...