Nhân Duyên Trong Gió Ta nhặt Lục Nghiễn Tu mất trí nhớ mang về nuôi bên Ngày khôi phục trí nhớ và rời vung tay áo biến một đống trân châu “Đếm cho đủ xem bao nhiêu hạt đếm đúng sẽ trở ” Nói xong lưng bước mang theo chút lưu luyến nào Ngày đầu tiên đếm ba mươi hai hạt Cảm thấy đói dậy ăn cơm Ngày thứ hai vất vả lắm mới đếm một trăm hạt Có chút buồn ngủ ngả đầu liền Ngày thứ mười đếm nữa mà cẩn thận nhét số trân châu đó bước ngoài cửa Sáu năm Lục Nghiễn Tu ngang qua đây thấy gục bàn đá đang đếm trân châu nỡ lòng nên tiến gần “Đã nhiều năm trôi qua nàng đã đếm rõ ràng ” “Chỉ còn năm mươi ba hạt” Ta trả lời Lục Nghiễn Tu chau mày ánh mắt đầy phiền muộn : “Ngốc nghếch Đếm sai ” Không sai mà sáu năm nay đã dùng số trân châu đó để mua đàn ông mua nhà mua đất Cuối cùng chỉ còn năm mươi ba hạt Xem thêm
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận