Full [...] – Chương 4

9.
Đêm khuya, tôi mượn điện thoại của người giúp việc lén gọi điện thoại cho Cố Thời Quy.

“Alo, bây giờ anh đang ở đâu, có tiện đến đón tôi một chút không?”

Tôi ở trong nước không có bạn bè, mà biệt thự của Bùi Dận cách nội thành lại xa, căn bản không bắt được xe.

“Tôi lập tức tới, chờ tôi.”

Cố Thời Quy hỏi địa chỉ đơn giản rồi lập tức đồng ý.

Tôi ôm lấy Ân Ân đang ngủ say, rón rén xuống lầu.

Đi đến góc tường.

Tôi cẩn thận nhìn một vòng phòng khách, xác nhận camera cũng không sáng.

Buổi chiều, Lâm Thanh Vũ ở hầm chờ xe cứu thương tới đón.  

Tôi lặng lẽ đuổi theo và thỏa thuận với cô ta.

Cô ta thay tôi thu xếp camera, và thu hút Bùi Dận rời đi.

Còn tôi sẽ hoàn toàn bỏ trốn, tuyệt đối không ảnh hưởng đến vị trí hôn thê của cô ta.

Biệt thự này là nơi tôi và Bùi Dận từng sống cùng nhau.

Tôi rất quen thuộc với bố cục nơi này, quan trọng nhất là phía sau vườn có một cái lỗ chó cao bằng nửa người.

Lúc đó tôi đòi nuôi chó con, nên đã đặc biệt nhờ người đào.

Chỉ là sau đó, trước khi mua chó con về nhà, tôi đã buộc phải bỏ trốn khi đang mang thai.

Nghĩ tới đây, trong lòng lại có chút chua xót.

Ân Ân không biết đã thức dậy từ lúc nào và giơ bàn tay nhỏ bé của mình lên chạm vào mặt tôi.

“Mẹ, sao mẹ lại khóc?”

Lòng tôi mềm nhũn ra.

Tôi chớp mắt, dựng thẳng một ngón trỏ đặt ở giữa môi.

“Suỵt.”

“Mẹ không khóc, mẹ mang Ân Ân chơi trốn tìm.”

“Con nhất định không được phát ra âm thanh nhé.”

Ân Ân hưng phấn che miệng, nghiêm túc gật đầu.

Tôi đẩy bụi hoa rậm rạp ra, ở trước lỗ chó khom lưng cố gắng chui vào.

“Cuối cùng cũng ra rồi.” Tôi thì thào tự nói, giơ tay phủi bụi trên quần.

“Mẹ, mẹ xem chú kìa.” Ân Ân ngoan ngoãn đứng bên cạnh.

“Mẹ biết chú Cố của con tới, mẹ lau quần áo một chút, bẩn quá.”

“Không phải, chú Cố.”

Không phải?

Não ngừng hoạt động vài giây.

Tôi trong nháy mắt ngẩng đầu, sau đó cứng đờ tại chỗ.

Bùi Dận đứng trong bóng đêm, âm trầm nhìn tôi.

“Nhìn thấy anh rất thất vọng sao?” Hắn cười cười, chậm rãi mở miệng.

“Sao anh lại ở đây…”

Lúc này Bùi Dận không phải nên ở bệnh viện với Lâm Thanh Vũ sao?

Tôi cười ngượng ngùng, gần như sắp khóc.

Hắn nhìn tôi lạnh lùng, như thể đang đánh giá một vật chết.

“Thẩm Tụng Nghi, em chuẩn bị đưa con gái anh đi đâu?”

Xong rồi, hắn đã biết hết rồi.

Tôi tuyệt vọng run rẩy đôi môi, như rơi vào hầm băng.

Lâm Thanh Vũ từ trong bụi cây bước ra, đúng lúc phá vỡ sự im lặng.

“À, Bùi tổng. Chúng ta có thể thanh toán phí bên này trước không, tôi khá vội về nhà.”

Cô ta nhìn Bùi Dận với vẻ mặt nịnh nọt, giang tay ra.

“Các người!?”

Tôi không thể tin nổi, nhìn Bùi Dận rồi lại nhìn Lâm Thanh Vũ, sốc đến mức không thể nói được.

“Diễn không tệ.”

Bùi Dận đưa qua một tấm phiếu.

“Ờ, tôi còn cung cấp thêm thông tin về việc Thẩm tiểu thư định bỏ trốn, cái này có phải nên thêm chút nữa không…”

Lâm Thanh Vũ xoa xoa ngón cái và ngón trỏ của Bùi Dận, cười một cách gian xảo.

“Đã tính vào rồi.”

Bùi Dận có chút không kiên nhẫn ngắt lời.

“Được rồi, các người tiếp tục đi.”

Lâm Thanh Vũ ra dấu cổ vũ với tôi, cũng không quay đầu lại cưỡi con xe điện nhỏ rời đi.

Tôi lạc lõng trong cơn gió.

Vậy ra họ từ đầu đến cuối đều đang diễn kịch, chỉ để tôi mất cảnh giác và lừa tôi về nước.

Ngay cả trận ngã giả buổi chiều kia cũng là tính toán.

