Full [...] – Chương 7

17.

Đêm hôm đó, ở trong mộng, ta đã nhìn thấy rất nhiều nữ tử.

Dù sinh sống tại những thời đại khác nhau, thế nhưng các nàng đều tài thơ nức tiếng, kỹ nghệ phi phàm, vó ngựa tung hoành bốn phương, vượt hẳn người thường.

Mục đích của họ cũng giống với Mạnh Ngu Ninh…

Đó chính là bất chấp thủ đoạn, đoạt lấy tình lang.

Những đôi uyên ương ân ái hay phu thê kính trọng nhau, vì sự phá hoại ngang tàng của các nàng mà cuối cùng đều phải chịu đau đớn mất đi người thương.

Ta bỗng giật mình tỉnh giấc.

Vừa mở mắt ra, ta đã thấy mình đang nằm trong lòng Úc Tẫn, hắn chống một tay trên đầu ta, cúi xuống chăm chú nhìn ta, giọng nói nhẹ nhàng: “Nằm mơ à?”

Không phải mơ.

Những nữ tử kia đều là những người xuyên không, sở hữu hệ thống.

Có lẽ bởi vì hệ thống và ta vẫn đang trong giai đoạn tương thích nên vô tình để ta nhìn thấy những việc mà người khác đang làm.

Xem xong những chuyện này, ta vô cùng kinh ngạc, nhưng càng không thể hiểu nổi.

Ta ngồi dậy, ôm gối trầm ngâm, trong lòng đang nhen nhóm một kế hoạch.

Ngày hôm sau, ta cầm bút viết lại luật pháp, thêm vào bốn tử tội.

Ta nhìn những dòng chữ vẫn còn chưa khô trên giấy, nét chữ mạnh mẽ phóng khoáng.

Lấy đạo làm gốc, lấy pháp làm nền. Tất cả thần dân của triều ta phải tuân theo nghiêm ngặt:

“Ngâm thơ vịnh phú, không thể tự giải thích, chém.”

“Ra lệnh trái phép, sửa đổi luật pháp, chém.”

“Tính tình thay đổi đột ngột, coi thường uy quyền, chém.”

“Đột nhiên xuất hiện, cướp đoạt tình yêu của người khác, chém.”

Những kẻ xuyên không đến từ thế giới khác mà dám gây loạn, gặp một người giết một người.

Không một ai có thể trốn thoát, những ai muốn liều mạng thì cứ việc đến thử xem.

Cho dù bọn họ có hệ thống giúp đỡ, nhưng trước thực lực tuyệt đối, mọi sự may rủi hay tính toán đều chẳng đáng một xu!

Đang viết say sưa, bỗng nhiên cổ tay ta bị ai đó nắm lấy, ta quay sang nhìn, Úc Tẫn bế thốc ta lên, đặt lên giường.

Khi tỉnh lại, ta thấy Úc Tẫn đang buộc một sợi chỉ đỏ quanh cổ tay ta.

Dây đỏ thẫm kết hợp với cổ tay trắng ngần, vô cùng đẹp mắt.

Ta ngẩng đầu hỏi hắn: “Đây là gì?”

Úc Tẫn ôm ta vào lòng, ánh nến hắt sáng, soi rõ đường nét lạnh lùng nhưng tao nhã trên khuôn mặt hắn.

Hắn vô cùng dịu dàng, ngón tay đeo nhẫn ngọc vuốt ve má ta, giọng nói trầm thấp: “Nguyện sợi chỉ đỏ này gắn kết mạng sống của ta và nàng, nếu nàng đi, ta cũng sẽ đi theo sau, chỉ mong được bên nàng mãi mãi, quyết không phụ lời hứa.”

Ngoại truyện Úc Tẫn

Phù Dao còn rất nhỏ đã luôn ở bên cạnh bổn vương.

Người người đều nói Cửu vương phủ Diệp thị không thể thiếu Nhiếp chính vương nắm giữ quyền lực trong triều.

Nhưng sự thật là Úc Tẫn không thể rời xa Diệp Phù Dao.

1.

Năm mười bốn, quẻ sư phán rằng số mệnh chúng ta xung khắc, hai người chỉ có thể sống một, bằng không giang sơn sẽ náo loạn.

Ta nói với nàng: Nàng sống, ta chết.

Không ngờ Phù Dao lại phản ứng dữ dội. Khi đó, ta mới biết nàng cũng thích ta.

Phù Dao sợ ta tự vẫn, bất chấp ánh nhìn dị hợm của mọi người, dọn đến ở cùng ta.

Nàng bôn ba khắp nơi, tìm cách giải trừ mệnh trời. Nghe đồn ở núi Khung Đỉnh có một vị cao nhân, chúng ta đã lập tức đến đó cầu kiến.

Ai ngờ, đó lại là một cái bẫy.

Trong rừng mai phục hàng trăm cung thủ, chúng ta bị phục kích. Ta trúng một mũi tên, mạng sống như ngàn cân treo sợi tóc.

Khi ta tỉnh lại, Phù Dao đã trở thành một người đẫm máu, máu thịt be bét đang nằm đè lên người ta.

Xung quanh vách đá có những vết móng vuốt sâu hoắm của bầy sói, kinh hoàng vô cùng.

Ta cắt một lọn tóc của nàng, nắm trong lòng bàn tay, lấy máu mà thề với trời rằng: “Nếu nàng ra đi, ta nhất định sẽ đi theo.”

Có lẽ vì thiên hạ không thể không có Khí vận chi tử, nên cả hai chúng ta đều may mắn sống sót.

Sau sự kiện ở núi Khung Đỉnh, ta không còn ăn củ cải nữa.

Bởi vì hễ nhìn thấy củ cải, ta lại nghĩ đến hình ảnh người mà ta yêu thương nhất bị thương tích đầy mình.

Sau đó, ta đã giết sạch bầy sói trên núi, làm thành một chiếc áo choàng lông sói tặng nàng.

Sau khi trở thành Nhiếp chính vương, ta lại giết sạch những kẻ tham gia ám sát lần đó.

Thiên hạ đồn rằng: “Ai làm tổn thương một sợi tóc của Diệp Phù Dao, thì coi như đã đặt nửa chân vào điện Diêm Vương.”

2.

Tánh tình của Phù Dao khác hẳn với các khuê nữ quyền quý khác. Nàng sinh ra đã rạng rỡ, kiêu ngạo, không sợ trời không sợ đất.

Nhưng sau này, ta dần phát hiện ra tính tình nàng đã thay đổi.

Không thích ra ngoài, thậm chí còn né tránh ta.

Cho đến lần ta xông vào khuê phòng của nàng, nhưng nàng vẫn trùm chăn kín mít, túm chặt góc chăn không chịu ra ngoài.

Cuối cùng, ta dùng cả lời ngon tiếng ngọt dỗ dành nàng, mới thấy được những vết sẹo chằng chịt trên lưng nàng.

Thân thể của đích nữ phủ Cửu Vương tôn quý biết bao.

Ta tự tay xăm hình Loan Phượng lên lưng nàng để che đi vết sẹo. Nhưng hễ đến đêm trăng tròn, vết thương cũ lại đau đớn dữ dội.

Ta tìm khắp thiên hạ, cuối cùng cũng tìm được một thần y.

Nhưng ông ta muốn ta ban cho ông ta chức quan cao nhất trong Thượng Y Giám, còn muốn ta hàng năm phải hạ mình thi đấu cưỡi ngựa với ông ta.

Ta rút kiếm để ngang cổ họng ông ta, nhưng ông ta vẫn giữ vẻ kiêu ngạo: “Dưới gầm trời này, chỉ có ta mới có thể phối ra được loại thuốc này. Nhiếp chính vương, hay là ngài suy nghĩ lại xem!”

Người này vô cùng đáng ghét, nhưng ta không thể giết ông ta.

Vì vậy, hàng năm ta đều đúng hẹn, hạ mình cầu xin một lọ thuốc giảm đau cho Phù Dao.

3.

Hôn kỳ của chúng ta sắp đến gần, không ngờ Thái hậu không có quyền hành đột nhiên gây khó dễ cho ta, hạ chiếu ban hôn.

Thứ nữ Mạnh gia nhập phủ chẳng chịu an phận, đeo mặt nạ giả tạo qua lại giữa ta và Phù Dao. Hằng đêm, lời Phù Dao nói nhiều nhất với ta chính là: “Kiên nhẫn thêm một chút”.

Phù Dao đã ám chỉ Mạnh thị nhiều lần, nhưng tên ngu ngốc đó chẳng hiểu ý tứ.

Ngược lại, nàng ta còn vênh váo dùng thân phận Nhiếp chính Vương phi để áp bức Phù Dao, nhưng Phù Dao vẫn không hề nao núng.

Ta có chút đau đầu, Phù Dao dường như sinh ra đã không biết ghen tuông.

Tâm nàng vĩnh viễn không vướng bận đến những chuyện nhi nữ tư tình.

Cho đến lần tham gia cuộc đua ngựa, ta vừa chuẩn bị ra khỏi phủ để dự tiệc thì đúng lúc gặp Mạnh thị đang lắc lư trước mặt Phù Dao.

