Full [...] – Chương 7

23

Chớp mắt đã đến cuối năm, năm nay tuyết rơi dày hơn hẳn mọi năm.

Ta bất chợt nhận ra đã một thời gian rồi không nghe thấy tiếng lòng của Tần Triệu Dương nữa.

Có lẽ là do hắn suốt ngày quấn lấy ta lải nhải:

“Phu nhân, nàng có yêu ta không? Phu nhân, ta yêu nàng lắm! Phu nhân, nàng đang ở đâu? Phu nhân, đừng đi đến tiệm nữa, ở nhà bầu bạn với ta nhiều hơn đi mà.”

Chắc tại hắn suốt ngày ồn ào bên tai như vậy nên ta quên luôn việc nghe tiếng lòng của hắn chăng?

Tần Triệu Dương đưa ta tham dự yến tiệc trong cung, quy củ trong cung nghiêm ngặt quá nhiều, ta ăn không no.

Về đến phủ thì hầu hết gia nhân đã được cho về nhà nghỉ Tết.

Ta xắn tay áo định xuống bếp nấu một tô mì, nhưng Tần Triệu Dương ngăn lại:

“Để vi phu nấu cho nàng ăn.”

Hắn đốt một đống lửa trong sân, không biết lục lọi từ đâu ra mấy miếng thịt, xiên lại rồi đặt lên lửa nướng.

Hắn tự tin khoe khoang:

“Không dám nói gì khác, nhưng riêng về khoản nướng thịt, ta xưng đệ nhất thì không ai dám xưng đệ nhị.”

Ta thuận theo gật đầu tán thưởng, rồi thản nhiên nói:

“Đệ nhất thiên hạ đấy, nhưng miếng thịt bên trái kia cháy khét rồi.”

Chúng ta ngồi xổm trong sân, cầm xiên thịt nướng trên tay, ngẩng đầu ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm.

Ta chỉ lên bầu trời, nói với Tần Triệu Dương:

“Chàng nhìn kìa, người nhà của chàng đều đang ở trên đó nhìn xuống chàng đấy.”

Hắn ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng nói:

“Nhưng vẫn còn người thân đang ở bên cạnh ta đây.”

Ta ngước lên nhìn hắn, hỏi:

“Năm mới chàng có ước nguyện gì không?”

“Thiên hạ thái bình, bách tính an cư lạc nghiệp.”

“Vậy còn nguyện vọng cho bản thân chàng thì sao?”

“Có nàng ở bên cạnh, ta chẳng còn mong muốn gì hơn nữa.”

Ta mỉm cười:

“Miệng lưỡi trơn tru quá nhỉ.”

“Vậy để ta ước nguyện thay cho chàng nhé.”

“Nguyện gì vậy?”

Ta đặt tay hắn lên bụng mình.

“Sau khi ra ngoài thì bình an trở về, cùng ta chăm sóc và nhìn con của chúng ta trưởng thành.”

Bàn tay Tần Triệu Dương đang đặt trên bụng ta lập tức cứng đờ, như thể sợ làm đau ta nên hắn rụt tay lại, dè dặt không dám chạm vào.

Sau đó, hắn đột nhiên kéo ta đứng dậy:

“Sao nàng lại ngồi ngoài trời lạnh thế này? Mau vào trong nhà đi, chúng ta mau vào nhà!”

“Hay là mời thái y đến bắt mạch xem sao, phải tẩm bổ thêm chút, trước đây bệ hạ ban cho ta rất nhiều đồ bổ dưỡng, nàng phải ăn nhiều hơn mới được.”

Thấy hắn nói năng lộn xộn, luống cuống không biết phải làm gì, ta cúi đầu khẽ bật cười.

“Không yếu đuối đến mức đó đâu.”

“Đừng nói bậy, yếu đuối lắm đấy! Mau vào trong nhà, người đâu! Chuẩn bị thêm mấy cái lò sưởi tay và than hồng, đừng để phu nhân bị lạnh!”

24

Loạn lạc của bộ tộc Chuẩn không thể không dẹp yên, vừa qua năm mới, Tần Triệu Dương liền mang quân xuất chinh.

Lần xuất chinh này vô cùng nguy hiểm, đêm trước ngày khởi hành, ta ôm chặt hắn, mãi không muốn ngủ.

Đến khi trời tờ mờ sáng, ta lại cùng hắn đến điểm tập kết.

Ban đầu hắn không muốn cho ta đi theo, nhưng không thắng nổi sự cứng đầu của ta, đành phải chiều theo ý ta.

Trước lúc xuất phát, hắn dặn dò đi dặn dò lại, bắt ta nhất định phải chăm sóc bản thân cho tốt.

Hắn còn xin bệ hạ ban đặc ân, mời Thái y Hứa trong cung đến chăm sóc ta dưỡng thai.

Hắn nói:

“Ta đã nhờ a tỷ chăm sóc nàng, nàng ấy sẽ thường xuyên đến phủ bầu bạn với nàng, không để nàng cảm thấy cô đơn đâu.”

Ta nhìn vào mắt hắn, nước mắt trực trào ra:

“Thiếp bận rộn lắm, phải chuẩn bị mẫu thiết kế mới, còn phải trông coi trang viên và tiệm của nhà họ Tần, thỉnh thoảng lại phải giúp a tỷ tính toán sổ sách…”

Nói đến đây, ta không thể nói tiếp được nữa, lao vào lòng hắn, nước mắt thấm đẫm vạt áo trước ngực hắn.

“A Dương, chàng còn chưa xuất phát, mà ta đã bắt đầu nhớ chàng rồi.”

Tần Triệu Dương nhẹ nhàng xoa đầu ta:

“Đừng khóc nữa, nếu nàng còn khóc, ta sợ mình sẽ không đi nổi mất. Đánh bao nhiêu trận rồi, đây là lần đầu tiên ta không muốn đi như vậy.”

Để không làm chậm trễ tiến độ hành quân, ta cố gắng kìm nén cảm xúc, nhìn hắn nói:

“Chàng đi đi, ta và con sẽ đợi chàng về nhà.”

“Ta nhất định sẽ trở về.”

Nhìn bóng lưng Tần Triệu Dương từng bước rời xa, mỗi bước đi đều ngoảnh đầu nhìn lại, ta chợt hiểu ra lý do tại sao mình không còn nghe được tiếng lòng của hắn nữa.

Có lẽ là vì hắn đã nói hết tất cả mọi lời cho ta nghe rồi.

Trước mặt ta, hắn không cần phải che giấu gì nữa, tất cả đều là con người thật của hắn.

Ta không rõ tại sao mình có thể đọc được suy nghĩ của hắn, chỉ coi đó là sự ưu ái của ông trời, nhưng ta rất rõ tình yêu của Tần Triệu Dương dành cho ta và tình yêu của ta dành cho hắn đều chân thật tồn tại.


Ngoại Truyện

1

Ta cùng a tỷ mở tiệm may ở ngoài kinh thành, hiện đã có hàng chục chi nhánh. Trường học dành cho nữ tử cũng đã tuyển được khóa học viên đầu tiên.

Trong quá trình vận hành thực tế, chúng ta nhận ra rằng nếu không có khả năng kiếm tiền thì sẽ không thể tự lập và đứng vững trong xã hội.

Vì vậy, chúng ta đã cải tiến chương trình học một chút, ưu tiên dạy kỹ năng sinh tồn cho nữ tử trước, sau đó mới dạy lễ nghi và đạo đức của người quân tử.

Mất nửa năm trời ta mới dọn dẹp xong đống hỗn độn ở cửa hàng nhà họ Tần.

Hôm đó, ta dẫn a tỷ đi ăn mừng một bữa thỏa thích.

Nhìn a tỷ uống rượu mà ta thèm quá đi mất, chỉ có thể đứng nhìn mà không dám uống cùng.

Ta thầm nghĩ, đợi sau khi sinh con xong, nhất định phải uống ba chén thật đã mới được!

2

Khi tin Tần Triệu Dương chiến thắng khải hoàn trở về truyền về kinh thành, Cố Lý đã được nửa tuổi.

Cố Lý là cái tên mà cha con bé đặt cho, tên đầy đủ là Tần Cố Lý, mang ý nghĩa vinh quy cố lý (trở về quê hương trong vinh quang).

Ta từng hỏi hắn liệu cái tên này có quá nam tính hay không.

Hắn viết trong thư:

“Tất nhiên là không rồi, con gái cũng có thể mạnh mẽ hiên ngang, đặt tên hào sảng một chút cũng không có gì quá đáng.”

“Vậy đặt tên là Tần Đại Tráng (nghĩa là Tần Đại Mạnh) thì sao?”

“Đầu nàng bị làm sao vậy? Nàng muốn hủy hoại cuộc đời của con chúng ta sao?”

Ừm, xem ra làm cha rồi thì vẫn thương con lắm.

Toàn văn hoàn

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...