Trần Vinh Ta đã nhận nuôi một đứa con thứ xuất thân thấp hèn, vất vả nuôi nấng nó khôn lớn. Cùng nó học tập, đã thức đêm đến hỏng hai mắt , để chữa bệnh cho nó, đã kiệt sức cả . Khi liệt giường, nó nắm tay một nữ tử phong trần bên giường lạnh lùng : “Chờ bà chết , tất cả mọi thứ trong Hầu phủ đều là của chúng .” Ta ôm hận mà chết, trọng sinh về ngày nhận nuôi nó. Lần , bất chấp ánh mắt mong đợi của nó, đã chọn nam hài bên cạnh nó. Nó quỳ mưa, cam lòng hỏi : “Mẫu thân, tại chọn con?” Xem thêm
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận