Full [...] – Chương 228

Hội đèn lồng khá lung linh cũng biết còn thể xem bao nhiêu lần

Lúc Tiêu Đình Nghiên chắc chắn An Dương tâm sự biết là chuyện gì dạo gần đây hai ít khi cãi Tiêu Đình Nghiên cũng hỏi ngay hai dạo hai vòng mới trở về nhà

Trong nhà ấm áp hơn nhiều

Cởi áo choàng sưởi ấm làm ấm tay mặt An Dương ửng đỏ nàng trực tiếp rửa mặt chải đầu đổi xiêm y chui vòng trong chăn ánh nến một quyển sách

Tiêu Đình Nghiên chút thiếu kiên nhẫn vốn như thế mà mỗi khi gần An Dương mới như

Hắn nhịn hỏi: “Dạo làm gì chọc nàng tức giận

An Dương sửng sốt nàng cũng chẳng tập trung sách bao nhiêu ngẩng đầu Tiêu Đình Nghiên lập tức lắc đầu: “Không

Tiêu Đình Nghiên: “Chắc chắn là dám hỏi quận chúa tiểu nhân đã gây chuyện gì ngài

An Dương : “Không ngủ mệt

Tiêu Đình Nghiên : “Nếu nàng thì để đoán Hai ngày uống rượu nhưng cũng đã rửa mặt chải đầu cẩn thận

An Dương: “Chàng thể…”

Tiêu Đình Nghiên: “Hay là nàng đã xem lá thư

Chỉ còn nguyên nhân

An Dương đầu thoải mái hào phóng thừa nhận: “Ta xem đó thì cũng là bảo xem mà hy vọng những điều trong thư là thật cố ý làm cho xem

Tiêu Đình Nghiên bật : “Triệu Vân An cũng thật là biết móc mỉa thật giả chẳng lẽ trong lòng nàng còn nàng đúng là lòng sắt đá đó

Môi An Dương giật giật biện pháp đáp lời Tiêu Đình Nghiên

Tiêu Đình Nghiên : “Bất quá chuyện cũng đã một tháng là nàng yêu sâu đậm khó mà kiềm nén tình cảm của cho nên mới để ý chuyện nạp nạp như thế

An Dương thật sự để ý nhưng cũng thái quá như Tiêu Đình Nghiên : “Chàng câm miệng

Tiêu Đình Nghiên thấy nàng giận tái mặt mặt đều đã đỏ lên hề một tấc tiến một thước: “Quận chúa những điều trong thư đều là thật vốn dĩ nàng biết Chuyện hài tử thì cứ tùy duyên cũng nhưng nếu thì cũng chỉ thể mệnh vô tử thôi

Tiêu Đình Nghiên giả vờ thở dài: “Tướng mạo của hài tử quả thật đáng tiếc nhưng mất thứ gì mà cũng cưới nàng

An Dương xong thì phiền chêt nhưng nhiều hơn một chút: “Chàng thể…”

Tiêu Đình Nghiên : “Nàng chuyện gì thì cứ với một tiếng đoán tới đoán lui mệt đó

An Dương : “Ta cũng biết với như thế nào

“Hài tử thôi mà còn đỡ khối việc nghẹn chuyện thì cả năm đều ” Tiêu Đình Nghiên qua đó xoa tay An Dương: “Không cách mà

Tiêu Đình Nghiên biết hổ trực tiếp tìm thái y xem bệnh bệnh kín

Chuyện cũng ai dám ngoài mãi đến tháng sáu thái y tới chẩn mạch bình an thái y mới thấy đầu Tiêu Đình Nghiên hình như xanh

hỉ chính là hỉ đứa nhỏ đến dễ dàng hai ngày bọn họ nhận thư của Khương Đường An Dương tất nhiên thể đến tham dự tiệc trăng tròn

Nàng với Tiêu Đình Nghiên: “Nữ nhi của Đường Nhi biết sẽ xinh đến mức nào nhỉ hài tử của chúng nhất định cũng nếu là nam hài thì còn thể kết thông gia đính thân từ nhỏ nữ nhi thì còn dễ thương hơn nha

Tiêu Đình Nghiên tất nhiên cũng ý kiến hài tử là chuyện ngoài dự kiến đương nhiên vui vẻ nhưng cũng lo lắng tuy rằng nhiều thái y ở đây hơn nữa thái y cũng phá thai càng hại hơn nhiều mãi đến chín tháng hài tử đời mới nhẹ nhàng thở

Là một nữ nhi trắng trẻo đáng yêu Tiêu Đình Nghiên vô cùng yêu thương

Còn chuyện sinh nam nhi để kế thừa hương khói Tiêu Đình Nghiên cảm thấy chẳng quan trọng một nữ nhi là đủ

Khương Đường nhân lúc nghỉ đông tới Tây Tạng một chuyến một là để tài liệu sống hai là bên vài nơi điều kiện vẫn còn khó khăn cô định thử xem thể thông qua phương thức video ngắn giúp đỡ dân nơi đây cải thiện cuộc sống

Ví như mua bán sự thu hút lượt tương tác của video ngắn những cách đều

Ngành cô học là thông tin khoa học kỹ thuật thuần túy về khoa học kỹ thuật chuyên ngành nhiều con trai khi Khương Đường trả lời trường học cũng từng nghĩ rằng chuyên ngành còn cần mã code nhưng khi năm nhất thể chuyển chuyên ngành thì chỉ biết chơi hối hận thì cũng đã muộn

Các môn chuyên ngành của Khương Đường bình thường trình độ ở mức trượt môn ngoài giờ cô tiếp xúc với tự làm truyền thông mấy trăm nghìn fan lẽ sẽ con đường

Cô thực sự thích thứ thích nấu ăn thích mỹ thực cũng thích chu du Nam Bắc

Nửa đầu của năm hai Khương Đường thuê một căn phòng ở bên ngoài video khám phá các quán xá thi thoảng cũng sẽ tự nấu cơm

Tiền cô kiếm nhiều đã mua máy vi tính máy chụp hình cộng thêm tiêu tốn nhiều tiền ăn uống nên nhiều lúc còn thắt lưng buộc bụng

Kỳ nghỉ đông năm nay cô xa một chuyến bèn đặt mục đích ở Tây Tạng

Nơi văn hóa lâu đời đồ ăn ngon cũng nhiều bản địa ăn thịt bò thịt dê nhiều thực phẩm chính cơm tẻ khoai tây phong cảnh mùa đông ở đây thanh tú mỹ lệ hơn nữa ít tới Khương Đường thích đông cho lắm

tàu hỏa đến Lhasa đó chuyển sang xe khách tới một trấn nhỏ của vùng Ali Khương Đường đã xe lửa cả một ngày một đêm

Vì để tiết kiệm tiền Khương Đường đã mua ghế cứng đồ đạc mang theo nhiều một cái vali bên trong đựng máy tính và quần áo phần còn là ít đồ ăn máy ảnh sợ va đụng nên đeo lưng lần đầu tiên Khương Đường xa như thế nên ngoài phấn khích còn chút căng thẳng

Căng thẳng hơn một giờ đồng hồ thì biến thành khó chịu ghế cứng thoải mái Khương Đường chỉ một ai trông coi túi đồ giúp cho nên cô dám ngủ

may mà chỗ cạnh cửa sổ thể trông thấy bầu trời bên ngoài

Thời gian càng dài càng lên phía Bắc phong cảnh càng

Bầu trời xanh thăm thẳm tầng mây trắng tinh nếu máy bay thì chắc chắn còn hơn nhưng biết làm Khương Đường chẳng tiền

Ngồi cả ngày trời Khương Đường chuyển sang xe khách lúc mới đến vùng Ali

Theo sự phát triển của kinh tế nên trấn huyện ở đây phát triển khá nền kinh tế lấy ngành du lịch làm chủ điều đa số mọi tới nơi đều đến mùa hè

Vùng Ali đất rộng thưa tuy phát triển khá nhưng so với thành thị lớn thì còn kém xa Bên ngoài trời lạnh Khương Đường tìm một nhà nghỉ nghỉ ngơi một đêm ngày hôm cô đeo máy ảnh về phía thôn làng nhỏ của nơi

Đường phố của thị trấn ở đây náo nhiệt nhưng nơi Khương Đường tới chỗ

Mấy chục năm nay thị trấn ở vùng Ali đã thay đổi từng ngày nhưng ở một vài góc khuất tại đây vẫn nhiều già duy trì thói sống sinh hoạt tập quán ngày

Khương Đường định tới những nơi đó thăm thú

Thời tiết quang đãng nhưng cũng cực kỳ lạnh thở một là lập tức biến thành màu trắng trôi dạt như khói

Có lẽ là mấy ngày đổ một trận tuyết nên tuyết nền đất dày

Khương Đường sinh ở phương Bắc nhà ở gần trường đại học đang theo học nhưng cũng từng thấy tuyết dày như thế bao giờ

Ở những nơi khác nhiều lắm tuyết cũng qua mu bàn chân nhưng ở đây thể đến đầu gối

Gần đây cũng hướng dẫn viên du lịch là đám trẻ con địa phương học phục vụ du lịch qua đây kiếm thêm khoản thu Giá cũng đắt một trăm tệ một ngày ngoài hướng dẫn du lịch còn bao cả hai bữa cơm nếu ở thì thêm năm mươi tệ nữa ăn ở chỗ rẻ cơ mà thoải mái như nhà nghỉ

Tuyết rơi ở nơi khó mà lái xe thì bộ cảnh sắc quả thực cũng là màu bạc trắng như thể đắp cho đất trời một chiếc chăn màu trắng

Cậu bé dẫn Khương Đường mặc quần áo Tây Tạng lúc lên cực kỳ Khương Đường khen bé một câu bé đĩnh đạc bảo: “Chị gái cũng xinh

Khương Đường cũng điềm nhiên cảm ơn lời khen của

Nơi mà Khương Đường tới đã gần biên giới sơn hải nơi xa dài dằng dặc nhưng tới gần thì phân biệt con đường phía ở nơi nào nếu dẫn đường thì Khương Đường nhất định sẽ lạc hướng chả trách khó lái xe

Đi bộ xấp xỉ ba tiếng đồng hồ chân sắp mất tri giác mới tới nhà mà bé dẫn đường ở

Căn nhà ẩn trong tuyết mái nhà đóng một lớp dày bà của bé mở cửa trông thấy Khương Đường cũng hề ngạc nhiên lẽ thường xuyên du khách tới đây

bà lão nhiều tiếng phổ thông vẫn luôn là chuyện với Khương Đường

“Chị ơi bữa trưa chị ăn gì

Khương Đường đáp: “Ăn gì cũng đều nhưng chị thể chụp em yên tâm mặt chỉ bà em nấu gì chúng ăn gì cùng lắm là thấy tay một tí thôi

Cậu bé gật đầu nhưng nhanh chóng bảo: “ chị chụp xong cho em xem em kiểm tra một lần

Khương Đường thấy bé cùng lắm là mười một mười hai tuổi nhưng còn nhỏ đã hiểu biết: “Ấy là điều chắc chắn

dám đảm bảo nhưng nếu video thể thu hút sự chú ý hoặc là bán đặc sản hoặc là quyên góp tiền lẽ còn thể tiếp tục học

Khương Đường điều chỉnh thiết máy ảnh đó bắt đầu từ lúc bà nội rửa rau chuẩn đồ ăn

Không bố trí cảnh mà chỉ tập trung công việc đôi bàn tay của bà

Tay của bà nội đen nhưng nấu cơm sạch sẽ tỉ mỉ

Củ khoai tây màu vàng tròn xoe cắt thành miếng hầm cùng với thịt bò bên phủ bánh ngô là món ăn thịnh soạn hiếm

Ở đây trồng nhiều khoai tây ăn cũng nhiều

Bà nội hầm một ít còn vùi trong bếp vài củ

Cơm trưa nấu nhiều già vẫn quen ăn khoai tây hơn khoai tây trồng ở nơi đây tròn lúc tách màu vàng óng ả

Trong khoảnh khắc nắp nồi mở khói trắng bao phủ bộ ống kính đợi khói dày tản mới lộ hình ảnh rõ ràng

Nước sốt vẫn còn bốc nóng nước sốt mang chút màu vàng nhạt dầu mỡ nhiều như là khoai tây mềm mịn thấm hết từ ống kính trông mấy phần vẻ phẳng lặng

Thịt bò cũng ở trong nồi lay động theo những bong bóng sôi lùng bùng bởi nóng còn dư của bếp

Những cảnh trong ống kính cực kỳ mùi hương bên ngoài ống kính hòa quyện thu hút con nuốt nước miếng

Mùi thơm ngập tràn cả gian phòng bà nội mỉm với Khương Đường

Cậu bé với bà nội hai câu tiếng Tạng vẻ mặt của bà nội dịu dàng vẫy tay hiệu với Khương Đường ống kính: “Ăn cơm nào

Khương Đường gật đầu vội vàng cất máy ảnh cùng ăn cơm với bà lão

Đồ ăn ngon khoai tây ăn còn ngon hơn món khoai tây ăn ngày cực kỳ thích hợp để hầm bỏ miệng cũng mềm mịn đến bất ngờ

Khương Đường luôn tưởng rằng khoai tây hương vị của chính nó chỉ chút mùi thơm hầm ăn thì thấy mềm chiên thì giòn những món kiểu như khoai tây chiên dựa hương vị của gia vị Vị nguyên bản mang theo vị chát của tinh bột nhưng món thơm những chỗ hấp dẫn giữa miếng khoai tây cũng thơm

Trong thoáng chốc cô thể khoai tây nhiều thêm nếu thể bán ngoài nhiều một chút là lo kế sinh nhai

Bữa cơm ăn đỗi thỏa mãi còn ngon hơn mỳ gói của khách sạn

Ăn cơm xong Khương Đường bắt đầu làm việc

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...