Full [...] – Chương 2

4

Kiếp trước ta thu xếp hôn sự xong liền không chịu nghỉ ngơi, sau đó đã phải nằm liệt giường hơn hai tháng, thân thể suy nhược, phải liên tục uống thuốc điều dưỡng.

Không biết có phải đã nôn ra huyết ứ tích tụ trong lòng hay không, lại được nghỉ ngơi đầy đủ, chỉ ba ngày năm hôm thân thể đã hoàn toàn khởi sắc.

Chính là ba ngày năm hôm ấy, Nguyễn Kim Châu vốn nên như nước với lửa với lão phu nhân, lại trở nên thân thiết như tổ tôn ruột thịt.

Mỗi lần ta đến thỉnh an, ba người họ liền im bặt, tựa như chủ mẫu Hầu phủ ta — người đã sống cùng họ hơn mười năm là người ngoài.

Chiếc vòng đã vỡ được mạ vàng tu sửa, còn trở nên quý giá hơn cả trước kia, lúc này đang đeo trên tay Nguyễn Kim Châu.

Nàng ta phạm lỗi lớn như vậy, lão phu nhân cũng có thể dễ dàng tha thứ.

Chỉ có một khả năng.

Nàng ta đã có thai.

Khó trách lại gấp rút ép ta đồng ý hôn sự, thì ra cái bụng đã giấu không nổi nữa.

Kiếp trước Nguyễn Kim Châu sinh non hai tháng, mới tám tháng đã hạ sinh.

Ta tận tình chăm sóc, nàng ta vẫn sinh sớm, lão phu nhân và Thiệu Văn Uyên không ngừng trách móc khiến ta mang tiếng tội lỗi, về sau mặc cho phu thê bọn họ gây ra bao chuyện, ta cũng chỉ một lòng muốn kéo Thiệu Văn Uyên trở về chính đạo.

Sinh ba lần, lần nào cũng sinh sớm một tháng, thân thể nhỏ yếu là chuyện thường tình, nhưng Nguyễn Kim Châu rõ ràng là sinh đủ tháng, lại đem chuyện xấu trước hôn nhân đổ hết lên đầu ta.

Ta suýt nữa bị chọc cười, đành phải nuốt giận vào lòng, móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay, cơn đau giúp ta giữ được chút tỉnh táo.

Lão phu nhân lạnh lùng hỏi:

“Thân thể ngươi khá hơn chút nào chưa? Những ngày ngươi bệnh, đều là Kim Châu ở bên cạnh ta hầu hạ, mỗi ngày sáng tối đều thỉnh an, đó mới là dáng vẻ của một nàng dâu.”

Ta xuất thân tôn quý, ngay từ lúc mới gả vào phủ đã được miễn mọi lễ nghi thường nhật, nhiều năm qua vì thân phận, lão phu nhân chỉ có thể hả giận ngoài miệng, chưa từng thực sự ra tay với ta.

Tân nương vừa vào cửa, mẹ chồng bệnh không hầu hạ, chẳng hỏi han một lời, lại chạy đi lấy lòng tổ mẫu — ai đời làm dâu lại như vậy?

Nếu ta thuận theo, câu tiếp theo của bà ta nhất định là muốn ta cũng phải sáng tối thỉnh an.

Thân thể ta tuy đã khá hơn, nhưng dáng vẻ bệnh tật lúc này còn tệ hơn cả khi thực sự mắc bệnh.

“Đại phu nói ta bệnh nặng, ít nhất phải tĩnh dưỡng ba tháng mới có thể khôi phục tận gốc.”

Lão phu nhân chẳng hề khách khí:

“Đã vậy thì ngươi cứ dưỡng bệnh cho tốt, việc quản gia giao lại cho Kim Châu, nó là nữ chủ nhân tương lai của Hầu phủ, cũng nên bắt đầu học hỏi.”

Nữ chủ nhân tương lai của Hầu phủ?

Chuyện đó còn chưa chắc đâu. Nói sớm quá, e rằng dễ lỡ lời.

Tổ tôn bọn họ cấu kết, muốn đoạt quyền nội viện Hầu phủ từ tay ta, ta vốn tưởng cần bỏ công sức một phen.

“Vậy cũng tốt, con dâu vốn cảm thấy bao năm nay lo toan khắp Hầu phủ, lao lực quá độ mới sinh bệnh nặng thế này. Kim Châu bằng lòng chia sẻ, ta còn mừng không kịp.”

Dễ dàng đạt được như vậy, ngược lại khiến bọn họ sinh nghi.

