Full [...] – Chương 4

Nào là chê ta mắt mù lòng dạ ngu ngốc, bỏ qua viên ngọc sáng Tạ Yến mà đi chọn một kẻ nghèo rớt mùng tơi.

Cha ta cực kỳ bảo vệ ta, nổi trận lôi đình, gần như cắt đứt đường sống của nhà họ Tạ ở trấn Tuế An.

Điều kỳ lạ là, Tạ gia lặng lẽ rời khỏi trấn, không chút phản kháng.

Tối hôm trước khi rời đi, Tạ Yến lại đến tìm ta.

Lần này, hắn không còn cầu xin ta thay đổi ý định, nhưng giọng điệu lại mang theo sự tự tin kỳ lạ, như thể mọi thứ đã nằm trong lòng bàn tay hắn.

Qua cửa sổ khép hờ, hắn thề thốt nói với ta:

“Ta sẽ quay lại, Tô Tô. Nàng nhất định chỉ có thể là thê tử của ta.”

Lời nói đầy ẩn ý ấy khiến ta không khỏi rùng mình.

Hắn thề chắc như vậy, lẽ nào hắn cũng đã sống lại sao?

Ta chỉ nghe ngóng đôi chút, liền biết nhà họ Tạ lần này chuyển đi là đến kinh thành.

Trong lòng ta không khỏi trầm xuống.

Kiếp trước, nhà họ Tạ rơi vào cảnh lưu lạc ở trấn Tuế An là vì cô mẫu của Tạ Yến – Đoan phi – thất bại trong cung đấu, bị giam vào lãnh cung, còn liên lụy cả nhà họ Tạ.

Nhưng sau này, tứ hoàng tử – nhi tử của Đoan phi và cũng là biểu huynh của Tạ Yến – lập được đại công, được hoàng đế trọng dụng.

Nhờ đó, Đoan phi được tứ hoàng tử tra rõ sự tình năm xưa, thoát khỏi lãnh cung, khôi phục sủng ái, nhà họ Tạ từ đó đổi đời, trở lại thời kỳ vinh quang.

Tuy nhiên, chuyện này vốn phải xảy ra ít nhất ba năm sau, việc nhà họ Tạ chuyển về kinh thành sớm như vậy là điều bất thường.

Phải chăng điều này chứng tỏ rằng Tạ Yến cũng đã sống lại, và đang lợi dụng ký ức của mình để sớm khôi phục địa vị?

Càng nghĩ, ta càng thấy khả năng này không phải không có.

Không màng đến thể diện, ta đến tìm Tống An Chi, định bàn chuyện thành thân sớm, lại nhận được tin y muốn rời đi.

15.

Bên ngoài hàng rào sạch sẽ, ta và Tống An Chi đứng đối diện nhau.

Ánh mắt ta dán chặt vào chiếc tay nải trên vai y, hốc mắt bất giác đầy nước mắt long lanh.

Từ lúc nào, đôi lông mày thanh tú và ánh mắt trong trẻo của Tống An Chi đã khắc sâu vào lòng ta, muốn xóa đi cũng đau như dao cắt.

Y bước lại gần, dùng ngón tay khẽ lau đi giọt nước mắt sắp rơi của ta, khẽ thở dài:

“Ta vốn định đến tìm nàng để nói lời từ biệt, không ngờ nàng lại đến trước.”

Ta nén lại cảm giác nghèn nghẹn trong lòng, giơ tay nắm lấy tay áo y.

“Chàng muốn đi đâu? Có quay về không?

“Chàng đi rồi, những đứa trẻ ở tư thục phải làm sao?

“Ta không muốn ném tú cầu thêm lần nữa, nhỡ đâu lại rơi trúng người đáng ghét thì sao?

“Quẻ đại cát ấy là chàng xin cho ta, nếu chàng muốn lấy lại, ta không đời nào chịu trả đâu.”

Ta lẩm bẩm mãi, nhưng người trước mắt vẫn không nói một lời.

Nỗi tủi thân trong lòng dâng trào cuồn cuộn, ta bất ngờ ngẩng đầu, tức giận nhìn y, cuối cùng hỏi ra câu mà ta muốn hỏi nhất:

“Vậy hôn sự của chúng ta có phải là thôi rồi không?

“Chàng… có phải đã hối hận, không muốn ta nữa?”

Nước mắt ta không thể kiềm chế, lăn dài từ khóe mắt xuống đến môi, mang theo vị mằn mặn và cay đắng.

Tống An Chi nhíu mày, ánh mắt đầy thương xót, ôm chặt ta vào lòng.

“Ta sao nỡ bỏ nàng? Nhưng những lời đồn kia cũng không phải không có lý.

Ta muốn cưới nàng, nhưng không thể lấy nàng với dáng vẻ chẳng có gì trong tay này.

Ta muốn cho nàng một cuộc sống ổn định, bảo vệ nàng cả đời.

Ta đã bàn với Cố bá phụ, ông ấy cũng đồng ý với quyết định của ta. Chúng ta đã hẹn hai năm. Hai năm sau, ta nhất định quay về, đường đường chính chính cưới nàng.”

16.

Nửa năm sau khi Tống An Chi và Tạ Yến rời đi, kinh thành truyền đến tin tức.

Tứ hoàng tử vì cứu giá mà bị thương, khiến hoàng đế đầy lòng áy náy, bắt đầu coi trọng người con này.

Đồng thời, vụ án Đoan phi mưu hại hoàng hậu năm xưa được điều tra lại, chứng minh Đoan phi bị oan, bà được phục sủng.

Nhà họ Tạ, từng bị giáng chức vì vụ án này, cũng từ đó khôi phục địa vị cao quý.

Kiếp trước, Đoan phi được phục sủng sau khi ta và Tạ Yến thành thân được ba năm.

Nay mọi chuyện lại xảy ra sớm đến vậy!

Điều này càng chứng minh suy đoán của ta:

Tạ Yến, chắc chắn cũng đã sống lại.

Hắn lợi dụng ký ức từ kiếp trước, thúc đẩy mọi việc diễn ra sớm hơn.

Dù không rõ vì sao hắn chỉ sống lại giữa chừng, nhưng với sự cố chấp của hắn trước khi rời đi, ta lo rằng hắn sẽ gây bất lợi cho ta và cha ta.

Với tính cách của Tạ Yến cùng quyền lực của nhà họ Tạ, muốn đối phó với chúng ta thật dễ như trở bàn tay.

Ta phải tự cứu mình trước khi hắn hoàn toàn đứng vững!

Đêm đó, ta và cha ngồi đối diện, trò chuyện suốt cả đêm.

Cha ta vuốt râu, ánh mắt tràn ngập niềm tự hào:

“Nữ nhi của ta đã lớn rồi. Cha nghe theo con.”

Sau đó, ta đề nghị cha bán đi tất cả sản nghiệp có thể thanh lý, ngay cả mạch vận tải quan trọng cũng giao cho người đáng tin cậy và có năng lực nhất là nhị đương gia quản lý.

Chúng ta bí mật rời trấn Tuế An bằng thuyền nhà mình, đến một thị trấn nhỏ miền sông nước Giang Nam.

Đây là nơi mẹ ta sinh ra và lớn lên, cũng là chốn mà cha ta mong muốn an hưởng tuổi già.

Cha ta sau nhiều năm bôn ba vất vả đã tích lũy được một khoản không nhỏ.

Chúng ta dùng số tiền đó mua nhà, đất đai và cửa hàng, chính thức định cư tại đây.

Giang Nam nổi tiếng với nghề sản xuất lụa.

Ta mở một cửa hàng tơ lụa, tận dụng lợi thế vận tải đường thủy, hàng tháng vận chuyển lụa đi các nơi khác, thu lợi nhuận lớn.

Phong cảnh Giang Nam hữu tình, khí hậu ôn hòa, rất thích hợp để sống.

Ta và cha bận rộn nhưng mãn nguyện, sống những ngày tháng tựa thần tiên.

Thỉnh thoảng, ta cũng nhớ đến Tống An Chi.

Chúng ta chia tay trong vội vã, mất liên lạc, không biết kiếp này liệu có còn gặp lại.

Nhưng ta không hối hận với lựa chọn của mình.

Duyên phận do trời định, nếu không thể tái ngộ, đó cũng là số phận.

Trong lòng ta, sự an toàn của ta và cha mới là điều quan trọng nhất.

Kiếp trước, chỉ một năm sau khi ta và Tạ Yến thành thân, cha ta đột ngột lâm bệnh nặng và qua đời.

Nay, sau khi tránh xa Tạ Yến, cha ta khỏe mạnh, mỗi ngày nuôi gà chọi, dắt chó đi dạo, uống trà, đánh cờ, sống rất an nhàn.

Điều này càng khẳng định, căn bệnh của cha ta ở kiếp trước chắc chắn có liên quan đến Tạ Yến.

Thêm một năm nữa trôi qua, khi ta dần quên đi những chuyện cũ, bất ngờ nhận được một bức mật thư từ trấn Tuế An.

Nhị đương gia trong thư viết rất khẩn thiết, nói rằng Tạ Yến đã quay lại trấn Tuế An, gần như lật tung cả trấn để tìm kiếm tung tích của ta.

Hắn còn nói Tạ Yến thủ đoạn tàn độc, quyền lực lớn, dù ta và cha cách xa nghìn dặm cũng phải hết sức cẩn thận, không được tùy tiện để lộ thân phận.

Ở góc lá thư, còn dính một vệt máu đỏ thẫm.

Lòng ta bất giác lạnh toát.

Đúng lúc ấy, cửa phòng bị một cú đá mạnh mở tung.

Bước vào là người mà ta tuyệt đối không muốn gặp lại: Tạ Yến.

17.

Hắn mặc bộ cẩm bào sang trọng, khóe môi cong lên một nụ cười cuồng loạn.

Người ta thường nói, giàu sang làm thay đổi con người.

Chỉ hai năm không gặp, khí chất của hắn đã hoàn toàn khác biệt, không còn nửa phần dáng vẻ sa sút của những ngày ở trấn Tuế An.

Hắn mở miệng, câu nói như tiếng sét đánh ngang tai:

“Tô Tô, nàng cũng đã sống lại, đúng không?”

Ta mím môi không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn hắn.

Hắn khẽ cười, dường như không để tâm, lại tự hỏi tự trả lời:

“Dù nàng không nói, ta cũng đoán được. Nếu không, sao nàng có thể thay đổi đột ngột, đẩy ta ra xa ngàn dặm như vậy?”

“Tô Tô, kiếp trước là lỗi của ta. Sau khi nàng rời đi, ta mới nhận ra mình đã yêu nàng từ lúc nào không hay. Ta đêm không thể chợp mắt, chỉ cần nghĩ đến nàng là lòng đau như dao cắt.

Ông trời đã cho chúng ta cơ hội sống lại, chính là để ta sửa sai, cùng nàng làm lại từ đầu. Tô Tô, tại sao nàng phải trốn tránh ta? Nàng có biết ta đã khổ sở tìm nàng đến nhường nào không?”

Hắn vén áo ngồi xuống, tự mình rót một chén trà.

Sau đó, hắn phẩy tay ra hiệu, liền có người bước tới, áp giải một bóng người đầy máu thịt lẫn lộn.

“Tô Tô, nàng không chịu tha thứ cho ta, có phải vẫn còn giận ta không? Giờ ta đã mang người mà nàng ghét nhất đến đây. Kiếp này ta chỉ cần nàng.”

Ta ngẩng đầu nhìn, thấy Mạnh Vân Nhu bị quăng xuống đất, hơi thở mong manh, thân thể bê bết máu, vết thương khắp người, máu loang lổ kéo dài thành từng vệt đỏ trên sàn nhà.

Mạnh Vân Nhu quả thực không phải kẻ tốt đẹp gì, nhưng đời này nàng ta đã lấy chồng rồi, làm sao lại rơi vào tay Tạ Yến, còn chịu đựng cảnh ngược đãi như thế này?

Thấy vẻ nghi hoặc trên mặt ta, Tạ Yến khẽ cười, tự mình giải thích:

“Thực ra kiếp trước, cuối cùng ta đã thay nàng trừng phạt ả. Nhưng nàng không tận mắt nhìn thấy. Vì vậy, dù kiếp này ả không ngáng đường chúng ta, ta vẫn muốn tự tay thay nàng xả giận. Thế nào, nàng có vui không?”

Ta chỉ cảm thấy không thể nào hiểu nổi, lạnh lùng đáp:

“Người ta hận nhất làm sao lại là ả? Ta hận nhất chính là ngươi đó, Tạ Yến. Ngươi có muốn tự trừng phạt bản thân, để ta hả giận không?”

18.

Vẻ mặt Tạ Yến thoáng hiện nét đau khổ, trong mắt đầy sự ăn năn.

“Tô Tô, nàng không lấy tên thư sinh nghèo kia, chứng tỏ trong lòng nàng có ta, đúng không?

Những chuyện của kiếp trước đã qua rồi. Hiện giờ chúng ta đều đang đứng đây, ta có thể thề với trời, đời này ta, Tạ Yến, sẽ một lòng một dạ với nàng.

Ta sẽ tổ chức cho nàng một hôn lễ linh đình, rồi cùng nàng sinh nhi tử nhi nữ, bên nhau đến đầu bạc răng long…”

Ta khẽ cười nhạt “Xùy” một tiếng cắt ngang lời hắn, một chữ ta cũng không muốn nghe thêm.

Bộ dáng tự cho là si tình của hắn thực sự khiến người ta buồn nôn.

“Thâm tình đến muộn còn không bằng cỏ rác, huống hồ đã muộn cả một đời? Ta đã sớm không còn yêu ngươi nữa, càng không thể cùng ngươi ở bên nhau. Ngươi hãy chết tâm đi!”

Mắt Tạ Yến đỏ hoe, hắn đột nhiên vỗ tay một cái, từ bên ngoài liền có hai người bước vào, áp giải theo cha ta.

“Tô Tô, Cố bá phụ đã tuổi cao sức yếu, đáng lẽ nên hưởng phúc. Đừng vì nàng nghĩ không thông mà để ông ấy phải chịu khổ nữa.”

Ta siết chặt nắm tay, căm tức nhìn hắn.

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...