Tiếng “thiếp” của nàng ta khiến sát ý trong ta bùng nổ. Tay đã nắm chặt kiếm đeo bên mình, nhưng Phù Dao lại lườm ta một cái.

Tại trường đua, Mạnh thị giả bộ yếu đuối, giơ tay chặn ta lại trên đường đi, thậm chí còn không biết xấu hổ mà dám đòi Nhiếp chính vương hôn mình. Ta nhìn nàng ta như nhìn một vật chết: “Thanh kiếm của Bổn vương lâu không dùng, đã cùn lắm rồi, cần phải dùng máu để mài giũa”.

Ta lệnh cho Tiêu Mặc cầm đao đứng trước của phòng nàng ta mỗi ngày. Dưới ánh trăng u ám, nhìn từ xa trông như có bóng ma đang đứng ngoài cửa sổ.

Mạnh thị bị dọa phát bệnh.

Nhưng cũng nhờ có nàng ta, đêm đó Phù Dao trở nên vô cùng khác lạ. Nàng như hồ ly quyến rũ giày vò ta, nhưng cuối cùng chính nàng lại là người đầu tiên kiệt sức.

Hôm sau tỉnh dậy, ta thấy Phù Dao đang ngồi bên cửa sổ, tỉ mỉ lau thanh kiếm đeo bên mình của ta.

Ta hiểu, sát ý trong lòng nàng đã trỗi dậy.

4

Sau đó, Mạnh thị ăn nói ngông cuồng, muốn phế truất địa vị cao quý của Quân quyền, chúng ta đều muốn giết nàng ta. Nào ngờ Thái hậu và Mạnh thừa tướng lại cùng nhau diễn một vở kịch.

Tính mạng của Mạnh thị lại một lần nữa được bảo toàn.

Ngày Phù Dao xảy ra chuyện, ta đang ở tiền triều bận lo việc chính sự.

Khi nàng chịu đau, ta cũng có thể cảm nhận được nỗi đau như dao cứa vào tim gan.

Mạnh Ngu Ninh nhất định phải bị giết, có chết ngàn lần vẫn chưa đủ.

Ngay lúc này, Tiêu Mặc truyền lời, Phù Dao đã tìm được thứ có thể thay đổi vận mệnh.

Thế là, chúng ta phối hợp với Mạnh thị diễn một vở kịch hay.

Phù Dao như ý nguyện đoạt được hệ thống, thay đổi vận mệnh.

Khí vận trên người ta hợp nhất thành một thể.

5

Người mang trong người hệ thống đều có nhiệm vụ, nhiệm vụ chưa hoàn thành của Mạnh thị bây giờ tạm giao lại cho Phù Dao tiếp tục thực hiện.

“Thu phục Nhiếp chính vương lãnh khốc.”

Phù Dao kêu lên dễ như trở bàn tay.

Nào ngờ nàng quên mất rằng lòng đế vương sâu thẳm như biển cả.

Mỗi khi Phù Dao hứng khởi hỏi hệ thống: “Độ hảo cảm của Tử Tẫn đối với ta là bao nhiêu?”

Ta đều cố tình nhớ lại chốn cung cấm hiểm ác thời thơ ấu để chuyển dời tâm tư, làm nhiễu loạn sự dò xét của hệ thống.

Vì vậy hệ thống lần nào cũng đáp: “Hệ thống bất thường, tạm thời không thể lấy được dữ liệu.”

Cứ thế, nàng luôn không thể hoàn thành nhiệm vụ.

Vương phi của bổn vương lần sau nhất định sẽ càng cố gắng hơn.

Từ nhỏ nàng đã có tầm nhìn xa trông rộng, mang trong lòng hoài bão với giang sơn. Không phải một lòng toan tính làm thế nào để củng cố thế lực của mẫu gia Diệp thị phủ Cửu Vương, thì cũng là hoạch định kế sách giúp quân đội dưới tay nàng mở rộng bờ cõi.

Nay, ta cũng đã chen chân vào trong kế sách của nàng, cuối cùng nàng đã chịu dành một chút tâm tư cho ta.

Sau này có lần, Phù Dao hỏi ta: “Vì sao không làm Hoàng đế? Năm xưa tranh đoạt ngôi vị, rõ ràng chàng đã thắng.”

Ta khẽ cong môi.

Với ta mà nói, làm Hoàng đế không phải là chuyện sung sướng nhất thiên hạ.

Suốt đời chỉ giữ một mình nàng, đạp quyền vương dưới chân, cuộc sống như vậy mới thật là vui vẻ, chẳng phải sao.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...