Full [...] – Chương 5

Dạo này, hiệu suất làm việc của tôi rất cao.

“Đây là sơ đồ logic hành vi của cô ta, đây là biên bản báo án.

“Vu khống là phải trả giá.”

“Bây giờ anh có liên lạc được với cô ta không? Cô ta đang ở trong đồn công an.”

Phó Ngôn Hình vẫn cố cãi, kiên quyết lắc đầu nói “Tôi không tin.”

“Tiểu Tuyết cô ấy rất trong sáng, không thể làm như vậy được.”

“Em vẫn còn ghen ghét cô ấy vì chuyện trước đây sao?”

Cô gái trong sáng và chàng trai tốt bụng, hai người các anh quả là đỉnh cao.

Tôi bấm nút loa nhỏ trên PPT.

Phát đoạn ghi âm cuộc nói chuyện của Tiểu Tuyết khi đến gặp tôi hôm đó.

“Tôi có thể chấp nhận cô làm tiểu tam, làm tình nhân cũng không sao. Chỉ cần anh ấy có thể tiếp tục ở bên tôi là được.

“Dù anh ấy chia trái tim cho cô một nửa cũng được.

“Chỉ cần mỗi tối anh ấy đều về nhà, tôi đồng ý.”

Biểu cảm của anh ta dần trở nên u ám.

Người mà anh ta âm thầm coi là cấp dưới chu đáo, vị hôn thê dịu dàng, vậy mà lại chia anh ta ra như một món đồ.

Lòng tự trọng của anh ta sụp đổ.

Phó Ngôn Hình nói: “Đủ rồi.”

Cuối cùng, tôi đưa cho anh ta xem giấy chẩn đoán của bệnh viện.

“Đây là lý do tôi không còn yêu anh nữa.”

“Căn bệnh này sẽ khiến người ta quên đi những người quan trọng nhất trước tiên.”

Ánh mắt Phó Ngôn Hình sáng lên, rồi lại tối sầm.

“Thanh Thanh, chúng ta bắt đầu lại được không?

“Anh sẽ khiến em thích lại anh.”

Tôi cười nói: “Anh cố lên.”

Đùa à.

18

Tôi sắp đi nước ngoài.

Sếp có một nhiệm vụ phái đi nước ngoài, tôi đã cố gắng hết sức để giành được.

Quốc gia S, có phương pháp điều trị chứng mất trí nhớ.

Tôi dự định sẽ tích cực điều trị.

Tôi không nói với ai về kế hoạch này.

Thất bại thì chết nơi đất khách quê người, dù sao ở đây tôi cũng không có người thân.

Thành công thì tính sau.

19.

Sân bay, tôi canh giờ lên máy bay.

Quy trình lên máy bay tôi viết ở lòng bàn tay, tất cả các công việc và nhật ký đều mang theo bên mình.

Gần đây, tôi hay quên đồ.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy sợ hãi.

Cảm giác như cơ thể đang dần bị định dạng lại.

“Tang Thanh, thật trùng hợp.”

Một giọng nói vui vẻ cởi mở vang lên bên tai tôi.

Nhưng biểu cảm của người đến lại không mấy vui vẻ.

Phó Chấp mặc áo phông, kéo vali, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh tôi.

Cậu ta nghiến răng nghiến lợi.

“Chị không từ mà biệt, tôi xuất hiện lộng lẫy, chúng ta hòa nhau rồi.”

20.

Ba năm trôi qua trong nháy mắt.

Lúc đi là mùa hè, khi trở về, Bắc Thành đã có tuyết rơi.

Ở nơi đất khách quê người, tôi vẫn luôn nhận được những lá thư và bưu kiện lạ.

Đều là những món đồ tôi từng thích.

Nhỏ thì là đồ dùng hàng ngày, lớn thì là quà tặng vào những ngày lễ đặc biệt.

Tôi đoán là Phó Ngôn Hình gửi đến.

Tình yêu đến muộn, nhẹ bẫng, vừa tát một cái lại vừa cho một viên kẹo.

Hơn nữa, sau khi tôi đi, tại sao anh ta lại yêu tôi hơn trước?

Thật hèn hạ.

Tôi không trả lại những món quà này.

Ăn cơm nhà tôi nhiều năm như vậy, coi như tiền cơm đi.

Vừa về nước, tôi ngồi ở cửa hàng tiện lợi gần khu nhà gặm khoai lang.

