Full [...] – Chương 3

“Tô Tô, rốt cuộc vì sao? Rõ ràng hôm qua vẫn còn tốt đẹp, tại sao hôm nay nàng lại trở thành một con người khác? Nàng vẫn là Tô Tô từng chạy theo ta, gọi ta là ‘ca ca’ đó sao?”

Ta khẽ nhếch khóe môi, hờ hững đáp:

“Ai mà biết được? Có lẽ con người đó đã bị huynh giết chết từ lâu rồi.”

Hắn thoáng ngẩn người, vẻ mặt hoang mang.

“Nếu ta có chỗ nào chưa tốt, nàng cứ nói, ta sẽ sửa. Đừng vì một chút giận dỗi mà tùy tiện gả cho người khác. Ta có thể đợi, đợi đến khi nàng nguôi giận.”

Ta cười nhạt, đầy vẻ chế giễu:

“Tạ đại ca, huynh quá tự tin vào bản thân rồi! Ta, Cố Tô Tô, dù không có Tạ Yến, vẫn có thể sống tốt. Nhưng huynh không có ta, thì chưa chắc. Có phải vì lý do này mà dù trong lòng đã có người mình yêu, huynh vẫn nhất mực muốn cưới ta, không đạt mục đích thì thề không từ bỏ?”

Nghe ta nói vậy, Tạ Yến đứng sững, ngơ ngác nhìn ta.

“Nàng… nàng biết sao? Không, ta có thể giải thích!”

Ta chống nạnh, gật đầu:

“Được thôi, huynh giải thích đi, ta nghe đây.”

Nhưng khi ta thật sự chuẩn bị nghe, hắn lại như bị mắc nghẹn, lắp bắp mãi không nói nên lời.

Ta thở dài, lần cuối cùng dứt khoát nói rõ ranh giới:

“Ngươi và ta duyên tận từ đây, hãy tự lo liệu lấy.”

Không thèm nhìn hắn thêm một lần, ta xoay người chạy về bên Tống An Chi.

Y tự nhiên nắm lấy tay ta, động tác thuần thục như đã luyện tập cả trăm ngàn lần. Lòng bàn tay y xoay nhẹ, đan ngón tay ta vào tay y, như thể mọi thứ vốn dĩ phải như vậy.

Tạ Yến cuối cùng cũng không còn đuổi theo.

Ta ngồi trên chiếc bàn đá trong sân tư thục, chống cằm nhìn Tống An Chi giảng bài.

Y học vấn uyên thâm, nhẫn nại giải đáp từng thắc mắc của đám học trò.

Dù là câu hỏi hóc búa đến đâu, y vẫn bình thản trả lời từng câu một cách rành mạch.

Dáng vẻ tự tin, ung dung của y dưới ánh mặt trời buổi trưa tựa như được phủ một tầng ánh sáng vàng nhạt, trông thật dễ chịu.

Có lẽ ta nhìn quá chăm chú, một đứa trẻ nghịch ngợm bất ngờ chỉ vào ta, lớn tiếng nói:

“Tiên sinh, vị kia có phải là sư nương không? Nàng cứ nhìn chằm chằm tiên sinh, như thể bị mê hoặc rồi! Nàng thật xinh đẹp nha!”

Ta giật mình hoàn hồn, đỏ bừng mặt, vội xoay người tránh ánh mắt của Tống An Chi.

Nhưng ta lại nghe giọng nói ôn hòa của y, mang theo ý cười vang lên:

“Hôm nay học đến đây thôi, các trò về nhà sớm đi.”

Đám trẻ có vẻ cũng cảm thấy chuyện này thú vị, vội vàng thu dọn sách vở, ríu rít như những chú chim sẻ rời khỏi lớp học.

Khi đi ngang qua ta, từng đứa đều cố ý gọi một tiếng “sư nương.”

Ta xấu hổ đến mức lấy tay che mặt, không dám ngẩng đầu.

Vai ta bỗng bị vỗ nhẹ, qua kẽ ngón tay, ta thấy nụ cười của Tống An Chi, đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm.

“Có muốn thử tài nghệ của ta không?”

11.

Hiếm khi tan học sớm, Tống An Chi đưa ta ra chợ.

Y tính tình ôn hòa, quen biết hầu hết các chủ quán ở chợ.

Thấy y đi cùng một nữ nhân, lòng hiếu kỳ của các chủ quán bỗng bùng lên. Vừa bận rộn đưa hàng, họ vừa nháy mắt trêu ghẹo:

“Đây có phải là người trong lòng của Tống tiên sinh không?”

“Tống tiên sinh học vấn hơn người, tính tình khiêm nhường, đúng là một vị lang quân lý tưởng. Vị cô nương này thật có phúc!”

“Bấy lâu nay Tống tiên sinh không chịu nghe mai mối, hóa ra là đã có người trong lòng.”

Mọi người bàn tán rôm rả, không quên nhét thêm đồ vào giỏ của chúng ta, đến mức cán cân nghiêng hẳn.

Tống An Chi bận bịu chọn đồ, vẫn gật đầu cảm ơn từng người, nhưng tuyệt nhiên không phủ nhận lời nói “ta là người trong lòng y.”

Những điều khiến ta băn khoăn từ lâu đột nhiên trở nên rõ ràng.

Thì ra, từ kiếp trước đã có một người lặng lẽ đối xử chân thành với ta.

Chỉ tiếc, khi ấy ta không hiểu, cứ mù quáng đuổi theo Tạ Yến, để rồi nhận lấy kết cục bi thảm.

May thay, kiếp này ta có cơ hội làm lại từ đầu, và mọi thứ vẫn chưa quá muộn.

Kiếp này, ta sẽ trân trọng Tống An Chi, không để lãng phí một phút giây nào nữa.

Mua xong đồ ăn trở về nhà Tống An Chi, trời đã gần tối.

Nhà của y không lớn, bài trí đơn giản nhưng rất sạch sẽ, không hề có một hạt bụi.

Y pha cho ta một ấm trà, rồi quay người thắt tạp dề, nhanh chóng bước vào bếp.

Không lâu sau, từ bếp truyền ra tiếng xào nấu xèo xèo, kèm theo đó là mùi hương nồng đậm, chính là mùi vị chân thực nhất của nhân gian.

Tống An Chi cẩn thận bày lên bàn một mâm thức ăn, màu sắc phong phú, hương thơm ngào ngạt, khiến ta không khỏi động đũa.

Người xưa nói: “Quân tử xa nhà bếp.”

Nam nhân sẵn lòng nấu ăn vốn đã không nhiều, huống hồ tài nghệ nấu nướng của Tống An Chi còn vượt quá mong đợi.

Nào là cá diếc hấp, canh gà tươi, giá đỗ xào, tôm luộc… món nào cũng đúng khẩu vị của ta.

Ta kinh ngạc ngẩng đầu, ngay lúc đó một miếng cá đã được gắp vào bát cơm đầy ụ của ta.

Tống An Chi mỉm cười ngượng ngùng, đặt đôi đũa xuống cạnh:

“Đôi đũa này ta chưa dùng qua, nàng thử xem có hợp khẩu vị không.”

Không nỡ từ chối tấm lòng của y, ta gắp một miếng cá đưa vào miệng.

Thịt cá mềm mại, thơm ngon, nêm nếm vừa vặn, khiến ta bất giác nhướng mày thích thú.

Y lại có vẻ căng thẳng, dè dặt hỏi:

“Sao rồi, có hợp khẩu vị không?”

Ta gắp thêm một miếng cá, bỏ vào bát y, chống cằm nhìn y đáp:

“Còn ngon hơn cả món đầu bếp nhà ta làm!”

Y nhìn miếng cá trong bát, mặt đỏ bừng, lẩm bẩm:

“Vậy… vậy sau này… ta ngày nào cũng nấu cho nàng ăn.”

Xem, lời hứa thật mộc mạc mà chân thành biết bao.

Sau bữa tối, y lại chậm rãi tiễn ta về nhà trên con đường làng nhỏ.

Trước khi chia tay, ta nghe y khẽ thì thầm, như tiếng gió thoảng:

“Cảm ơn nàng đã chọn ta.”

Ta không quay đầu, chỉ lặng lẽ đáp trong lòng:

“Cũng cảm ơn chàng, vì hai kiếp đều dành trọn tình yêu cho ta.”

12.

Sáng hôm sau, nha hoàn Loan Nhi hớt hải chạy vào báo tin:

“Tiểu thư, tiểu thư, Tạ công tử, nghe nói hôm qua bị đánh rồi!”

Ta đang nhàn nhã uống cháo yến, nghe vậy thì “phụt” một tiếng, phun hết cháo ra ngoài.

“Ai đánh vậy?”

Loan Nhi gãi đầu, vẻ mặt đầy chán ghét:

“Không rõ, nghe nói là vào khoảng giờ Tuất. Triệu đại thẩm bán bánh bên đường về nhà mẹ đẻ, trông thấy Tạ công tử nằm gục bên đường, không sao đứng dậy được. Cái mặt ấy, ôi chao, sưng to như đầu heo luôn.”

Nhà mẹ đẻ của bà Triệu nằm ngay bên cạnh tư thục, mà đường về nhất định phải đi qua đoạn đường ta và Tống An Chi từng đi qua tối qua.

Còn vừa lúc là giờ Tuất.

Tạ Yến làm sao lại xuất hiện ở đó?

Hơn nữa, thời gian ấy trùng khớp với lúc Tống An Chi trở về nhà.

Chẳng lẽ vì chuyện ban ngày, hắn lén núp trên đường, muốn tập kích Tống An Chi, hòng phá hủy hôn sự của chúng ta?

Nhưng sao hắn lại bị đánh thê thảm đến vậy?

Tống An Chi rõ ràng là một thư sinh yếu đuối, tay trói gà không chặt cơ mà?

Ta đặt bát xuống, bỗng nhiên cảm thấy hứng thú:

“Thật bị đánh thành đầu heo à? Ngươi có chạy đi xem không?”

Loan Nhi bĩu môi, ánh mắt liếc ra ngoài:

“Tạ phu nhân sáng sớm nay đã dẫn Tạ công tử tới tìm lão gia nói đỡ, mong nối lại hôn sự của hai người.”

Ta lập tức đứng bật dậy.

Ban đầu, ta chỉ muốn cắt đứt hoàn toàn với hắn là xong, nhưng xem ra nhà bọn họ sẽ không từ bỏ việc bám víu vào cha ta.

“Đi, ta muốn xem thử.”

13.

Chưa đến chính sảnh, từ xa ta đã nghe thấy giọng nói nhún nhường của Tạ phu nhân đang cố gắng thuyết phục:

“Cố đại đương gia, hai nhà chúng ta môn đăng hộ đối, hai đứa nhỏ lại có tình cảm từ nhỏ. Tô Tô cũng là đứa trẻ ta nhìn lớn lên, từ lâu đã coi nó là con dâu mình. Nay hai đứa giận dỗi, chúng ta làm bậc trưởng bối, nên khuyên giải một chút mới phải.”

Thấy cha ta không đáp, Tạ phu nhân lại tiếp:

“Còn như Tống An Chi, chẳng qua chỉ là một thư sinh sa sút, không cha không mẹ, ngay cả một căn nhà ra hồn cũng không có, làm sao xứng với Tô Tô? Sau này làm sao cho con bé một tương lai tươi sáng được?”

Cuối cùng, cha ta cũng mở miệng:

“Chuyện đó cũng chẳng sao. Ta chỉ có một đứa con gái, tất cả của ta đều để lại cho nàng. Chỉ cần nàng thích, thì cuộc sống rồi cũng sẽ ổn thôi.”

Nghe đến đây, Tạ Yến không kìm nén được nữa, vội vàng cất tiếng:

“Cố bá phụ, Tống An Chi không đơn giản như vẻ ngoài đâu, hắn không phải người tốt. Còn vết thương này của ta…”

Ta đúng lúc bước vào, liếc nhìn gương mặt Tạ Yến, suýt nữa không nhịn được bật cười.

Quả thật như lời Loan Nhi, mặt hắn sưng húp như đầu heo.

“Sao vậy, vết thương này là do Tống tiên sinh đánh sao? Tạ đại ca từ nhỏ đã luyện võ, chẳng lẽ lại không đánh lại một thư sinh yếu đuối?”

Thấy ta nhướng mày nhìn, mặt Tạ Yến đỏ bừng, miệng mấp máy mấy lần, cuối cùng vẫn đổi giọng, quay sang khuyên nhủ ta:

“Tô Tô, Tống An Chi không nhã nhặn như vẻ ngoài đâu, nàng đừng nhẹ dạ cả tin.”

Thật lòng mà nói, nếu bảo rằng vết thương của hắn do Tống An Chi đánh, ta cũng không tin.

Nhưng Tống An Chi thông minh, chắc hẳn đã nghĩ ra kế sách gì đó mới khiến hắn ra nông nỗi này.

Nghĩ đến đây, ta càng cảm thấy hả hê, tâm trạng tốt hẳn lên.

Tạ Yến vẫn không ngừng khuyên nhủ, giọng đầy đau khổ:

“Tô Tô, cho ta thêm một cơ hội. Chuyện nàng lo lắng tuyệt đối sẽ không xảy ra. Ta đã nói rõ với Mạnh Vân Nhu, chẳng bao lâu nữa nàng ta sẽ lấy người khác.

Đời này, ta chỉ muốn một đời một kiếp bên nàng.”

Thật nực cười.

Bây giờ bất quá là ta không cần hắn nữa, hắn liền quyết tâm từ bỏ người mà kiếp trước đã mưu tính năm năm cũng phải cấp cho nàng ta một danh phận.

Người hắn yêu nhất, có lẽ từ đầu đến cuối, chỉ là chính bản thân hắn mà thôi.

Ta thở dài, từng chữ từng câu dứt khoát nói:

“Tạ Yến, ta đã có người trong lòng. Giữa ta và huynh, đời này tuyệt đối không có khả năng.”

14.

Từ hôm ấy, sau khi ta hoàn toàn từ chối Tạ Yến, ta không còn gặp lại hắn nữa.

Tạ phu nhân cho rằng ta không biết điều, trong bóng tối tung ra không ít lời đồn về ta.

Nào là nói ta “hồng hạnh xuất tường,” từ lâu đã lén lút qua lại với Tống An Chi.

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...