Full [...] – Chương 3

Ta bình tĩnh nói:

“Hoàng thượng, xin người yên tâm, dù thế nào đi nữa, Nam Cung gia tuyệt đối sẽ không dung chứa gian tế phản quốc.”

Nam Cung Dạ à, Nam Cung Dạ, hy vọng lần này ngươi có thể tỉnh táo lại một chút, nếu không thì chỉ còn cách…

Nhìn Nam Cung Dạ thất thần chán nản, ta thở dài một hơi, hỏi:

“Nghiệt tử, ngươi đã biết sai chưa?”

“Mẫu thân, Uyển Uyển đi rồi. Nàng nói nàng bị ép buộc, những ngày ở bên cạnh con, nàng thật lòng.”

Nam Cung Dạ mang vẻ mặt si tình, đôi mắt đỏ hoe:

“Con muốn đi tìm nàng về.”

“Ngươi…”

Ta nghẹn họng, cảm giác một luồng khí nghẹn cứng nơi cổ họng.

“Ngươi là đồ bất hiếu, rốt cuộc Diệp Uyển Uyển đã cho ngươi uống loại mê dược gì vậy?”

Trời cao ơi, đây thật sự là đứa con mà ta sinh ra sao?

Trời đất chứng giám, kiếp trước ta đã tạo nghiệt gì chứ?

“Nam Cung Dạ, ngươi đã nghĩ kỹ chưa? Nếu ngươi quyết tâm ở bên nàng ta, Nam Cung gia thật sự không thể chứa chấp ngươi nữa.”

“Mẫu thân, người căn bản không hiểu tình yêu là gì, nên không thể hiểu được tình cảm giữa con và Uyển Uyển. Con yêu Uyển Uyển, vì nàng, con không sợ bất cứ điều gì.”

Ói! Thật ghê tởm!

Lần gặp lại Diệp Uyển Uyển là nửa tháng sau, khi nàng ta quỳ trong ngục, dập đầu cầu xin ta.

Cứ mỗi lần dập đầu lại khiến trán nàng ta rách toạc, máu tươi chảy ròng ròng.

“Phu nhân, xin người cứu con và tướng quân.”

Ta nhìn bộ dạng thảm thương của nàng ta, trong lòng không gợn chút thương xót nào, ánh mắt khẽ liếc sang Nam Cung Dạ đang đứng bên cạnh.

Đôi mắt hắn vẩn đục, tóc tai bù xù, hoàn toàn không còn dáng vẻ hào hoa phong nhã khi xưa.

“Nam Cung Dạ, ngươi thật sự đã làm chuyện bán đứng quân tình sao?” Ta lạnh nhạt hỏi.

“Mẫu thân, bọn chúng uy hiếp tính mạng của Uyển Uyển, nên con mới phải khuất phục. Nhưng con có chừng mực, không nói hết mọi chuyện cho bọn chúng.”

Nghe câu này, lòng ta chợt run lên.

Ta cảm thấy vô cùng thất vọng.

Bán đứng quân tình chính là tội diệt cửu tộc!

May mà hoàng thượng nể tình Nam Cung gia trung liệt cả dòng họ, cộng thêm Thượng Quan gia ra mặt giúp đỡ, mới bằng lòng xử nhẹ tội.

“Đừng gọi ta là mẫu thân nữa! Nam Cung gia không có đứa con phản quốc như ngươi.” Ta nghiêm giọng quát lớn.

“Mẫu thân, con…”

“Nam Cung phu nhân, chúng con biết sai rồi, xin người cứu lấy chúng con!”

Diệp Uyển Uyển mặt đầy máu, khóc lóc cầu xin.

Ta nhìn nàng ta như nhìn một cái xác không hồn:

“Đã muộn rồi, không ai có thể cứu được các ngươi nữa. Hoàng thượng đã hạ chỉ, ngày mai giờ ngọ sẽ xử trảm hai ngươi ngoài cổng thành, bêu đầu thị chúng.”

Ta thở dài, quay sang Nam Cung Dạ:

“Nể tình mẫu tử, ta đã sai nhà bếp nấu những món ngươi thích nhất. Ăn no một bữa rồi lên đường đi.”

Nam Cung Dạ nhìn ta đầy kinh ngạc, hồi lâu mới run rẩy nói:

“Nhi tử bất hiếu, không thể phụng dưỡng mẫu thân đến cuối đời. Chỉ là nhi tử có một thỉnh cầu, mong mẫu thân thành toàn.”

“Có chuyện gì thì nói đi.”

Nhìn dáng vẻ của hắn, mắt ta không khỏi đỏ hoe.

Dù có ngu ngốc đến đâu thì hắn cũng là đứa con do ta tự tay nuôi lớn.

“Uyển Uyển đã mang cốt nhục của con, mong mẫu thân bảo vệ nàng an toàn.”

“Cái gì?!” Ta suýt chút nữa phun ra một ngụm máu.

Diệp Uyển Uyển, ngươi đúng là lợn nái, dễ mang thai đến vậy sao?

“Đúng vậy, Nam Cung phu nhân, ta đang mang cốt nhục của Nam Cung gia, người không cứu ta thì cũng nên cứu cháu nội của mình chứ.”

Diệp Uyển Uyển nghẹn ngào van xin.

Ta lạnh lùng nhìn hai người họ, giọng nói như băng:

“Ta nhắc lại lần nữa, Nam Cung gia không có dòng dõi phản quốc. Hai ngươi tự lo liệu đi.”

Dứt lời, ta xoay người rời đi, không hề để ý đến tiếng gào thét phía sau.

Lần này, ta thực sự đã chết tâm rồi.

Nam Cung Dạ và Diệp Uyển Uyển cuối cùng không bị xử trảm.

Trước khi hành hình, bọn họ đã vượt ngục.

Chính xác mà nói, là Diệp Uyển Uyển vượt ngục, còn Nam Cung Dạ thì bị bắt cóc.

Ta nhìn lá thư đòi tiền chuộc trong tay, im lặng không nói gì.

Ngày thứ nhất: “Nếu muốn Nam Cung Dạ sống, hãy dùng Tướng quân lệnh để trao đổi.”

Ta giữ nguyên lá thư, ném trả lại, đáp: “Không muốn.”

Ngày thứ hai: “Nếu muốn giữ lại toàn thây cho Nam Cung Dạ, hãy dùng Tướng quân lệnh để trao đổi.”

Ta giữ nguyên lá thư, ném trả lại, đáp: “Không muốn.”

Ngày thứ ba: “Nếu không muốn Nam Cung Dạ bị vứt xác nơi hoang dã, hãy dùng Tướng quân lệnh để trao đổi.”

Ta giữ nguyên lá thư, ném trả lại, đáp: “Tùy.”

Ngày thứ tư, ngày thứ năm…

Cuối cùng, bọn chúng không ngồi yên được nữa.

Ta nhìn Diệp Uyển Uyển trước mặt, lạnh lùng cười.

“Nam Cung phu nhân, tâm địa người thật ác độc, ngay cả mạng sống của con trai ruột cũng không cần!”

Diệp Uyển Uyển, đóa tiểu bạch hoa này cuối cùng cũng xé rách lớp vỏ ngụy trang.

“Diệp nương tử quá khen rồi, luận về tâm địa, ta sao có thể so với ngươi? Nhìn Nam Cung Dạ bị ngươi xoay như chong chóng, trong lòng hẳn là đắc ý lắm nhỉ?”

Ta mỉa mai nói.

“Nếu không phải vì hắn tin ngươi đến ngu muội, thì với bản lĩnh của hắn, làm sao có thể bị bắt cóc?”

“Tướng quân đối với ta một lòng sâu nặng, ta tự khắc khắc ghi trong tim. Chỉ tiếc rằng thiên ý trêu ngươi, ta và tướng quân hữu duyên vô phận.”

Diệp Uyển Uyển giả bộ bi thương, thở dài nói.

Ói! Ghê tởm!

“Ngươi đến rốt cuộc muốn làm gì?” Ta không muốn đôi co với nàng ta nữa, trực tiếp hỏi thẳng.

“Ta có lòng tốt muốn nhắc nhở Nam Cung phu nhân một câu cuối cùng. Nếu không muốn ngày mai nhìn thấy thủ cấp của tướng quân treo trên cổng thành, thì hãy giao Tướng quân lệnh ra.”

“Ta không giao. Các ngươi muốn làm gì với Nam Cung Dạ thì làm, không cần đặc biệt đến báo cho ta.”

“Nam Cung phu nhân, người thực sự nhẫn tâm như vậy sao?”

Diệp Uyển Uyển trợn mắt không thể tin nổi:

“Ta cho người một ngày suy nghĩ, nếu ngày mai chúng ta vẫn không có được Tướng quân lệnh, chắc chắn đầu của Nam Cung Dạ sẽ bị treo lên cổng thành!”

“Nói xong rồi chứ? Nói xong thì cút đi.”

Nhìn bóng lưng Diệp Uyển Uyển rời đi, ta vẫy tay ra hiệu cho ám vệ bám theo nàng ta.

Dù gì cũng là con trai mình, dù có ngu ngốc đến đâu cũng không thể để hắn mất mạng oan uổng.

Những ngày qua, ta đã sớm điều tra rõ nơi ẩn náu của bọn chúng.

Chỉ là ta vẫn chờ chúng tự mình lộ đuôi cáo.

Khi ta dẫn theo Ngự Lâm Quân tìm đến căn nhà rách nát ở ngoại thành, bọn chúng vừa vặn đang chuẩn bị chuyển chỗ.

Hẳn là lo sợ Diệp Uyển Uyển để lộ hành tung, nhưng đáng tiếc là đã muộn một bước.

Ngoài ra, còn có vài tên tâm phúc của tướng quân Phiêu tộc cũng có mặt.

Xem ra lần này có thể một mẻ bắt gọn rồi.

Thằng con ngu ngốc của ta bị trói chặt như bánh chưng, co ro trong góc, đáng thương tội nghiệp nhìn ta.

“Nam Cung phu nhân, ta sai rồi. Xin người nể tình tướng quân chưa chịu khổ sở gì mà tha cho ta một mạng.”

Diệp Uyển Uyển thấy chuyện bại lộ, nước mắt rơi như mưa, đáng thương cầu xin.

“Mẫu thân, nàng ấy còn đang mang thai hài tử của con, xin hãy tha cho nàng ấy đi!”

Ta nhìn Nam Cung Dạ như nhìn một kẻ ngu xuẩn.

Tình thế đến nước này mà hắn còn cầu xin cho nàng ta?

“Ngoan, đừng lo cho nàng ta nữa, lo mà nghĩ xem bản thân ngươi sắp phải sống những ngày thế nào đi.”

Ta nhẹ nhàng vỗ mặt hắn, giọng nói dịu dàng đầy trào phúng.

Diệp Uyển Uyển một lần nữa vào lao ngục.

Đợi đến khi đứa bé ra đời, nàng ta sẽ lập tức bị xử tử, lần này sẽ không còn ai đến cứu nàng ta nữa.

Về phần Nam Cung Dạ, hoàng thượng nể tình hắn là quân cờ quan trọng, góp phần bắt giữ mấy tên đầu lĩnh của Phiêu tộc, nên đã khoan dung xử nhẹ.

Hắn bị đày ra biên cương làm lính lưu đày.

Mười tháng sau, Diệp Uyển Uyển sinh con.

Đứa bé không giống Nam Cung Dạ chút nào, trái lại, lại có nét hao hao với một tên trong đám gián điệp Phiêu tộc bị bắt.

Ta như nhìn thấy một vùng cỏ xanh mướt trên đầu Nam Cung Dạ, lập tức gọi ám vệ, bảo hắn phi ngựa đưa tin này đến biên cương ngay lập tức.

【Toàn văn hoàn】

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Muôn Hoa Không Ngừng Nở

Sau khi trọng sinh, Giang Tịnh Nguyệt phát hiện mình quay trở lại năm 27 tuổi. Dưới gối có một trai một gái, chồng của cô là Phong Lâm Xuyên – người đàn ông giàu nhất thế giới, luôn đứng đầu bảng xếp hạng Forbes, được tạp chí Time bình chọn là “Người đàn ông […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...