Tôi không nhớ rõ đường, đang suy nghĩ xem phải đi đường nào để về nhà.

Một chiếc ô che lên đầu tôi.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người đàn ông tóc dài ngang mày, vẻ mặt tiều tụy nhưng không giấu được vẻ đẹp trai.

Anh ta bị lạnh mũi cũng ửng đỏ, cởi áo khoác trùm lên người tôi.

“Về rồi à?”

Giọng Phó Ngôn Hình bình tĩnh: “Còn đi nữa không?”

Thấy tôi ngạc nhiên.

Anh ta nói thêm: “Không sao, anh chỉ hỏi thôi. Dù sao anh cũng không thích em nhiều lắm.”

Tôi nở nụ cười lịch sự.

“Người tốt bụng, anh có thể đưa tôi về nhà không?

“Chồng tôi đang đợi tôi ở nhà.”

Không ngờ, anh ta thực sự lái xe đưa tôi về.

Tôi ngồi ở ghế sau, nghe tiếng thở đều đều của anh ta.

Cách bài trí trong xe không thay đổi, đồ trang trí vẫn là cặp gấu bông mà tôi đã chọn trước đây.

Có vẻ như đã rơi xuống đất, ở giữa có một vết nứt.

Mặc dù đã hồi phục khá tốt nhưng những ký ức bị tổn thương vẫn không thể phục hồi hoàn toàn.

“Anh ta đối xử với em tốt chứ?”

Phó Ngôn Hình đột nhiên hỏi: “Chồng em.”

Anh ta gõ gõ tay lái, trên ngón tay đeo nhẫn.

“Tất nhiên rồi, tôi còn là người cầu hôn anh ấy trước cơ. Đàn ông tốt phải nhanh tay bắt lấy.”

“Anh ấy ở bên tôi chữa bệnh, ở bên tôi làm việc. Là thanh niên, sức khỏe cũng tốt, anh hiểu mà.”

Tôi cười e thẹn, kể vanh vách quá trình tôi và chồng quen biết và yêu nhau.

Cũng không để ý đến sắc mặt người bên cạnh ngày càng đen.

Anh ta gần như sắp vỡ vụn.

“Nói ra anh có thể không tin, tôi suýt nữa đã trở thành chị dâu của chồng mình.”

“Vì bị bệnh, tôi quên mất người yêu cũ… Nghe nói, trước đây tôi rất yêu anh ấy.”

Người bên cạnh phanh gấp, dừng xe bên đường.

“Giật mình chứ? Tôi cũng coi như trong họa có phúc.”

Phó Ngôn Hình do dự: “Họa?”

Tôi giơ ngón tay đeo nhẫn: “Nghe nói người yêu cũ của tôi, chỗ nào cũng không ổn.”

Phó Ngôn Hình mím môi, im lặng lái xe suốt một quãng đường.

Trước khi xuống xe, anh ta đưa cho tôi một hộp nhẫn.

“Có duyên với em, tặng em, coi như là… quà.”

“Em rất giống một người quen cũ.

“Anh rất nhớ cô ấy.”

Tôi mở ra xem, là kiểu dáng giống với chiếc nhẫn trên ngón tay anh ta.

Đây là chiếc nhẫn cầu hôn mà trước đây anh ta đặt ở tiệm trang sức, chỉ là khi lấy về thì đã quá muộn.

Tôi giơ tay lên, cười từ chối.

“Không cần đâu, tôi bị bệnh thích sạch sẽ.”

“Hơn nữa, tôi thích chiếc hiện tại hơn.”

21.

Chưa đến cửa, tôi đã đụng phải một bóng người.

Tôi chạy nhanh đến, nắm tay chồng, không quên quay đầu cảm ơn người đàn ông kia.

“Cảm ơn anh nhé, người tốt bụng.”

Anh ta gật đầu, đứng tại chỗ, vẻ mặt phức tạp.

Phó Chấp cúi đầu phủi tuyết trên đầu tôi, cười toe toét với anh trai mình.

“Cảm ơn anh đã đưa vợ em về.”

Phó Ngôn Hình không nói gì, quay người biến mất trong tuyết.

“Chọc anh ta vui không? Rõ ràng đã nhớ lại được một số đoạn rồi.”

Phó Chấp chớp mắt, cười hỏi tôi.

Tôi nắm chặt tay anh ấy.

“Vui chứ.

“Dù sao cũng không gặp lại nữa.”

-HẾT-

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...