Full [...] – Chương 4

Khi bắt gặp ánh mắt đầy tuyệt vọng của , chậm rãi lên tiếng: “Chu đội trưởng, còn một chuyện nữa tố giác.”  
 
“Tôi biết vụ án Trương Tiếu Tiếu năm đó… còn một nhân chứng sống.”  
 
Năm đó, khiến Chu Tế hoảng sợ bỏ chạy ai khác, mà chính là chị ruột của .  
 
Không giống như nghĩ, đó tình cờ đến hiện trường khi gây án, mà đã chứng kiến bộ quá trình phạm tội của từ đầu đến cuối.
 
13
 
Tôi đã tố giác hết những gì cần tố giác, đó Chu Dư sắp xếp đưa về đạo quán. Ở trong đồn cảnh sát lâu như , đồ đạc trong quán đã phủ đầy bụi.  
 
Tôi nhặt lên một chiếc cúc áo đen rơi đất, nhét trong đạo bào. Lôi từ trong ba lô một xấp ảnh trẻ em mà Chu Dư nhét , phía mỗi tấm ảnh, còn cẩn thận ghi ngày tháng năm sinh.  
 
Mở bảng biểu mẫu mà Chu Dư gửi cho , bắt đầu làm thêm giờ. Mới làm một phần ba công việc, Chu Dư đã đến tận cửa mời .  
 
Chị gái của Chu Tế rằng bà biết gì cả, tòa làm chứng chống Chu Tế.  
 
Tôi đeo chiếc kính mới làm, rướn cổ màn hình máy tính, dùng ngón trỏ gõ từng phím một bàn phím: “Anh với bà , bán bà năm đó chính là Chu Tế, thế là xong. Khiêu khích ly gián cũng biết làm ?”  
 
Tôi bất lực liếc mắt Chu Dư một cái, tiếp tục gõ bàn phím.  
 
Tôi đã sống mấy trăm năm, ngờ bây giờ cận thị.  
 
Khoảng thời gian khiến tìm cảm giác làm .  
 
Thật chết cũng tệ lắm.  
 
Chu Dư: “…”  
 
Tôi cũng khiêu khích ly gián đấy, nhưng làm.  
 
“Chuyện đó… Cục trưởng của chúng bảo hỏi cô một câu, cô hứng thú làm trong đồn cảnh sát ? Mỗi tháng trả cô một vạn năm.”  
 
“Không cần , làm.” Tôi ai oán Chu Dư một cái. Trước khi gặp , chỉ là một tiểu đạo sĩ vô ưu vô lo, khi gặp , làm hoài cũng hết việc.  
 
“Hay là cô cân nhắc ? Không hợp đồng ngắn hạn , là biên chế chính thức đó.” Chu Dư cố gắng thuyết phục, lần đầu tiên mặt một cùng lúc xuất hiện cả chính khí lẫm liệt và sự nịnh bợ.  
 
Không thể phủ nhận, điều kiện đưa thực sự hấp dẫn.  
 
để che giấu thân phận của một cách nhất, thường chọn cách làm. Cho dù làm thì nhiều nhất cũng chỉ năm năm là cùng.  
 
Nếu thì với gương mặt của , hề già theo năm tháng, vài năm nữa chẳng sẽ bắt nghiên cứu ?  
 
Hơn nữa, cũng chẳng cần hưởng chế độ phúc lợi trong biên chế, bệnh cũng cần khám.  
 
Cứ bệnh thôi, dù cũng chết .  
 
Chu Dư thuyết phục hết nước hết cái, uống hết hai bình nước. lòng làm kiên định hơn bao giờ hết.  
 
Có thể ngủ đến mười một, mười hai giờ trưa, ai làm từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều chứ?  
 
Thế là Chu Dư đành lùi một bước, hy vọng nếu cảnh sát gặp những vụ án thể giải quyết, thể dùng kiến thức của giúp họ.  
 
