Full [...] – Chương 8

Dư Hiểu Hiểu là như thế nào?

Trong thời gian dài đến mười năm, cảm thấy cô là…… bạn bè thể thiếu bên cạnh ?

Trong công việc là đồng nghiệp , trong cuộc sống là bạn .

hỏi ở bên cô trong khoảnh khắc đó .

Tôi dám .

… luôn điều gì đó cản trở .

Là cái gì đây?

Là khuôn mặt cô đủ xinh ? Là dáng đủ xuất sắc? Là cô mười năm như một ngày?

Trước đây, nghĩ đó là tất cả.

khi cô rời , nhận đó là lý do.

Lý do thực sự là gì?

Tôi nghĩ về nó những đêm thể ngủ .

Tôi mới là sợ hãi.

hèn nhát.

do dự.

Tôi sợ rằng một bước tiến lên sẽ phá hỏng tình cảm hiện tại của chúng .

Tôi hèn nhát dám thừa nhận suy nghĩ của .

Tôi do dự từng tiến lên, trơ mắt rời khỏi .

Tôi cảm thấy hối hận, trong mười năm , phàm là một lần như , khi cô về phía , cũng kiên định , phàm là một lần như , biết rõ lúc cô ở phía cũng thể chậm bước chân một chút, phàm là một lần như , thể nắm tay cô .

sẽ ?

Tôi biết, nhưng thử.

Giống như khi còn bé làm sai đề, ngây thơ một cơ hội .

Tôi bắt đầu ngày ngày canh giữ ở cửa nhà cô , thật lâu cũng thấy bóng dáng của cô .

Không thể nhịn nữa, vẫn gọi điện thoại cho cô .

“Dư Hiểu Hiểu! Rốt cuộc ? Vì về nhà!”

Ngay khi điện thoại kết nối, thể lên giọng.

Đối diện yên lặng thật lâu,

Cho đến khi……

“Tôi là Lâm Dược, cô đang nấu cơm, chuyện gì ? Tôi thể chuyển lời cho cô .”

Tôi đã tức giận đến mức trong một khoảnh khắc.

Tôi cố nén : “Anh bảo cô điện thoại .”

Sau đó tiếng bước chân của , một bước hai bước…

“Hiểu Hiểu, điện thoại của em.”

“Ồ, bảo máy , là ai ?” Là giọng của cô, giọng nhớ nhung.

“Là Chu Văn.” Giọng của Lâm Dược hề khác thường, thậm chí ngay cả Dư Hiểu Hiểu cũng bình tĩnh :

“À.”

Sau đó thanh âm của cô rõ ràng truyền lỗ tai của “Chu Văn? Tìm việc ?”

Vẫn thanh thúy giống , làm cho thoải mái.

Sau đó cô với Lâm Dược: “Món đó múc , chờ em.”

Thế giới của trong nháy mắt sụp đổ.

“Chu Văn? Sao chuyện?”

Cổ họng của khô khốc lời, còn thể cái gì đây?

“Hiểu Hiểu” Tôi chỉ thể gọi tên cô .

“Này” Cô đáp .

“Hiểu Hiểu” Tôi lời, chỉ thể lặp tên của cô .

“Hiểu Hiểu.”

“Hiểu Hiểu.”

Lần bởi vì nhớ nhung một , là khi nào, nhớ rõ.

“Chu Văn, uống nhiều ?”

vẫn ôn nhu, như là giữa chúng bao giờ phát sinh qua chuyện gì, chỉ cần uống nhiều cô lập tức sẽ xuất hiện ở bên cạnh , vì mà pha một ly nước mật ong.

“Tôi , chỉ là …… nhớ .”

Tôi tỉnh táo nhớ cô .

“Sao về nhà?”

Tôi hỏi.

“Ô, đến nhà ?”

“Căn nhà chính là vì cách gần một chút mới thuê, hiện tại…… Không cần thiết, đã đổi chỗ ở .”

Dư Hiểu Hiểu vẫn thẳng thắn vô tư, cô yêu cũng rõ ràng, yêu cũng rõ ràng.

“Cậu thể gặp một lần ?” Tôi từ bỏ ý định, cũng từ bỏ ý định.

“Được, khi nào?”

“Ngay bây giờ.”

Tôi thể chờ đợi nữa đem lời ngày nhớ đêm mong .

“Hả…… Hiện tại , hiện tại chúng ăn cơm.”

“Chúng ?”

Là cô và Lâm Dược ?

Tại chuyện của cô và Lâm Dược xếp chúng chứ?

“Hai chúng ngoài ăn” Tôi như .

Kỳ thật là nên, lấy kinh nghiệm nhiều năm qua của , lúc nên cứng rắn chuyện như .

nhịn !

Tôi cần một ít chứng minh, chứng minh trong lòng cô còn .

“Không , trở về , đừng đợi cửa nhà nữa, nếu gặp , một ngày nào đó dẫn Lâm Dược cùng , chúng là bạn bè nhiều năm, đương nhiên là giới thiệu bạn trai cho làm quen.”

Tôi đã thất bại thảm hại.

Trở thành bạn bè nhiều năm.

“Hiểu Hiểu, thật sự thể cho một cơ hội ?”

Tôi cũng thể hình dung bộ dáng của cô đối diện tai , nhất định là cúi đầu, nhẹ nhàng cắn môi , tay vô ý thức xoa nắn.

lời của cô bao giờ qua, cô : “Những gì chúng nên đã hết .”

“Tôi cúp máy , về nhà sớm một chút, bên ngoài lạnh lắm.”

Gió lạnh, là trái tim lạnh.

Tôi mặt dày dây dưa với cô , nghĩ đến cô , cô hy vọng nhớ tới đoạn tình cảm , nhớ tới , sẽ cảm thấy phiền chán.

Tôi bất tri bất giác nghĩ, hóa so với cô thích , càng sợ hãi là cô chán ghét .

Tôi sợ như sẽ chán ghét , sợ đến dám tiến lên.

Quên , cô đợi mười năm, lần liền đổi chờ cô .

Tôi đợi một năm một năm, đợi chia tay, đợi hôn lễ của cô .

Tôi xé thiệp mời, giận dỗi tham gia.

vẫn len lén xem hết bộ quá trình ở một góc ai thấy.

Lâm Dược đối với cô , hôn lễ long trọng.

Ánh đèn màu vàng ấm áp chiếu lên cô, như là độ một tầng kim quang.

Hình như là một buổi chiều nào đó của nhiều năm , từ bàn ngẩng đầu lên, nghiêng đầu .

với , phía là ánh sáng vàng óng ánh.

A, hóa khi đó, một khắc , đã rung động .

Tôi luôn nhớ nó.

(Hoàn văn)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...