Tiếng hô to rõ của bà mối vang vọng khắp Hẻm Cạn Nước, thu hút người dân chen chúc kéo tới xem.
Văn góa phụ kéo bà mối lại thì thầm:
“Bà mối Hoa, thật sự là Tổng đốc đại nhân tới hạ sính lễ?”
“Đúng vậy! Đúng vậy mà! Ai dám nói dối chuyện này chứ!”
Bà mối nhét vào tay Văn góa phụ một nắm tiền mừng:
“Người gặp thì có phần!”
“Đường đường là Tổng đốc mà lại để ý tới con hồ ly tinh này sao? Nó cứ quấn lấy nhi tử của ta, giờ nhi tử ta cưới thiên kim nhà Huyện lệnh, nó lại quyến rũ tên lưu manh bên cạnh…”
Từ xa xa đã thấy Vũ Hựu An từ cuối hàng người hạ sính lễ đi tới.
Văn góa phụ dùng khuỷu tay huých bà mối:
“Xem kìa, ăn mặc cũng ra dáng lắm…”
Bà mối vội vã nháy mắt ra hiệu cho Văn góa phụ.
Văn Hương Cầm bỗng nhiên nhào ra, túm lấy tay áo hắn:
“Anh Hựu An, anh tới muộn rồi, nhìn xem, ở Tổng đốc phủ ngủ ba đêm, leo cành cao rồi!”
Vũ Hựu An mặt không đổi sắc, nhẹ nhàng rút tay về:
“Năm đó ngươi bị bán vào Xuân Phong Lâu, là Thương Bát Lượng chuộc ngươi ra đúng không?”
“Trong đám người hôm nay, có khách quen của ngươi không?”
Giọng hắn không lớn không nhỏ, vừa đủ để mọi người trong hẻm nghe thấy rõ ràng.
“Ngươi… ngươi nói bậy!”
Văn Hương Cầm đỏ bừng mặt, che khăn chạy về nhà.
Văn góa phụ xông lên giằng co:
“Dám bôi nhọ thanh danh muội muội của Huyện thừa, ta xé nát cái miệng thối của ngươi!”
Trong hàng người hạ sính lễ lập tức có hai binh sĩ bước ra, vặn chặt tay Văn góa phụ ra sau, ấn mặt bà ta xuống đất:
“To gan! Đồ đàn bà chanh chua, dám bất kính với quan trên!”
Toàn bộ hàng quân dài dằng dặc đồng loạt quỳ một gối xuống.
“Bái kiến Tổng đốc đại nhân!”
Tiếng hô chỉnh tề vang vọng khắp Hẻm Cạn Nước.
Văn Nghiễn Chi đang thập thò sau cửa, khi nhìn thấy bổ tử trên y phục của Vũ Hựu An, lại nhìn hàng binh sĩ đứng nghiêm chỉnh trước mặt, không thể nhầm lẫn – chính là Tổng đốc Hà Đạo.
Hắn lập tức nở nụ cười nịnh nọt, quỳ sụp xuống:
“Hạ quan bái kiến Tổng đốc đại nhân…”
Chưa kịp dập đầu đã bị Vũ Hựu An quát lớn:
“Đập hỏng sính lễ, đánh hai mươi gậy!”
Nói xong, hắn sải bước vào sân nhà ta.
Bà mối ở bên ngoài phát tiền mừng cho dân chúng.
Vũ Hựu An lấy ra một tờ hôn thư đưa cho ta.
Trên đó có chữ ký và con dấu của hắn cùng A huynh.
Có quan phủ đóng dấu đỏ chót.
Có bà mối. Có sính lễ.
Ta đường đường chính chính đính thân với một vị quan nhị phẩm.
Sau khi Văn Nghiễn Chi trở thành con rể nhà họ Lương, chính thức đảm nhận chức Huyện thừa Lâm Giang.
Nghe Vũ Hựu An nói, Huyện lệnh Lương nhờ đi cửa sau với Tuần phủ Triệu Châu nên đã nhận được trọng trách tu sửa thủy lợi tại Lâm Giang, dẫn theo Văn Nghiễn Chi kiếm chác không ít từ việc quản lý sông ngòi.
Nhà họ Văn ngày càng giàu có trông thấy. Văn góa phụ lại tiếp tục cung phụng Lương Sở Sở như cung phụng Bồ Tát.
Mùa hè năm nay mưa lớn liên miên, khắp nơi trong phủ Triệu Châu đều bị lũ lụt tàn phá.
Vũ Hựu An bận rộn đến mức chẳng thấy bóng dáng đâu, phái A huynh của ta sang phủ bên cạnh thu mua lương thực phòng khi thiếu hụt sau lũ.
Vì con đê xây xong trước mùa lũ nên Lâm Giang không bị ảnh hưởng gì, Huyện lệnh Lương được thăng chức lên phủ Triệu Châu, còn Văn Nghiễn Chi thì được thăng làm Huyện lệnh Lâm Giang.
Văn góa phụ ở Hẻm Cạn Nước càng thêm ngang ngược, đi đứng vênh váo.
Thậm chí còn có người đến cầu hôn Văn Hương Cầm.
Trước mùa thu hoạch, mưa lớn làm vỡ đê Lâm Giang, hai bờ sông chịu thiệt hại còn nghiêm trọng hơn những năm trước.
Tổng đốc Hà Đạo là người đứng mũi chịu sào, Vũ Hựu An bị cách chức và điều tra đầu tiên.
Tội danh y hệt như ông nội hắn năm xưa – dung túng thuộc hạ tham ô tiền cứu trợ thiên tai.
Nhưng vì nhà họ Vũ tái phạm, nên tội của Vũ Hựu An càng thêm nghiêm trọng. Tổng đốc phủ bị tịch thu toàn bộ tài sản.
A huynh sợ ta lo lắng, liền vội vã trở về trong đêm.
Đã hơn nửa năm không gặp, vết thương ở chân của A huynh đã lành hẳn, nếu không nhìn kỹ thì chẳng nhận ra huynh ấy từng bị què chân.
“Trong cái rủi có cái may, đại nhân đã mời ngự y nối lại xương gãy, chỉ cần dưỡng thêm một thời gian nữa là có thể đi đứng như người bình thường.”
“Đại nhân nói toàn bộ gia sản của ngài, quân công đổi lấy, trong sạch quang minh, đều đã làm sính lễ, Tổng đốc phủ không tịch thu được gì cả.”
“Hôn lễ của muội và đại nhân chưa thành, nhà họ Thương sẽ không bị liên lụy. Nếu ngài bình an vô sự sẽ tới cưới muội, nếu ngài không may mất mạng, thì những thứ này…”
“Đại nhân dặn dò, chúng ta chỉ cần giữ vững cửa nhà.”
Thì ra, hắn đã sớm dự liệu ngày này sẽ đến.
Ngay khi Vũ Hựu An vừa vào ngục, thường xuyên có người đến nhà đòi nợ, bắt ta phải trả hai ngàn lượng trước kia Huyện lệnh Lương đã đưa.
Giờ đây tường nhà đã xây cao, ta không mở cửa, chẳng ai vào được.
Chuyện đòi nợ cũng không kéo dài lâu.
Từ việc gõ cửa nhà ta, chúng chuyển sang gõ cửa nhà bên cạnh – nhà họ Văn.
Khi tịch thu tài sản của Tổng đốc phủ, người ta phát hiện một quyển sổ sách và những bức thư qua lại.
Sổ sách ghi chép rõ ràng việc Tuần phủ Triệu Châu mua bán chức quan quản lý sông ngòi. Tổng đốc Hà Đạo chức vị thấp hơn Tuần phủ, không có quyền can thiệp.
Những bức thư qua lại chứng minh Tổng đốc Hà Đạo giám sát chặt chẽ mọi việc, nhưng quan viên quản lý thủy lợi lại tham ô, mà Tổng đốc không có quyền xử phạt.