Họ sẽ trả tiền cho theo từng vụ án.  
 
Nhìn dáng vẻ “cô đồng ý thì sẽ ” của Chu Dư, đành gật đầu.  
 
Thấy đồng ý, Chu Dư toe toét rời , lúc còn quên nhắc gửi bản danh sách đã tổng hợp cho .  
 
Như thể tiết kiệm nhiều thời gian cứu hộ.  
 
Thật , mỗi ngày đều cảm giác nhàn hạ bận rộn.
 
14  
 
Với sự giúp đỡ của chị gái Chu Tế, tội trạng của đã đầy đủ chứng cứ và nhân chứng. Khi cảnh sát bắt Chu Tế, từ xa, Chu Dư đưa còng tay cho Lâm Dịch.  
 
Lâm Dịch đã cầm chiếc còng tay suốt nửa cuộc đời, cuối cùng cũng thể khóa nó tay của kẻ phạm tội. Tôi khẽ , xoay định rời . ngờ Lâm Dịch đuổi theo , khi giải quyết xong chuyện , trông ông vẻ nhẹ nhõm hơn nhiều.  
 
“Đại sư, xin vì đã lừa ngài. Thực Tiểu Dư là đồ của .” Lâm Dịch cúi đầu xin .  
 
Tôi vẻ ngạc nhiên như ông tưởng, ngẫm một chút, Lâm Dịch cũng đã hiểu , đó hành lễ một cách trang trọng.  
 
“Khi đó xuống núi, vốn định bắt taxi. tìm , cầu xin lên xe của ông.” Tôi lấy từ trong túi một chiếc cúc áo màu đen, đưa cho Lâm Dịch.  
 
Chiếc cúc thuộc kiểu dáng từ những năm 90, bề mặt đã mòn nhẵn. Nó yên trong lòng bàn tay Lâm Dịch, ông dường như nhận …  
 
Ngay lập tức, chiếc cúc khẽ rung động theo cảm xúc của ông .  
 
“Đây là từ chiếc áo của bà ngoại Trương Tiếu Tiếu ?” Lâm Dịch hỏi, nhưng giọng điệu vô cùng chắc chắn.  
 
Ông nhớ rõ từng chi tiết. Sau khi Trương Tiếu Tiếu qua đời, bà ngoại cô luôn mặc đồ đen, cho đến khi lên cơn đau tim và . Bà vẫn mặc bộ đồ đen .  
 
Dĩ nhiên, cái chết của bà là ngẫu nhiên, mà là do Chu Tế cố tình kích động.  
 
Biết sự thật ngay khi chết, oán khí lớn đến mức khiến linh hồn bà thể siêu thoát.  
 
“Bà giờ chứ?”  
 
“Bà đã nắm tay cháu gái và cùng rời .”  
 
Tôi dừng bước, ngước mắt Lâm Dịch. 
 
“Lúc bói cho ông, bừa. Ông sẽ sống đến 93 tuổi, và từ hôm nay, vận may sẽ luôn ở bên ông.”  
 
Nhìn thấy vẻ thờ ơ của Lâm Dịch, tiếp: “Cái chết của Trương Tiếu Tiếu và bà ngoại cô đều là ngoài ý . Phần may mắn mà họ kịp hưởng đã chuyển sang cho ông .”  
 
Lâm Dịch , chớp mắt hai lần, mím môi như gì đó, nhưng thể phát âm thanh nào.  
 
“Đại… sư…” Ông cố gắng mỉm khi chuyện với , nhưng giọng run rẩy vì nghẹn ngào.  
 
Cuối cùng, ông thể kìm nén nữa, bật nức nở.  
 
Những năm qua, quá nhiều chuyện đã xảy , ép nghỉ hưu sớm vì bệnh tật, rời xa công việc yêu thích nhất.  
 
Cha mẹ qua đời, thân, đồng nghiệp chẳng ai thấu hiểu.  
 
Trương Tiếu Tiếu là một cô nhi, dù theo đuổi sự thật, nhưng ai thực sự quan tâm đến cô ?  
 
Từ một đồng đội kề bên, Lâm Dịch dần lạc khỏi họ, để con đường , cuối cùng chỉ còn một ông.  
 
Ông từng làm nhiều công việc, chịu đủ mọi khổ cực.  
 
Ông kết hôn, con cái. Cả đời ông sống quá vất vả, ai cùng chịu khổ với .  
 
bây giờ, khi chân tướng đã sáng tỏ, mọi chuyện chứng minh rằng tất cả những gì ông làm đều xứng đáng.  
 
Họ quan tâm, và họ cũng đã đáp ông.  
 
Chính vì những như Lâm Dịch, vô số linh hồn oan khuất mới thể siêu thoát.  
 
15  
 
Khi Chu Dư đến, Lâm Dịch vẫn đang . Xung quanh đã tụ tập nhiều hiếu kỳ.  
 
Ông đến mức thở . Tôi giơ tay che nửa khuôn mặt, giả vờ như quen biết.  
 
Quá mất mặt !  
 
Ông đã suốt nửa tiếng đồng hồ!  
 
Là kẻ gián tiếp khiến ông thảm thế , dám bỏ , đành gọi điện cho đồ của ông .  
 
“Được , sư phụ, đã bắt kẻ . Đây là chuyện đáng vui mừng mà.” Chu Dư ôm lấy Lâm Dịch, kiên nhẫn an ủi.  
 
Khó khăn lắm, cuối cùng Lâm Dịch mới ngừng trong vòng tay .  
 
Khoảnh khắc quá mức thân mật, khiến dám . Tôi thấy xung quanh đã rút điện thoại định video.  
 
Bèn nhanh chóng lấy khẩu trang đã chuẩn từ , lặng lẽ đeo lên.  
 
Chuyện liên quan gì đến , chỉ là qua đường hóng chuyện thôi!  
 
Ngày hôm đó, Lâm Dịch đến mức thiếu oxy, cuối cùng Chu Dư lái xe đưa về.  
 
16  
 
Lần tiếp theo liên lạc với Lâm Dịch, là khi ông nhắn tin cho : Chu Tế kết án tử hình, thi hành ngay lập tức.  
 
Cũng coi như báo ứng thích đáng.  
 
Không cần cảm thấy cái chết là sự trừng phạt quá nhẹ dành cho .  
 
Trương Tiếu Tiếu và bà ngoại cô đã đầu thai, nhưng cha của Chu Tế vẫn còn đó chờ .  
 
Tôi bấm ảnh đại diện của Lâm Dịch, lướt xem bài đăng gần đây của ông .  
 
Toàn là hình chơi, ăn uống khắp nơi.  
 
Dường như chỉ mới gặp vài ngày, khuôn mặt ông đã tròn trịa hơn hẳn, sắc mặt hồng hào, xem đào hoa vận đang đến .  
 
17  
 
Sau khi tăng thêm độ cận vì giải quyết xong đống tài liệu Chu Dư giao cho , cuối cùng cũng cầm khoản trợ cấp giúp xin.  
 
Tôi quyết định du lịch đến thành phố C để nghỉ ngơi.  
 
Lướt mạng, thấy rằng nhờ một chương trình thực tế hình vài năm , thôn Tây Trại đã thu hút nhiều khách du lịch.  
 
Chính quyền cũng mạnh tay đầu tư, biến nơi thành điểm du lịch, thúc đẩy nền kinh tế địa phương.  
 
Nhìn ảnh chụp mạng, thấy sự thay đổi đúng là lớn.  
 
lúc cũng nhớ hương vị món ăn ở Tây Trại.  
 
thể ngờ …  
 
Lần du lịch, bắt cóc.  
 
Bị đưa đến một thung lũng hẻo lánh, trở thành vật hiến tế cho vị sơn thần đang nổi giận.

-HẾT-

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...