Full [...] – Chương 226

Hình như Tiêu phu nhân cho là giống như bà ném cho nàng một mối tai họa

Nét mặt An Dương chẳng biểu cảm gì: “Mẫu thân phu quân mẫu thân cần gọi là quận chúa kêu Vân An là

An Dương là phong hào Vân An mới là tên của nàng

Tiêu phu nhân gật đầu thuận theo : “Vân An phu thê các con cứ chuyện ngoài dạo

Qua mấy ngày Tiêu gia trở về Lan Lăng Tiêu Đình Nghiên vẫn khá An Dương vẫn còn những mối nghi hoặc…

Trước đó nàng từng hỏi thăm Tiêu Đình Nghiên thanh mai trúc mã biểu thân thiết cũng hài lòng mối hôn sự tổ tiên cũng Triệu gia hại mối quan hệ với lão sư và đồng học cũng chuyện gì ép buộc thỏa hiệp bản thân An Dương cũng chẳng gì cho lợi dụng

Nàng chỉ là quận chúa chứ công chúa cũng thể nào cản trở tiền đồ của Tiêu Đình Nghiên Tiêu phu nhân như

An Dương nghĩ mãi nên cũng nghĩ nữa nhưng ngày thứ mười khi thành thân hai cãi một trận Tiêu Đình Nghiên miệng lưỡi sắc bén vô cùng mồm mép

An Dương cuối cùng cũng hiểu ý tứ của Tiêu phu nhân

Ước chừng Tiêu Đình Nghiên ở Lan Lăng và nàng ở Thịnh Kinh chắc cũng khác biệt quá nhiều

Tiêu Đình Nghiên học vấn ngoại hình cho dù tính tình kém một chút thì cũng chỉ nghĩ là một thật tình

cãi thật cũng chỉ vì một chuyện nhỏ nhiều năm như An Dương sớm đã quen chuyện gì cũng đều vây quanh nàng mà Tiêu Đình Nghiên cũng như thế khi thành thân phần lớn thời gian đều nhường nhịn nương tử nhưng đôi khi nóng tính nhường

Lần đầu tiên cãi An Dương đã lùi một bước

Suy cho cùng Tiêu Đình Nghiên mỹ nhân tức giận cũng là cảnh ý vui dỗ dành một chút là

Lần thứ hai cãi An Dương vẫn nhẫn nại dỗ dành lần thứ ba thích làm thế nào thì làm thế nàng giờ dỗ ai mà Tiêu Đình Nghiên trực tiếp chạy ngoài mãi đến tối cũng chịu trở về

An Dương giờ chịu tủi thân như bao giờ theo nàng thấy thì việc gì cứ rõ ràng trốn ngoài là chứ

Huống hồ Tiêu Đình Nghiên cũng chẳng đến quán trà tửu lâu chạy đến phủ An vương

An Dương đến rước về

Bóng đêm thâm trầm đã là tháng mười ban đêm trời lạnh nhưng cũng so với sắc mặt của An Dương

Tiêu Đình Nghiên ở vương phủ uống rượu ăn cơm với An vương bây giờ An Dương cảm thấy thì ích lợi gì thì thể ăn thay cơm biết thế nàng tìm một thành thật một chút còn hơn

Mà chuyện khiến tức giận nhất là mẫu thân còn giáo huấn cho nàng một trận: “Sau khi thành thân biết thu liễm tính tình giờ con là văn tĩnh nhu hòa bây giờ trở nên càn rỡ thế

Càn… càn rỡ

An Dương nghẹn một nên lên nàng càng rỡ nàng và Tiêu Đình gặp mặt vài lần chẳng lẽ Tiêu Đình Nghiên biết nàng là quận chúa

Tính tình của nàng chính là như thế

Hơn nữa còn chạy về nhà mẹ đẻ của nàng còn chứ

Không sợ mất mặt

Sắc mặt của Tiêu Đình Nghiên thật đang khá : “Mẫu thân đừng mắng Vân An nữa cũng là con nóng đầu con ở Thịnh Kinh chỉ một cửa cũng biết chỗ nào gây thêm phiền toái cho ngài

An Dương thầm nghĩ đã biết phiền mà còn tới cảm tình trong lòng nàng đã rơi xuống con số

Có lẽ Tiêu Đình Nghiên đang cố ý chăng

Chắc chắn là đang cố ý

Hiện tại An Dương cũng còn tức giận: “Nếu sớm biết tới đây cũng cần lật tung cả Thịnh Kinh lên mau về thôi hết giận

Tiêu Đình Nghiên: “Nương tử đùa nào tức giận

Về đến nhà An Dương đóng cửa phòng

Tiêu Đình Nghiên xuống rót cho An Dương ly trà: “Uống trà giải khát đã mắng cũng muộn

An Dương : “Sao quận mã thế mắng khi nào

Tiêu Đình Nghiên : “Nương tử há mồm cho dù mắng thì lời cũng như dao nhỏ đâm ngực dao trắng đâm vô dao đỏ rút …”

An Dương nụ của Tiêu Đình Nghiên làm cho choáng váng chuyện tới bây giờ nàng cũng đã nguôi giận: “Ta cũng phần sai chẳng qua đây là lần đầu thành thân biết nên ở chung với phu quân như thế nào thế mà khen ngược khiến mất hết mặt mũi Thấy mẫu thân dạy dỗ chắc trong lòng vui lắm nhỉ

Tiêu Đình Nghiên lắc đầu: “Cũng hề vui một chút nào nếu khi đó và nàng thể đạo lý với cũng sẽ đưa hạ sách như Vân An đây cũng là lần đầu thành thân lúc nàng chuyện với bằng hữu cũng sẽ treo mấy từ bổn quận chúa bổn quận chúa miệng vẫn là nàng cảm thấy nhường nhịn nàng nhưng chúng là phu thê nều nàng đã làm quận chúa quận mã thì cũng thôi

An Dương từ cao xuống: “Càng cũng thật biết mang thù

“Không dám nhận” Tiêu Đình Nghiên trả lời

Tiêu Đình Nghiên cũng một con mọt sách ngược là một thông minh chủ ý

Hắn thể nhường An Dương chín mươi bước nhưng mười bước còn sẽ để An Dương một tấc tiến một thước

Nhường là tình thú nhưng lúc nào cũng nhường thì sẽ thành khi dễ Tiêu Đình Nghiên biết thân phận nàng tôn quý nhưng cũng kém nghiêng về phía nắm lấy tay An Dương: “Nàng cũng đừng cảm thấy khi dễ nàng thật là nàng bắt nạt nhiều hơn đó

Đã khi dễ tới nhà mẹ đẻ nàng còn

An Dương : “ cũng thể đảm bảo sẽ như nữa thương lượng một chút nếu lần đừng chạy về phủ An vương nữa thật sự mất mặt nữa

Tiêu Đình Nghiên An Dương khuôn mặt như bừng sáng lắc đầu: “Không

An Dương nghẹn họng: “Tùy

Hai cũng xem như đã trở hòa thuận như lúc đầu An Dương cũng xem như hiểu biết thêm về tính tình của Tiêu Đình Nghiên một chút tướng mạo tài hoa còn tính tình quả nhiên kẻ ngốc nàng vẫn biết rõ như thế nào

Thật An Dương cũng cảm thấy tủi thân chỉ là mất mặt và tức giận

Nàng cũng là một quận chúa ngang ngạnh vô lý đối xử với khác cũng xem như chừng mực còn với Tiêu Đình Nghiên thì thật là…

An Dương hy vọng thể dỗ dành nàng theo nàng giống mấy nha nhất nhưng Tiêu Đình Nghiên dường như làm

nàng cũng thể ném hết mặt mũi như An Dương suy nghĩ nhiều biện pháp nhưng Tiêu Đình Nghiên giống như một con cá trơn tuồn tuột

Từ lúc đông trù nương trong phủ đã bắt đầu nấu những món thanh đạm hơn một chút

An Dương chút kén chọn còn Tiêu Đình Nghiên thì ăn cái gì cũng bàn cơm nàng cá quá nhạt ngon bằng cá trong món lẩu Trạng Nguyên

Tiêu Đình Nghiên cảm thấy cũng tệ lắm trù nghệ của đầu bếp khá cái mà còn cảm thấy ngon thì thể biết An Dương kén chọn bao nhiêu

Hắn theo lương tâm của : “… Vẫn thời tiết thế vốn dễ bắt cả hơn nữa đông ăn thanh đạm một chút sẽ hơn tránh để nóng trong

An Dương: “… Vậy ăn nhiều một chút

Nàng quá nhạt thể ăn cứ ăn lẩu Trạng Nguyên hơn nữa lẩu Trạng Nguyên cũng quá nhiều dầu làm gì mà khó khăn như

An Dương tranh luận với vài câu cảm thấy đôi khi bản thân quá nhiều vấn đề cũng chỉ là một món ăn mà thôi mỗi đều cách của nàng cũng cần Tiêu Đình Nghiên làm việc theo suy nghĩ của nàng

trong lòng cảm thấy dễ chịu nàng một câu Tiêu Đình Nghiên sẽ đáp mười câu

Một bữa cơm chỉ mới ăn hai miến là mất hết khẩu vị

An Dương ăn thêm một lát nhưng chiếc đũa hề đụng món cá đó trò chuyện cũng chẳng khác gì ngày thường

Ăn cơm xong An Dương lập tức trở về phòng Tiêu Đình Nghiên dường như nhận An Dương đúng thể đúng chỗ nào

