Ngọn Đèn Tương Tư Thái tử điện hạ cùng ân ái bảy năm trong lúc lưu lạc ở dân gian thì mất trí nhớ Chàng yêu một đoá sơn trà hoang dã tự do sinh trưởng ở thôn quê “Nguyên Ninh từ đầu đến cuối đều hiểu tại thích nữ tử vô vị như ngươi” Ta làm loạn giữ vững tôn nghiêm của quý nữ vọng tộc thiêu rụi từng món đồ tặng nào là bút lông sói bùa bình an hoa dành dành khắp vườn… Chàng thở phào nhẹ nhõm cho rằng cuối cùng cũng buông bỏ Chàng bắt đầu ngày càng sa đọa cũng đối xử với hoa sơn trà hoang dã đó hơn Cho đến lúc nhớ tất cả Canh giữ sân vườn nay đã trơ trọi của dám vượt qua lôi trì nửa bước Sau đó từ từ tương tư thành bệnh lao lực quá độ trong những năm qua Dần dần giống như đèn dầu đã cạn… Xem thêm
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận