Full [...] – Chương 3

09

Đi sao? Ta đúng là nên đi rồi.

Phía trước chỉ toàn là bạch cốt chồng chất, tăm tối và ẩm ướt, ta lại cảm thấy chưa bao giờ được giải thoát đến thế.

Nàng hẳn là đã rời đi rồi nhỉ?

Lại là một lần âm thầm biệt ly.

Nhưng cũng tốt, như vậy ta có thể dứt khoát mà rời khỏi thế gian này.

Chợt, ta mở mắt ra, trong phòng chỉ còn một ngọn nến leo lét, một vài tâm phúc của ta đang ở gian phòng bên cạnh, cùng thái y thảo luận bệnh tình của ta.

Ta gắng gượng ngồi dậy, chống tay lê từng bước về phía trước.

Xe lăn ngay ở trước mặt, bên tay cầm bên phải có giấu một cây nỏ nhỏ.

Ta muốn cho bản thân một sự giải thoát.

“Tướng quân ưu sầu quá độ, hơn nữa vốn dĩ đã không còn ý chí cầu sinh.”

“Vậy đổi vài vị thuốc khác xem sao? Dù gì cũng phải thử tìm cách chứ!”

“Haizz, thuốc có quý đến đâu, cũng phải chính người uống muốn sống thì mới hiệu quả.”

Gian ngoài truyền đến những lời bàn luận đứt quãng, nhưng ta cuối cùng đã vươn tay chạm tới chiếc nỏ trên tay cầm.

Đột nhiên—

“Rầm!”

Tiếng động lớn vang lên ngoài cửa, như thể có ai đó vừa đâm sầm vào.

Khoảnh khắc ấy, ta lập tức rụt tay lại.

Lý Hướng Vãn mặc trung y, hối hả lao vào phòng.

Nàng… nàng vậy mà vẫn chưa đi!

Ngược lại còn túm lấy vạt váy, ba chân bốn cẳng nhảy lên giường của ta như một con thỏ nhỏ.

Sau đó, lăn người chui tọt vào trong chăn.

“Cây cối bên ngoài giống như lão yêu quái vậy, đáng sợ lắm! Ta không dám về phòng đâu!”

Nàng mềm nhũn cuộn tròn trong chăn, ta ngẩn ra hồi lâu, bỗng cảm thấy mặt nóng bừng, vội lên tiếng:

“Nhưng nàng cũng không thể ngủ trên giường ta… Mau ra ngoài, ta sai người đưa nàng về.”

Lời còn chưa dứt, người trong chăn đã vươn tay ôm chặt lấy eo ta:

“Không! Hôm nay ta muốn ngủ cùng chàng!”

Cả người ta cứng đờ, do dự kéo tay nàng.

Lưỡng lự là điều cấm kỵ trong quân đội, vậy mà trước mặt Lý Hướng Vãn, ta lại phạm phải điều này quá nhiều lần.

“Không được, mau ra ngoài.” Giọng nói của ta chẳng có chút sức lực nào.

“Không ra! Không ra!”

Nàng vùi trong chăn, giọng ấm ức như bị nhốt trong hũ.

“…”

Đối diện với tình cảnh này, ta cũng có chút bối rối không biết phải làm sao.

Một lát sau, chăn bị nhấc lên một góc, để lộ gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì bị ngộp, nàng trợn tròn đôi mắt tức giận nhìn ta:

“Chàng thật nhẫn tâm! Bên ngoài tối đến vậy, chàng không thể để ta ở bên cạnh sao?”

Đôi mắt tròn xoe kia phút chốc phủ một lớp sương mỏng.

Nàng không phải đang đùa giỡn ta, mà là thực sự tổn thương.

Ta cuống quýt đưa tay ra, nhưng nàng lại quay mặt sang một bên, không muốn để ta chạm vào, chỉ là đôi tay ôm lấy eo ta vẫn chưa chịu buông.

“Thôi được rồi, nàng muốn ngủ thì ngủ đi.”

Ta dịu giọng, trong lời nói mang theo bất đắc dĩ.

Nàng quay đầu lại, mắt vẫn còn đỏ, giọng nói cũng có chút nghẹn ngào:

“Kỷ Hành Giản, chàng mau khỏe lên đi! Nhà ta sắp đến mùa thu hoạch ngô rồi.”

Ánh mắt ta hơi khựng lại, trong lòng bỗng chốc hiểu ra.

Nàng thông minh như vậy, đương nhiên biết ta vừa muốn làm gì.

Cho nên nàng mới đổi cách khác để giữ ta lại.

Lần này, đến lượt ta quay đầu lau đi giọt nước mắt.

Nàng chưa từng nghĩ đến chuyện rời đi.

Dù đã biết ta hèn mọn đến nhường nào, nàng vẫn bằng lòng ở bên cạnh ta.

Ta đưa tay vào trong chăn, cẩn thận chạm vào vai và cánh tay nàng:

“Vừa nãy có phải đâm vào cửa không? Có đau không?”

10

Sáng sớm hôm sau, ta đưa tay sờ bên cạnh, chỉ chạm vào một khoảng trống lạnh lẽo.

Mở mắt ra, bên cạnh đã không còn bóng người.

Nha hoàn bưng chén thuốc bước vào, nhìn ta một cái, nụ cười đầy ẩn ý: “Phu nhân dặn rằng, nếu tướng quân tỉnh thì nhớ uống thuốc.”

Chuyện này là thế nào?

Vừa mới tỉnh dậy đã bị ép uống thuốc, cứ như thể ta…

Nhưng tối qua… tối qua rõ ràng chẳng có gì xảy ra!

“Đừng cười nữa, không phải như ngươi nghĩ đâu!”

Nha hoàn chẳng hề để tâm, chỉ thản nhiên đáp: “Nô tỳ có nói gì đâu? Giờ tướng quân có muốn ra ngoài một chút không? Phu nhân đang ở từ đường.”

Nàng đến từ đường làm gì?

Tim ta đập thịch một nhịp, vội uống thuốc xong, sai người đẩy xe lăn đưa ta đến đó.

Trong từ đường, toàn bộ linh vị đều đã được làm mới, vừa nhìn đã biết là do nàng tự tay khắc.

Bên cạnh còn đặt một ngọn trường minh đăng cao ngang người.

Bóng dáng nhỏ nhắn của nàng quỳ ngay ngắn trên bồ đoàn, tay cầm hương, giọng nói trong trẻo nhưng kiên định:

“Tam thúc công, đại bá, phụ thân, mẫu thân, đại ca… Hôm nay ta đến bái kiến chư vị, không phải với tư cách là tân nương của Hành Giản, mà là với tư cách một dân nữ Đại Lương.”

“Cảm tạ chư vị đã bảo vệ Đại Lương, để bách tính có thể an cư lạc nghiệp… Các ngài là dũng sĩ, là đại anh hùng.”

Thực ra, huynh trưởng của ta chẳng phải anh hùng gì cả, hắn cũng biết sợ chết.

Hắn thường lẩm bẩm hỏi rằng bao giờ chiến tranh mới kết thúc, hắn muốn về nhà cưới vợ sinh con, muốn mở vài cửa hàng, muốn cày vài mẫu ruộng.

Hắn muốn kết tóc se tơ với ý trung nhân, muốn dắt con đi bắt cá, bắt tôm ở ven sông, giống như những ngày thơ bé của chúng ta.

Năm xưa, phụ thân từng quở trách hắn, nói hắn chẳng có chút chí khí, chỉ nghĩ đến phong hoa tuyết nguyệt.

Hắn lại đáp rằng chiến tranh có gì tốt, thắng thì máu nhuộm thành công, bại thì da bọc thây, cuối cùng cũng chỉ còn một nắm tro tàn.

Dù miệng nói như vậy, nhưng cuối cùng, hắn vẫn đơn độc cố thủ thành trì suốt ba ngày ba đêm.

Cảm xúc trong lòng ta như dậy sóng.

Ánh dương chiếu lên thân thể yếu nhược, tựa hồ cũng bắt đầu làm ấm lên linh hồn vốn đã nguội lạnh bấy lâu nay.

Hôm ấy, ta một mình tiến cung.

Ngụy Tử Lâm vừa nhìn thấy ta, câu đầu tiên hắn nói là: “Ngươi vậy mà vẫn còn sống?”

11

Hắn ngồi trên long ỷ chạm rồng dát ngọc, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống ta.

Ánh mắt ấy sớm đã không còn nhiệt huyết vì dân vì nước.

Thế mà Kỷ gia trung liệt đời đời lại phải phục vụ một vị quân vương như thế này sao?

“Nhờ ơn bệ hạ ban phúc, thần không những sống, mà còn muốn sống thật tốt. Hôm nay vào cung, là muốn thỉnh cầu bệ hạ đừng quấy nhiễu gia quyến của thần nữa.”

Hắn nhướn mày: “Sao? Ngay cả phu nhân luôn không sợ trời không sợ đất của ngươi cũng biết sợ rồi à?”

“Đa tạ bệ hạ quan tâm, phu nhân rất hiểu lẽ phải. Vừa về đến phủ đã đích thân làm lại linh vị cho những người đã hi sinh vì Đại Lương, chân thành tế bái.”

Ta nhìn thẳng vào hắn, lạnh lùng nói: “Chỉ là, Ngụy Tử Lâm, nếu ngươi còn tiếp tục điên cuồng như vậy, thì cẩn thận sẽ có ngày tự rước lấy quả báo!”

Sắc mặt hắn lập tức biến đổi, giận đến mức đá văng bàn sách trước mặt, chỉ tay về phía ta gầm lên:

“Ngươi dám nói với trẫm như vậy?! Thật sự cho rằng thiên hạ này là do Kỷ gia các ngươi đánh chiếm, nên muốn đổi thành họ Kỷ sao?!”

“Đều là tại ngươi! Đám triều thần kia mới dám thì thầm sau lưng, nói rằng trẫm vô dụng! Dựa vào đâu tất cả danh tiếng tốt đẹp đều để một mình ngươi chiếm hết?! Dựa vào đâu mà người trẫm tùy tiện chỉ định cho ngươi lại một lòng trung thành với ngươi, còn người trẫm yêu thương nhất… lại tự mình xin vào lãnh cung…”

“Các ngươi đều cười nhạo trẫm vô năng… Đều hận trẫm…!”

Người tự xin vào lãnh cung ấy, chính là Lệ quý phi.

Nàng và Ngụy Tử Lâm là thanh mai trúc mã, nhưng không biết vì lý do gì, sống chết không chịu làm hoàng hậu.

Vậy nên, cuối cùng hắn lập một nữ nhân khác làm hoàng hậu.

Ngày đại điển sắc phong, Lệ quý phi tự mình thỉnh cầu vào lãnh cung, đến nay đã bốn năm trời.

“Kỷ Hành Giản, hôm nay trẫm sẽ trị tội ngươi! Trẫm muốn giam ngươi vào đại lao! Để ngươi vĩnh viễn không thể xoay người!”

Nói xong, hắn lảo đảo quỳ xuống đất, hoảng loạn tìm kiếm bút mực để viết tấu chương.

12

Hắn trông như một kẻ điên loạn mất trí.

“Hắn có tội gì?”

Một giọng nữ trầm ổn nhưng sắc bén đột ngột vang lên.

Ngụy Tử Lâm lập tức cứng đờ.

Hôm nay rốt cuộc là ngày gì, mà ngay cả Diệp Uyển cũng bước ra khỏi lãnh cung.

Sau bốn năm trời.

“Kỷ tướng quân gần đây sức khỏe thế nào?”

Diệp Uyển liếc Ngụy Tử Lâm một cái, sau đó hành lễ với ta.

“Đa tạ quý phi nương nương quan tâm, thần đã khá hơn nhiều.”

Câu đầu tiên nàng nói, vậy mà lại không phải dành cho Ngụy Tử Lâm?

Xem ra, có kẻ sắp tức chết rồi.

Quả nhiên, không biết từ khi nào, Ngụy Tử Lâm đã đứng ngay sau Diệp Uyển, trừng mắt nhìn ta đầy phẫn nộ.

“Tướng quân một lòng vì nước, là may mắn của Đại Lương. Nếu hôm nay bệ hạ nhất định muốn trị tội tướng quân, vậy thì hãy lấy ta khai đao trước.”

Diệp Uyển không chút e sợ, lạnh lùng nhìn Ngụy Tử Lâm, rõ ràng là muốn ép hắn thu hồi mệnh lệnh.

Ngụy Tử Lâm ngang ngược cả đời, không ngờ cũng có ngày bị áp chế đến mức này.

Hắn trừng to mắt, không thể tin được, ánh mắt đầy vẻ tủi thân nhìn Diệp Uyển: “Nàng xuất cung, chỉ vì muốn bảo vệ Kỷ Hành Giản? Không có gì muốn nói với trẫm sao?”

“Giữa ta và bệ hạ, chẳng có gì để nói cả.”

Ánh mắt của Diệp Uyển lạnh lẽo như hồ băng, tựa như một mảnh sương giá không thể tan chảy.

“Nếu nàng đã muốn bảo vệ hắn, vậy trẫm sẽ theo ý nàng.” Ngụy Tử Lâm bật cười cay đắng.

“Đa tạ bệ hạ thánh minh!”

Diệp Uyển nói xong liền xoay người rời đi, chỉ để lại Ngụy Tử Lâm đứng đó, sắc mặt đầy vẻ u ám.

Ta nhún vai bất đắc dĩ: “Diệp quý phi cốt cách kiên cường, giam giữ trong hậu cung quả thực quá lãng phí.”

“Câm miệng!”

Ngụy Tử Lâm nghiến răng, cười nhạt mà giễu cợt: “Ít nhất nàng ấy vẫn chịu ra mặt vì trẫm, cả đời dây dưa thế này cũng không tệ.”

“Vậy sao? Nhưng theo ta thấy, Diệp quý phi chẳng hề muốn dây dưa với ngươi.”

“Những năm qua ngươi đã làm bao nhiêu chuyện hồ đồ, chính ngươi tự suy ngẫm lại đi. Phe cánh của hoàng hậu tham vọng ngút trời, ngươi cũng nên tỉnh ngộ rồi!”

Những năm gần đây, hắn bị quyền lực trói buộc, cố chấp chuyên quyền, hoàn toàn khác xa với Ngụy Tử Lâm mà ta từng quen biết.

Nhưng ta vẫn muốn thử một lần.

Năm xưa, hắn từng bất chấp mọi lời dị nghị để tin tưởng ta, thì giờ ta cũng muốn kéo hắn ra khỏi sự suy sụp này.

Dù có thể kết cục vẫn là vô ích.

Chỉ là về sau, dù hắn chấn chỉnh triều chính, nhưng lại làm ra một chuyện hoang đường.

Hắn ra lệnh cưỡng chế đưa Diệp Uyển ra khỏi lãnh cung, rồi nhốt lại một nơi khác.

Không đầy ba tháng sau, Diệp Uyển qua đời.

Từ lúc bị giam cầm đến khi lìa đời, nàng chưa từng được bước ra khỏi nơi đó một bước.

Nghe nói, nàng mắc bệnh nhưng cương quyết không chịu uống thuốc, để rồi cứ thế mà hao mòn đến tận lúc trút hơi thở cuối cùng.

Vì nàng từng có ơn với ta, nên ta đích thân đến quê hương nàng để bái tế.

Linh vị của nàng không được nhập hoàng lăng, mà đưa về an táng tại quê nhà, bởi gia quyến nàng đều ở đó.

Cả triều đình, chỉ có một mình ta đi viếng.

Cái chết của nàng chẳng hề dấy lên bất kỳ gợn sóng nào trong chốn cung đình.

Mãi đến cuối năm, khi Ngụy Tử Lâm lâm bệnh, hắn liên tiếp hạ ba đạo thánh chỉ triệu ta vào cung.

Sau vài tháng không gặp, hắn đã gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.

Nhìn thấy ta, hắn liền phất tay bảo tất cả lui ra, rồi cười cay đắng:

“Không ngờ đến phút cuối cùng, người ta tin tưởng nhất vẫn chỉ có ngươi.”

“Hành Giản, giúp ta một lần cuối cùng được không? Sau khi ta chết, hãy giúp ta phò trợ tân hoàng. Chỉ có ngươi nắm giữ binh quyền, mới có thể trấn áp văn võ bá quan.”

Ta khẽ nhíu mày, cười lạnh: “Ngươi triệu ta trở về, không sợ ta vì báo thù mà dạy con ngươi thành một hôn quân sao?”

Hắn lại bật cười, giống như những ngày thơ bé của chúng ta.

“Vậy thì ta ở trên trời, cũng sẽ nguyền rủa ngươi.”

Ngừng một chút, giọng hắn bỗng trở nên trầm thấp:

“Hành Giản… ngươi có hận ta không?”

Ta cười khẽ: “Ta còn bận sống những ngày vui vẻ của mình, nào có thời gian để hận ngươi?”

“Vậy… giúp ta thêm một việc nữa được không?”

Hắn run rẩy lấy ra một mật chỉ từ đầu giường, đưa cho ta.

“Ngươi muốn phế truất con của Diệp Uyển, giáng làm thứ dân?”

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...