Full [...] – Chương 6

【Ngoại truyện: Góc của Giang Dự Hành】

1

Năm Nam Âm 17 tuổi, gặp cô lần đầu tiên.

Khi cánh cửa phòng tiếp khách của văn phòng luật mở , cô ngước mắt —đôi mắt đẫm lệ, gương mặt hoang mang và tuyệt vọng.

Khoảnh khắc , trái tim rung động mạnh mẽ.

Tôi thề rằng cả đời , sẽ bảo vệ cô .

ít , hỏi gì, cô trả lời nấy.

Thường xuyên một trong góc tối, thẫn thờ gì.

Tôi kìm , dành nhiều thời gian hơn để tìm hiểu cô , dành nhiều tâm huyết hơn cho vụ kiện .

Ngay cả đồng nghiệp cũng trêu chọc : “Cô bé đó trả bao nhiêu phí luật sư mà tận tâm thế hả, Giang đại luật sư?”

yêu một , nào cần lý do?

Vụ kiện thắng lợi, về lý mà , chúng còn liên quan gì đến nữa.

mỗi đêm, hình ảnh mái tóc buộc cao, gương mặt non nớt son phấn, cùng với đôi mắt đỏ hoe vì của cô , liên tục xuất hiện trong giấc mơ của .

Lúc , nhận

Tôi điên mất . Tôi yêu cô .

điều chút nào.

nhỏ hơn tận 7 tuổi, vẫn còn là một học sinh cấp ba.

Tôi dằn lòng, cố gắng giữ cách.

vẫn nỡ cô độc một .

Tôi đã từng lái xe theo mỗi tối, bộ về cô nhi viện trong đêm khuya.

Không biết cô sợ ?

Tôi quyết định chuyện với mẹ.

Sau khi xong, bà thương cảm với cảnh của Nam Âm, lập tức nộp đơn xin nhận nuôi cô .

Từ hôm đó, về nhà thường xuyên hơn.

Gần đến kỳ thi đại học, vì gian học tập hơn, bảo cô dọn đến căn hộ của ở trung tâm thành phố, để học cho tiện.

Căn hộ hai phòng ngủ, để cô ở phòng chính, vì nó nhà vệ sinh riêng.

chút sững sờ, nhỏ giọng lời cảm ơn, đó đóng cửa phòng .

Tôi cố giữ cách, chỉ quan tâm cô với tư cách một trai.

Cho đến một ngày, mẹ gọi điện đến: “Giang Dự Hành! Giáo viên của Nam Âm gọi điện bảo con bé rớt hơn 100 hạng! Trước đây nó luôn top ba khối!”

Lúc đó mới ý thức vấn đề.

Tôi tìm cô chuyện.

cúi gằm mặt, tay bấu chặt vạt áo, một lời.

Tôi thở dài, dịu giọng: “Nam Âm, chỉ là một bài thi thôi. Đừng đặt nặng quá.”

Tôi bắt đầu gác nhiều vụ án, dành thời gian kèm cặp cô học.

Mỗi đêm, ánh đèn bàn hắt xuống, hương tóc dịu nhẹ của cô quanh quẩn bên .

Tôi cố nén cảm xúc của chính .

Sau cùng, nhờ nền tảng vững chắc, điểm số của cô dần định trở .

bắt đầu nhiều hơn.

Nụ , rực rỡ như ánh mặt trời, khiến lòng rung động hơn bao giờ hết.

2

Có những hôm tiết tự học buổi tối, cô sẽ ở nhà nấu cơm, chờ về.

“Anh Dự Hành, em nấu cơm , ăn cùng nhé?”

Bữa tối đơn giản chỉ ba món một canh, nhưng hương vị ngon.

Tôi gắp một miếng, chậm rãi nhai, gật đầu: “Ngon lắm.”

tít mắt, vui vẻ đến mức ăn nhiều thêm một bát cơm.

Giữa chúng , một thứ gì đó âm thầm nảy nở, giống như một mầm non đang cố vươn đón ánh mặt trời.

Cho đến một ngày, mẹ tìm chuyện nghiêm túc.

Bà vô tình nhật ký của Nam Âm, trong đó những dòng chữ vụng về, chân thành của một cô gái nhỏ đang yêu.

“Nam Âm là một đứa trẻ , nhưng giữa hai con quá nhiều khác biệt…”

Tôi phủ nhận, nhưng cũng chấp nhận.

