Full [...] – Chương 3

Văn Nghiễn Chi cùng thiên kim nhà Huyện lệnh Lương vẫn đính thân như thường lệ.

Tiệm phấn son của nhà ta liên tục bị đám lưu manh côn đồ tới đập phá.

A huynh chịu không nổi phiền toái, đành giao tiền bảo kê. Đây quả là một cái hố không đáy, từ hai lượng một ngày tăng lên hai mươi lượng một ngày. Một tiệm phấn son nhỏ bé như vậy căn bản không thể gánh nổi.

Ngày thứ hai sau khi ngừng nộp tiền, nha dịch đã bắt A huynh giam vào đại lao.

Tội danh là thông đồng với địch.

Nói rằng đám lưu manh đó chính là thủy phỉ lên bờ, A huynh giao tiền bảo kê cho chúng chính là tiếp tay cho giặc.

Ta tới cầu xin Văn Nghiễn Chi. Hắn không vòng vo, nói thẳng:

“Chuyển nhượng tiệm phấn son sang tên Lương Sở Sở, ngươi làm thiếp của ta, tiếp tục quản lý tiệm phấn son.”

Lương Sở Sở chính là nữ nhi của Huyện lệnh Lương.

Quả nhiên Văn Nghiễn Chi cùng tên Huyện lệnh đó cấu kết làm chuyện xấu xa.

Thấy ta không gật đầu, Văn Nghiễn Chi liền đưa ta vào đại lao.

Nhà giam âm u ẩm ướt, chân của A huynh vốn có tật cũ, ta lo lắng huynh ấy không chịu nổi nơi lạnh lẽo ẩm thấp này.

Nhưng khi nhìn thấy A huynh, ta mới biết sự lo lắng của mình là thừa thãi.

Bởi vì chân của huynh ấy đã bị đánh gãy thêm lần nữa, máu chảy đầm đìa. Cảnh tượng này chồng lên ký ức thời thơ ấu, khiến ta lập tức ngất lịm đi.

Trong cơn mê man, ta nhìn thấy A cha A nương, còn có A huynh với đôi chân lành lặn.

Cha mẹ ta rất giỏi kinh doanh, hơn nửa sản nghiệp của Huyện Lâm Giang đều là của nhà họ Thương, tiền bạc nhiều vô kể nhưng không có quyền lực để tự bảo vệ.

Những kẻ nắm quyền ngửi thấy mùi tiền, lập tức cướp bóc nhà họ Thương. A cha A nương nhét ta và A huynh xuống hầm trú ẩn, giao hết tài sản ra nhưng vẫn không thoát khỏi kiếp nạn.

Ngọn lửa thiêu rụi cả một đêm, hầm trú ẩn sụp đổ, A huynh vì cứu ta mà bị đè gãy chân, máu chảy đầm đìa.

Hơn trăm người nhà họ Thương bị thiêu cháy thành tro bụi, nằm bên cạnh cha mẹ ta không phải là ta và A huynh, mà là hai đứa con của vú nuôi.

Quan binh tới ném thi thể ra bãi tha ma, ta và A huynh lén lút canh giữ suốt bảy ngày bảy đêm, cuối cùng mới dám thu xếp hậu sự cho cha mẹ và vú nuôi.

“Ngọc không có tội, mang ngọc lại có tội.”

Ta và A huynh từ nhỏ đã hiểu, ở cái thế giới ăn thịt người này, chỗ dựa vững chắc quan trọng đến nhường nào.

A huynh biết cách kiếm tiền, ta cũng coi như có chút nhan sắc, gả cho một tiểu quan là lựa chọn tốt nhất.

Vậy nên khi ta nói muốn gả cho Văn Nghiễn Chi, A huynh lập tức hiểu ý đồ của ta.

Chỉ là ta luôn nghĩ rằng kẻ ác chắc chắn phải có diện mạo hung ác, béo phệ bỉ ổi.

Không ngờ người như Văn Nghiễn Chi, thoạt nhìn phong lưu như tiên giáng trần, kiêu ngạo thanh cao, lại có thể hèn hạ bỉ ổi đến vậy.

Lần nữa tỉnh lại, ta đang ở trên xe ngựa của Lương Sở Sở.

Lại là mùi hương ngọt ngào quen thuộc ấy.

“Ngươi vẫn còn một con đường để chọn. Tổng đốc Hà Đạo.”

Có lẽ thấy ta đang thắc mắc, nàng ta tiếp tục nói:

“Ai mà ngờ chưa kịp xuất giá, phu quân đã chuẩn bị sẵn thiếp thất rồi chứ?”

“Nếu ngươi có thể ở lại Tổng đốc phủ, ca ca ngươi có thể sống sót. Nếu giữ được lòng người ấy, ngươi sẽ trở thành ân nhân của cha ta. Một tiệm phấn son nho nhỏ có đáng là gì?”

Năm đó cha mẹ giao ra toàn bộ gia sản cũng không bảo vệ được nhà họ Thương, ta không thể ngồi chờ chết.

Ít nhất, lựa chọn này còn hơn bị Văn Nghiễn Chi vắt kiệt.

Lương Sở Sở nói người kia quyền cao chức trọng, khó hầu hạ, phủ đệ được canh gác cẩn mật như thùng sắt.

Đừng nói là ở huyện Lâm Giang, ngay cả quan viên lớn nhỏ trong phủ Triệu Châu cũng đều muốn nịnh bợ hắn, dâng lên vô số mỹ nhân nhưng còn chưa được gặp mặt.

Mãi đến khi gã phu xe của hắn uống say buột miệng tiết lộ:

“Đại nhân thích vòng eo thon thả.”

“Nếu không phải tuổi tác đã cao, thì làm gì đến lượt ngươi.”

Người gác cổng chỉ hỏi tên ta rồi liền cho vào, không làm khó dễ gì.

Quy củ ở Tổng đốc phủ nghiêm ngặt, người hầu ra ra vào vào bận rộn nhưng lại trật tự yên lặng vô cùng.

Ta vô thức bước đi thật nhẹ, không dám cất tiếng lớn.

Người dẫn đường có dáng vẻ như một tiểu tướng quân, đưa ta đến một gian phòng bên cạnh thư phòng.

Ba ngày liên tiếp, ăn uống sinh hoạt đều tinh tế chu đáo, nhưng vẫn không được triệu kiến.

Ta hỏi người hầu mang thức ăn tới, chỉ nhận được cái lắc đầu không biết, trong lòng bắt đầu bồn chồn lo lắng.

Tổng đốc đại nhân rốt cuộc có ý gì đây?

Lương Sở Sở nói chỉ cần ta ở lại đây thì ca ca sẽ sống sót, nhưng chân của A huynh không thể kéo dài thêm nữa.

Cho đến nửa đêm ngày thứ tư, ta đang ngủ thì bị tiếng ồn ào đánh thức, bên ngoài đèn đuốc lần lượt sáng lên.

“Gia, thuộc hạ đã tìm được một cuốn sổ sách, hiện giờ khắp nơi ở Lâm Giang đều muốn tìm cách gửi lời nhắn vào phủ chúng ta…”

Ta vội vàng mặc quần áo, bước ra ngoài, vừa hay đụng phải hai người đang vội vã đi tới.

Người đi đầu cao lớn, vai rộng lưng thẳng, khí chất oai phong, toát lên áp lực vô hình.

Có lẽ đây chính là Tổng đốc đại nhân.

Hắn nhìn thấy ta thì thoáng sững sờ, sau đó sắc mặt trầm xuống, quay sang người phía sau nói:

“Ra ngoài tự lĩnh mười quân côn.”

Người phía sau biết mình lỗ mãng, lại để người ngoài nghe được hai chữ “sổ sách”. Không dám biện bạch nửa lời, lập tức nhận lệnh lui xuống.

“Theo ta vào thư phòng.”

Lời này là nói với ta.

Ta bán thân làm thiếp, vốn không cần phải hành đại lễ quỳ bái, nhưng nếu chỉ khom lưng sẽ không thể để lộ vòng eo thon thả của mình.

Vì vậy, ta khẽ khàng quỳ xuống, cố gắng để lộ vòng eo mảnh mai vừa vặn một vòng tay ôm.

“Đứng lên.”

“Lại đây.”

“Ngẩng đầu.”

Ta bước đến bên cạnh bàn, khẽ ngẩng đầu rồi lập tức cúi xuống. Ta có chút sợ hãi, không dám nhìn thẳng vào hắn.

Một vị quan trẻ tuổi.

Trông chưa tới ba mươi.

Cũng may, không phải lão già lụ khụ.

Thậm chí… trông còn khá khôi ngô.

Được rồi, phải nói là vô cùng anh tuấn.

Hắn nhấc cằm ta lên, buộc ta phải ngẩng đầu đối diện với hắn.

Vết chai trên ngón tay hắn cọ vào cằm ta đau rát.

“Không dám nhìn ta à?”

“Đại nhân… ngài làm đau nô gia rồi.”

Ta cố gắng bắt chước giọng điệu yểu điệu của Lương Sở Sở, nũng nịu đáp.

“Bao nhiêu tuổi rồi?”

“Mười sáu.”

“Hừ…”

Ta dường như nghe thấy một tiếng cười khẽ.

Ta vội liếc mắt nhìn hắn, gương mặt hắn không có biểu cảm gì bất thường, giọng nói lại lạnh lẽo hơn vài phần.

“Ai bảo ngươi tới đây?”

“Xin đại nhân thương xót.”

Ta dâng lên tờ văn thư nạp thiếp, hắn cầm lấy xem hồi lâu mà không có phản ứng gì.

Chẳng lẽ… hắn không vừa mắt ta?

Chẳng lẽ eo ta không đủ thon?

Không thể nào. Ta khẽ đưa tay chạm vào vòng eo của mình.

Hay là báo sai tuổi khiến hắn nghi ngờ?

Cũng không thể nào. Ta lại khẽ sờ lên gò má của mình.

Ta vắt óc suy nghĩ xem phải làm thế nào để có thể ở lại.

Đột nhiên, một đôi tay to lớn siết chặt lấy vòng eo ta, bá đạo đẩy ta dựa sát vào cạnh bàn.

Ta không ngờ hắn lại bất ngờ như vậy, cơ thể theo bản năng ngả ra sau, hai tay vội vịn chặt mép bàn để giữ thăng bằng.

Tim ta đập thình thịch, ta cúi đầu không dám nhìn hắn.

Cảm giác khuôn mặt hắn càng lúc càng gần, hơi thở ấm áp phả lên mặt ta.

Không lẽ hắn định làm chuyện đó ngay tại đây…

Mấy vị quan lớn này, thật chẳng biết giữ lễ chút nào.

“Thương Bát Lượng, làm thiếp… không phải làm quan phu nhân.”

“Chuyện… chuyện gì?!”

Ta kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn, trong đầu thoáng hiện ra một suy nghĩ không thể tin nổi:

“Đại nhân là… cố nhân?”

“Đến cả ta là ai mà cũng không biết, vậy mà dám đến đây?”

Hắn buông tay, lui về sau, giữ khoảng cách với ta.

Lại khôi phục dáng vẻ lạnh lùng của bậc quyền quý khi nãy.

“Vũ… Hựu An?”

“Ai cho phép ngươi gọi thẳng tên bổn quan!”

Ta sợ hãi lùi lại nửa bước.

Thư phòng tĩnh lặng như tờ.

Ta nhìn hắn, hắn cũng nhìn ta.

Hoàn toàn không thể liên tưởng người trước mắt này với thiếu niên phóng túng, tà áo bay phấp phới năm xưa.

Trên người hắn mặc trường bào gấm mây thêu chỉ vàng, đầu đội ngọc quan, thắt lưng đeo đai gấm, chân mang giày quan. Kiếm mày mắt sao, sống mũi cao thẳng, gương mặt so với trước kia càng thêm góc cạnh rõ ràng.

Khi không nói chuyện, trên người hắn ẩn hiện khí thế áp đảo của bậc quyền quý.

“Ta chỉ rời đi năm năm mà thôi, ngươi đã trở thành bộ dạng này rồi.”

Giọng hắn khàn khàn trầm thấp, phảng phất chút giận dữ.

“Người đâu, chuẩn bị xe ngựa, đưa cô nương này về.”

Bộ dạng này?

Hắn… chê ta già rồi sao…

Nếu như hắn không phải là hắn, quỳ trước mặt hắn, cầu xin hắn, thậm chí là dụ dỗ hắn, cũng chẳng có gì đáng xấu hổ.

Nhưng hắn chính là hắn, khiến ta bỗng nhiên dâng lên cảm giác nhục nhã không tên.

Nhưng cảm giác này sao có thể so được với tính mạng của A huynh.

Ta “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống dưới chân hắn:

“Xin đại nhân niệm tình xưa, cứu lấy A huynh của ta…”

“Nếu đại nhân không chê, ta nguyện làm nô làm thiếp, mặc người định đoạt.”

Hắn dường như giận đến cực điểm, một tay kéo ta từ dưới đất lên, sải bước dài ra ngoài.

Xe ngựa cũng không thèm ngồi, hắn mang theo ta cưỡi ngựa phi như bay trở về Hẻm Cạn Nước.

Hắn lấy từ trong ngực ra một cây trâm. Chính là cây trâm năm đó ta đã mang đi cầm cố.

Ngay trong sân nhà ta.

Hắn một lần nữa cài cây trâm lên búi tóc của ta.

Ánh mắt đầy tức giận cảnh cáo:

“Còn dám đem đồ của ta đi cầm cố, thử xem!”

“Có ta ở đây, A huynh của ngươi sẽ không sao cả.”

“Làm nô làm thiếp gì đó, sau này đừng nhắc lại nữa!”

“…”

Ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã thúc ngựa phi thẳng đi mất.

Cả Hẻm Cạn Nước, không một ai biết hắn đã từng quay về.

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...