Dưới sự điều tra của triều đình, Tuần phủ cầm đầu, cùng các quan viên liên quan như Lương, Văn đều bị cách chức, nam đinh bị lưu đày, nữ quyến bị sung vào giáo phường.
Vũ Hựu An được minh oan, phục chức như cũ.
Hắn lập tức triệu tập binh sĩ quản lý thủy lợi, khai thông kênh rạch, phân phát lương thực, ngăn chặn bạo loạn sau thiên tai.
Sau chuyện này, triều đình ban chỉ dụ khen thưởng công lao trị thủy của Vũ Hựu An, nâng quyền hạn của Tổng đốc Hà Đạo lên trên Tuần phủ, cho phép Tổng đốc bổ nhiệm quan viên quản lý thủy lợi, không cho phép quan lại địa phương can thiệp.
Từ đó, Tổng đốc Hà Đạo thực sự nắm toàn quyền quản lý sông ngòi.
A huynh nhờ công lao tích trữ lương thực mà được sắc phong làm Hoàng thương, chuyên cung cấp vật tư cho quân đội trị thủy.
Từ nay về sau, chúng ta sẽ không bao giờ lặp lại bi kịch của tổ tiên.
Việc tịch thu tài sản nhà họ Văn gây náo động không nhỏ.
Khi kiểm tra thân phận nữ quyến, người ta phát hiện Lương Sở Sở vốn là kỹ nữ quan phủ.
Nàng ta được Tuần phủ Triệu Châu chuộc về, rồi bị đưa đến nhà họ Lương.
Sau khi bị Huyện lệnh Lương chán ghét, không biết bằng cách nào lại khiến Huyện lệnh nhận làm con gái, sau đó gả cho Văn Nghiễn Chi.
Thân phận kỹ nữ chưa từng được xóa bỏ, cứ thế mà gả vào nhà họ Văn.
Chẳng trách, nàng ta lại dùng loại phấn son mà kỹ nữ thường dùng.
Chẳng trách, ngay ngày thứ hai sau khi cưới, Văn góa phụ đã dám mắng nàng ta là “đồ hư hỏng”.
Trong hẻm đồn đại rằng nhà họ Văn “phong thủy tốt”, “một nhà hai kỹ nữ”.
Khi nha dịch áp giải đi, Lương Sở Sở bất ngờ lao tới chân ta, cầu xin ta bảo Vũ Hựu An dùng danh nghĩa Tổng đốc chuộc nàng ta ra.
Nàng ta nguyện ý dùng bằng chứng tham ô của Tuần phủ Triệu Châu và Lương Huyện lệnh để trao đổi.
Đáng tiếc, những bằng chứng mà nàng ta cho là lợi thế, sớm đã bị Vũ Hựu An ghi lại đầy đủ, hai người kia cũng đã bị định án chém đầu sau mùa thu.
Văn Hương Cầm nghe nói Vũ Hựu An có một suất chuộc người, lập tức tố giác rằng chính Lương Sở Sở đã bày mưu chặt chân A huynh ta, ép ta làm thiếp và chiếm đoạt tiệm phấn son.
Khi ta hỏi nàng ta rằng chỉ có một suất chuộc người, nàng muốn cứu mình hay cứu mẹ mình, không chút do dự, nàng ta đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Văn góa phụ – kẻ đã giả vờ đính thân, lừa ta bỏ tiền nuôi Văn Nghiễn Chi.
“Trước hết cứ theo nha dịch đi, ta sẽ tới chuộc một trong hai người.”
Ta cho bọn họ một tia hy vọng sống, nhưng không hẹn ngày.
Khi đoàn nha dịch đi xa, vẫn còn nghe thấy tiếng họ gào thét:
“Chuộc ai?”
“Bao giờ sẽ đến chuộc?”
Ta hy vọng bọn họ ở trong giáo phường, cứ từ từ mà sống cho đủ một kiếp người.
(Kết thúc)
Bình luận