“Hầu gia không ở phủ, Hầu phủ thực sự quá lạnh lẽo. Con dâu nhiều năm chưa về thăm thân mẫu, lần này định về nhà dưỡng bệnh, đợi khi khỏe hẳn sẽ quay lại.”

Lão phu nhân chau mày.

Mà ta đã nắm chắc nhược điểm của bà ta.

“Hơn nữa, bệnh tình của ta ập đến dữ dội, không tránh khỏi việc nàng dâu của Văn Uyên phải hầu hạ lâu dài, e rằng bất lợi cho việc nối dõi.”

Sắc mặt lão phu nhân lập tức thay đổi.

Nghĩ đến Nguyễn Kim Châu đang mang thai mà không thể công khai, bà chỉ hận không thể lập tức đóng gói ta rồi đưa về nhà thân mẫu.

Ta lại tiếp lời:

“Nhân đây, ta còn muốn mang theo Văn Thịnh.”

“Sao vậy? Một đứa thứ tử thân phận thấp hèn, sao ngươi lại đột nhiên nhớ đến nó?”

Thiệu Văn Thịnh — viên minh châu bị bụi che lấp, kiếp trước vốn giấu tài nhưng rất cầu tiến.

Là Thám Hoa lang năm sau.

Chỉ thiếu một thân thế hiển hách nữa thôi, hắn đã có thể công thành danh toại.

Nhưng chính vì thiếu đi thân thế ấy, hắn không thể thăng tiến, cuối cùng dừng lại ở chức tam phẩm đại thần.

So với cái kẻ đỗ trạng nguyên rồi liền chẳng biết trời cao đất dày trước mắt kia, hắn càng xứng đáng làm con ta hơn.

Ta mỉm cười:

“Nay Văn Uyên đã thành gia lập nghiệp, Hầu phủ chỉ có hai nam đinh này, ta tự nhiên phải vì tương lai mà tính toán.”

“Huynh đệ cùng ra trận, sau này đồng triều làm quan, không chỉ khiến Hầu phủ vinh hiển lâu dài, mà còn có thể hỗ trợ lẫn nhau.”

“Ta dự định sẽ bàn chuyện hôn sự cho Văn Thịnh và Tích Âm.”

Thiệu Văn Uyên giống cha, Thiệu Văn Thịnh giống mẹ.

Văn Thịnh là Thám Hoa lang có dung mạo tuấn tú, Tích Âm chắc chắn sẽ ưng ý.

Tô Tích Âm là cháu gái ta, cũng là vị hôn thê của Thiệu Văn Uyên từ nhỏ, lại là người hắn không tiếc gì mà từ hôn để cưới Nguyễn Kim Châu.

Thế nhưng, ngay khi ta nói ra chuyện định thân này, người đầu tiên nhảy dựng lên phản đối… lại chính là hắn.

“Không được! Con không đồng ý!”

Ta nhướng mày:

“Lúc con từ hôn, chẳng phải nói chỉ xem Tích Âm như biểu muội ruột thịt sao? Giờ lại lấy tư cách gì để không đồng ý?”

Nguyễn Kim Châu bên cạnh đã trợn tròn mắt hạnh.

5

Kiếp trước, hắn ngạo nghễ xé bỏ hôn ước, chẳng màng đến danh tiết của Tích Âm và các nữ nhi chưa gả của Tô gia, khiến mối quan hệ giữa ta và nhà thân mẫu cũng lạnh nhạt hẳn đi.

Cũng chính vì vậy, lão phu nhân mới dám mặc sức lấn át lên đầu ta.

Tô Tích Âm là bảo bối trong nhà, vốn dĩ có thể gả vào hoàng cung hoặc vương phủ, chỉ vì đường huynh và tẩu tẩu không muốn nàng phải chịu ấm ức nên mới quyết định gả nàng đến nhà cô cô.

Một thiên kim tôn quý như vậy, lại bị từ hôn vô cớ, đối phương còn nhất quyết cưới một nữ tử xuất thân thương hộ, dĩ nhiên là bị chê bai trong chuyện hôn sự.

Tích Âm tính tình cao ngạo, không chịu để người đời tùy tiện lựa chọn, cả đời chẳng hiểu bản thân thua kém Nguyễn Kim Châu ở chỗ nào, cứ thế ôm mối chấp niệm, không chịu gả đi.

Vậy mà lại trở thành giai thoại phong lưu của Thiệu Văn Uyên.

Hắn chẳng những không lấy làm xấu hổ, ngược lại còn lấy đó làm cớ tuyên truyền khắp nơi để tự nâng danh tiếng bản thân.

Người trong thiên hạ đều biết có một thiên kim thế gia vì hắn mà tình thâm ý trọng, nguyện suốt đời không lấy chồng.

Khiến đường huynh giận đến đoạn tuyệt quan hệ.

“Ngươi là cô cô của nó, xuất thân cao quý, gả chồng cũng hiển hách, nhà ta tuy không bằng nhà ngươi, nhưng một đứa con gái như Tích Âm, nuôi dưỡng cả đời vẫn lo được. Cùng lắm coi như… thủ tiết cho nhà giàu!”

“Thủ tiết cho nhà giàu” — câu mắng ấy, thật đúng là độc địa.

Thiệu Văn Uyên hiểu rõ tất cả, nếu không cũng chẳng đến mức thất thố như lúc này.

Hắn chẳng buồn để tâm đến sắc mặt Nguyễn Kim Châu, gượng cười nói:

“Văn Thịnh chỉ là một đứa thứ tử, năm nay khoa cử cũng chẳng có kết quả gì, sao có thể xứng với biểu muội xuất thân kim chi ngọc diệp?”

Ta làm bộ tiếc nuối:

“Tích Âm bị con từ hôn, không lấy được lang quân như ý, cũng là do người làm cô cô như ta gây ra, giờ chỉ có thể tính toán kỹ càng thêm một chút thôi.”

“Về phần khoa cử không thuận, chẳng đáng lo. Trước kia con cũng mời bao nhiêu danh sư ngoài học đường, mới có thể trẻ tuổi đỗ trạng nguyên.”

“Mà Văn Thịnh tự mình dùi mài kinh sử, đã đậu tú tài, đủ thấy là người có cốt cách đọc sách.”

“Nghe nói năm nay Giang Thái phó lui về ở ẩn, ta định mời ông ấy đến dạy học cho Văn Thịnh. Ba năm sau, Văn Thịnh nhất định sẽ đậu cử nhân.”

Sắc mặt Thiệu Văn Uyên sầm xuống, kinh ngạc chất vấn ta:

“Thầy của con cũng chỉ là Tế tửu Quốc Tử Giám, hắn dựa vào đâu để được Thái phó giảng bài riêng?”

“Mẫu thân sao có thể bất công như vậy!”

Ta điềm nhiên đáp:

“Con là con trai ta, đích tử của Hầu phủ, từ lúc sinh ra đã là bất công rồi.”

“Giờ con cưới nữ thương hộ làm chính thê, sau này giới văn nhân thanh lưu ắt sẽ khinh thường con người đầy mùi tiền, tránh con còn không kịp, để ý thầy giáo cao thấp làm gì nữa?”

Ta mang hết những tài nguyên tốt nhất dâng đến trước mặt hắn, hắn lại hạ thấp khinh bỉ, không chịu nhận.

Giờ chỉ chia ra một chút cho người khác, hắn đã tức giận như vậy, chứng tỏ hắn vẫn để tâm.

Không sao cả.

Những chuyện như thế này, sau này còn nhiều lắm.

Từng bậc thang mà ta từng dựng nên cho hắn, sẽ biến thành từng bậc thềm cao ngất để hắn ngã nhào xuống đất.

“Mai sau Văn Thịnh thi đậu, hai huynh đệ cùng đỗ tiến sĩ, cũng là vinh hiển tổ tông, Hầu phủ cành lá sum suê, trái ngọt đầy cành, chẳng phải rất tốt sao?”

Lão phu nhân gật đầu tỏ vẻ hài lòng, hiếm khi khen ta:

“Quả không hổ là nữ nhi xuất thân thế gia, tầm mắt đúng là rộng lớn, khó cho con phải lo toan. Con bao năm chưa từng về thăm nhà thân mẫu, lần này lại còn sinh bệnh, đúng là Hầu phủ không chăm sóc tốt cho con.”

“Lần này nhất định phải mang về mấy xe lễ vật hậu hĩnh, thay ta đến Tô gia tạ lỗi mới được.”

Lợi ích liên quan đến toàn bộ Hầu phủ, cho dù lão phu nhân có sủng ái Thiệu Văn Uyên đến đâu, cũng không dám thiên vị ở chuyện này, còn đích thân ra lệnh mở kho riêng để ta chọn lễ vật.

Ta mỉm cười rời đi, mặc kệ Thiệu Văn Uyên tức đến phát hỏa bốc khói.

Nhìn sắc mặt Nguyễn Kim Châu, e là hai người bọn họ về phủ cũng sẽ cãi nhau ra trò.

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...