“Mẹ , đừng lén nhật ký của con bé nữa. Hãy coi như mẹ từng thấy gì. Con tự biết giữ chừng mực.”

Từ hôm đó, cố tình xa lánh cô .

Tôi tăng ca nhiều hơn, bận rộn hơn, cố gắng tạo cách.

chính vì sự lơ là của , cô đã thi trượt kỳ thi đại học quan trọng nhất đời .

Khi biết điểm, cô sụp đổ.

“Em xứng đáng Học viện Mỹ thuật Trung Ương! Em xứng đáng làm một họa sĩ giỏi! Em càng xứng đáng nhận sự bụng của mọi !”

nhốt trong phòng, ăn uống.

Tôi sợ cô nghĩ quẩn, vội vàng mở cửa bước .

Dưới ánh trăng lờ mờ, thấy cô thu trong một góc, hai vai run lên từng đợt.

Trái tim như bóp nghẹt.

Tôi bước đến, nhẹ giọng : “Nam Âm, nếu em , thể gửi em nước ngoài học.”

ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe: “Không đã quan tâm em nữa ? Anh , em gặp !”

cầm gối ném về phía , chỉ thể bất lực thở dài: “Anh từng quan tâm em…”

Chỉ cần em hạnh phúc, thể làm tất cả.

… liệu em sẵn sàng ở bên ?

3

Nghĩ những chuyện cũ, tim vẫn quặn đau.

Chúng giằng co lâu, đến mức cô rời khỏi nhà, khiến bận tâm.

Những ngày đó, mất ngủ triền miên, mất phương hướng.

May mắn là cuối cùng, đã dũng cảm bước về phía cô .

Bất chấp mọi cách, bất chấp mọi dị nghị rằng cô chỉ nhắm tài sản của .

Tôi quan tâm.

Khi lên đại học, cô nỡ rời xa , quyết định học một trường nghệ thuật ở trong nước.

Tôi nhớ một lần, cô chủ động nũng nịu với .

“Ông xã, lần thể xuống xe mở cửa cho em ?”

Tôi nhướng mày:

“Tại ? Em tay ?”

chớp đôi mắt long lanh, gương mặt đầy vẻ lấy lòng.

“Mấy đứa bạn em đồn rằng em một ông chú bao nuôi. Em giải thích thế nào chúng nó cũng tin! Lần mở cửa xe cho em , để chúng nó thấy em ông xã trẻ trai!”

Tôi thật sự chịu thua cách suy nghĩ của cô .

, vẫn đồng ý.

Mỗi lần thấy cô chạy từ trường , nhảy bổ lòng , cảm thấy—

“Đây chính là hạnh phúc.”

vô tư giới thiệu với bạn bè: “Đây là chồng tớ! Ra trường là cưới luôn!”

hề hổ, cũng giấu giếm.

Tựa như cô gái từng thu trong góc tối , đã bước ánh sáng.

Vào ngày cưới, đã .

Phải, một thằng đàn ông cao 1m88 như , bật .

Còn Nam Âm thì bình thản lè lưỡi, xuống khách khứa phía , hì hì :

“Mọi bỏ qua nhé, ông xã em mít ướt một chút.”

Cô nhóc vô tâm !

Trước mặt bao nhiêu như thế, thật biết giữ thể diện cho gì cả!

vẫn .

Bởi vì biết—

Trịnh Nam Âm chính là định mệnh của .

Sau khi kết hôn, cuộc sống của chúng … cũng ngọt ngào đúng như từng mong đợi.

Sau một ngày dài mệt mỏi trở về nhà, chỉ cần thấy cô , liền cảm thấy mọi áp lực đều tan biến.

Như bây giờ

líu ríu ngừng, đôi mắt sáng lấp lánh, mặt luôn mang theo nụ hạnh phúc.

mà… cô quá mê túi xách !

Tôi thật sự hiểu tại phụ nữ thích mua túi đến .

Mỗi mùa một kiểu túi riêng, theo lời Trịnh Nam Âm thì mỗi tâm trạng khác cũng cần một chiếc túi khác .

Một năm 365 ngày, trừ ngày Thanh Minh , ngày nào cũng lý do để mua túi.

Thôi thì cô vui là .

Cứ coi như đang nạp “thẻ hạnh phúc” cho cô , liên tục đổ tiền , cũng đáng giá.

Chỉ cần cô vô tư, muộn phiền, chỉ cần cô luôn ngập tràn yêu thương—

Vậy thì, cuộc đời của đã trọn vẹn .

(Hoàn.)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...