Bùi Dận ngồi xổm xuống xoa xoa đầu Ân Ân: “Ân Ân về nghỉ ngơi trước được không? Đã khuya rồi, công chúa phải ngoan ngoãn đi ngủ.”

Tôi khó khăn lắm mới nặn ra được một nụ cười, giọng nói run rẩy.

“Ân Ân, để dì đưa con về trước.”

“Mẹ, vậy còn mẹ?”

Ân Ân chớp chớp mắt, có chút bối rối.

Bùi Dận nhếch nhẹ khóe môi: “Mẹ chơi trốn tìm bị bắt rồi, phải chịu phạt thôi.”

10.
Lúc Cố Thời Quy gọi điện thoại tới, tôi đang bị Bùi Dận đặt lên đùi hôn.

Hắn cắn môi tôi, giọng nói khàn khàn.

“Anh đã nói rồi mà, nếu em lại bỏ chạy, anh sẽ bẻ gãy chân em.”

Tôi run rẩy, chủ động ôm lấy eo hắn.

“Chồng, em sai rồi.”

Bùi Dận cười lạnh một tiếng.

“Anh đã phải tốn rất nhiều công sức để tìm em, không chỉ phải chống lại cốt truyện mà còn phải diễn cặp đôi với Lâm Thanh Vũ hàng ngày. Em thì hay rồi, không những không ghen mà còn lừa anh nói rằng đứa con là của người khác.”

Tôi nặn ra hai giọt nước mắt, quen đường cũ bắt đầu làm nũng.

“Ai nói em không ghen?”

“Nhưng em cũng sợ mà, nếu không chạy, nhỡ mà phát triển theo cốt truyện rồi chết thì sao.”

“Còn nữa, sao anh không nói với em là anh cũng đã thức tỉnh? Làm em lo lắng một mình bao lâu nay.”

Tôi đảo ngược tình thế, nắm thế chủ động.

Bùi Dận nhéo nhéo má tôi, châm chọc.

“Là anh không muốn nói cho em biết sao?”

“Biến mất ba năm, vừa trở lại đã nói với anh rằng em đã kết hôn. Anh làm sao có cơ hội nói với em.”

Tôi mất tự nhiên mím môi, chuyển đề tài.

“Mấy năm nay một mình em nuôi cục cưng rất cực khổ.”

“Anh biết.”

Sau một khoảng lặng ngắn là câu trả lời nghiêm túc của hắn.

Bùi Dận ấn đầu tôi vào ngực hắn.

Hắn đặt cằm lên đỉnh đầu của tôi, tay ôm tôi thật chặt.

Như thể đang đối xử với một bảo vật quý giá vừa tìm lại được.

Tôi nhận ra tâm tình của hắn, cười mở miệng.

Tình yêu có lẽ là có thể nhẹ nhàng lướt qua nỗi đau, chỉ để không làm hắn đau lòng.

“Sao đột nhiên lại nghiêm trọng thế, em nhắc đến chuyện này không có ý như vậy.”

Ánh mắt Bùi Dận tối sầm, tình cảm phức tạp.

“Em yếu ớt như vậy, anh còn không dám nghĩ em đã trải qua như thế nào.”

“Anh xin lỗi, lúc em cần anh nhất anh không thể ở bên cạnh em.”

“Đều đã qua rồi.”

Hốc mắt tôi có chút nóng lên.  

Bùi Dận đỡ eo tôi, cúi đầu hôn xuống.

Đôi môi chạm nhau, chuông điện thoại đúng lúc vang lên.

Bùi Dận nhìn vào màn hình cuộc gọi, lực trên tay càng nặng thêm.

“Cố Thời Quy ngược lại rất quan tâm em.”

“Em đã nói với hắn là chúng ta đã giải quyết xong hiểu lầm rồi, Cố Thời Quy chỉ tốt bụng hỏi thăm thêm thôi.”

Tôi luống cuống muốn nhấc máy, nhưng bị Bùi Dận nắm lấy cổ tay.

“Tốt bụng đến mức giúp em chăm con?”

Điện thoại rơi xuống đất.

Bùi Dận nhẹ nhàng vỗ mông tôi một cái.

“Bảo bối, tập trung đi.”

Tôi né ra phía sau một chút, lẩm bẩm: “Cho em nghe điện thoại đi, nếu không sẽ mất lịch sự.”

“Cố Thời Quy giúp em rất nhiều.”

Bùi Dận ngậm xương quai xanh của tôi liếm một cái, cười khẽ một tiếng.

“Em nhấc máy đi.”

Nhưng ngay khoảnh khắc điện thoại được kết nối.

Hắn kéo váy ngủ của tôi lên, bàn tay nóng bỏng trượt lên xuống theo đường eo.

Thịt mềm bên cổ bị hắn ngậm lại, hôn đến ướt sũng một mảnh.

Cảm giác trống rỗng dâng lên.

Cả người tôi nóng lên, không dám phát ra một chút âm thanh.  

Bùi Dận phớt lờ ánh mắt giận dỗi của tôi, thì thầm vào tai tôi với giọng khàn khàn:

“Sao không tiếp tục?”

“Vợ à, gọi lại cho anh nghe đi.”

“Ngoan nào.”

(Hết)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...