Chỉ là một món ăn thôi mà chỉ vì ăn ngon… mà nàng đã tức giận Tính tình của quận chúa cũng quá lớn nha

Tiêu Đình Nghiên bên ngoài suy nghĩ một lát mới phòng An Dương mặt tường

Nghiễm nhiên là một bộ dáng nhiều lời

Tiêu Đình Nghiên cũng hứng thú chuyện bước ngoài dạo một vòng gọi một nha tới hỏi chuyện: “Quận chúa nàng … Sao thế

Nha cũng dám phỏng đoán chuyện của chủ tử giờ tính tình của quận chúa vốn dĩ nhu hòa là vì thái y đã thể kích động tức giận đây thân thể nàng vốn lắm mới khá hơn thể cửa thường xuyên nhưng chuyện gì cũng cẩn thận

Nha cảm thấy quận chúa nhà thật sự nhưng mà quận chúa nha là hoàng thân quốc thích đó

Nha kín đáo nhắc tới chuyện đây: “Quận mã gia thân thể quận chúa là ngài tìm hộp thuốc ở ngăn cuối cùng của bàn trang điểm đưa cho quận chúa

Tiêu Đình Nghiên đã biết giờ sức khỏe của An Dương chút hối hận cũng chỉ là một chuyện nhỏ thôi mà hà tất so đo như theo nàng thì chứ

Hắn thể đã chiếm lời còn khoe mẽ giữa phu thê với so đo nhiều sẽ

Tiêu Đình Nghiên thở dài: “Ngươi đưa dược ngoài một chuyến hiện tại trời lạnh đặc biệt là buổi tối đừng để quận chúa chạy ngoài

Tiêu Đình Nghiên tìm quán lẩu Trạng Nguyên tìm sẽ đặt cho An Dương một phần lẩu cá

Hắn từng tới nơi tuy rằng nó nổi danh

Con cháu của Tiêu gia Lan Lăng thiếu bạc khoa thi mùa xuân tới đây thành Thám Hoa lang nên cũng ít khi ngoài ăn hàng

Lẩu cá làm mất mười lăm phút Tiêu Đình Nghiên đựng trong hộp cơm mang về

Trên đường chút xóc nảy tránh việc rơi vãi nước canh lúc mang về tới nhà thì đã lạnh Tiêu Đình Nghiên sai trù nương hâm nóng

Lúc phòng đã lò than cửa sưởi ấm một hồi thật là cưới về một tổ tông mà

Bất quá cũng biết thân phận của An Dương cũng thể cưới quận chúa mà tới tính tình của quận chúa

An Dương vẫn giữ tư thế hình như là ngủ

Tiêu Đình Nghiên sờ gương mặt nàng : “Còn giận

An Dương ngăn : “Không giận ngủ một lát

Tiêu Đình Nghiên: “Ăn no ngủ liền như nàng biết

An Dương nghĩ thầm thích chỗ nào thì cho dù tới phủ An vương thì cũng mặc kệ

Tiêu Đình Nghiên thấy nàng để ý : “Ta đến tiệm lẩu Khương thị đợi hồi lâu mới mua một một phần lẩu cá chỉ là lạnh đang hâm trong phòng bếp đó Nếu nàng ăn thì chỉ thể ném cũng tâm ý của để khác kiếm hời

An Dương lật qua nàng : “Chàng sớm chuyện gì

Tiêu Đình Nghiên ôm thật sự gầy: “Ta chứ nàng đây là đang chiếm hời mà còn khoe mẽ thật là khó hầu hạ

An Dương chút đắc ý : “Khó hầu hạ thì cũng hầu hạ

Tiêu Đình Nghiên cũng lùi một bước: “Ừ ai kêu cưới nàng về làm chi chứ sớm biết thế thì ở rể cho ở phủ An vương còn làm chủ cho

Hắn ăn hề kiêng kị An Dương nghẹn họng bất quá chính là như nàng tập làm quen mới đúng

An Dương : “Lần tới phủ An vương nữa

Tiêu Đình Nghiên : “Hôm nay suýt tới đó ai ngờ tới cửa vòng

An Dương há mồm: “Chàng đúng là…”

Tiêu Đình Nghiên : “Lừa nàng thôi cái gì cũng tin cũng chỗ nương tử đại nhân đại lượng đừng chấp nhặt với

An Dương : “Chàng sẽ là ‘thả con tép bắt con tôm’ để nhận sai với chứ

“Không mau lên ăn cơm nhanh nào” Tiêu Đình Nghiên kéo An Dương lên: “Đi thôi quận chúa

Mỗi lần mà Tiêu Đình Nghiên hai từ quận chúa đều là cố ý khiến bực

Hoặc là ám chỉ tính tình của nàng hoặc là nàng khó hầu hạ đa số thời điểm còn mang theo một chút ý tứ ngọt ngào làm An Dương phát giận cũng

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...