Full [...] – Chương 8

4

Hôm đó, ta đang chơi cờ trong sân, huynh ta nói một câu “Sợ là sắp mưa rồi.”

Ta đột nhiên nhớ đến nàng, nhớ đến chiếc giỏ đầy ắp của nàng, chưa bao giờ đựng ô.

Ta bỏ dở ván cờ khó khăn lắm mới thắng được một nước, ôm một chiếc ô vội vã chạy ra khỏi cửa.

Ta đến trước cửa tiệm của nàng, nàng vừa đóng cửa thì trời đổ mưa như trút nước.

Nàng thở dài bất lực, chuẩn bị đội mưa về thì phía sau có ta, giơ một chiếc ô đủ lớn để che mưa che gió cho nàng.

Ồ, ta không phải thích ăn bánh, ta thích cô nương làm bánh này.

Ta luôn kiêu ngạo, ngang ngược nhưng trong chuyện yêu nàng, ta lại cẩn thận từng li từng tí.

Nàng từng bị thương nặng, khó tránh khỏi chuyện một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.

Ta sợ tình yêu của ta làm nàng đau, ngược lại không biết phải làm sao.

Không giống như ta chần chừ không tiến tới, tẩu tẩu và mẫu thân biết rõ mọi chuyện thì sợ hãi.

Họ chạy một vòng quanh kinh thành, từ miệng các chủ mẫu quyền quý nghe được một Vệ Sơ Vũ khác – nhẫn nhịn lương thiện, có dũng có mưu, được đại nho khen ngợi, được Thái hậu ban thưởng, là tấm gương cho người phụ nhân lương thiện, kiên cường và chất phác trên đời.

Nhưng đồng thời, họ cũng biết, nàng đã từng xuất giá, từng phá thai, thậm chí còn bị thương ở người.

Mẫu thân thở dài: “Nàng ấy thật đáng thương, chưa từng được yêu thương tử tế.”

Tẩu tẩu lau nước mắt: “Một mình uống thuốc phá thai, đau đớn biết bao, nàng ấy làm sao chịu đựng được?”

Sau đó, hai đôi mắt giận dữ trừng mắt nhìn ta: “Còn không phải tại ngươi vô dụng sao?!”

Ta?

Họ thương nàng, bảo vệ nàng, quang minh chính đại.

Ta vẫn chần chừ không dám hành động, huynh trưởng hỏi ta: “Ngươi để ý nàng từng xuất giá, hay để ý nàng lớn hơn ngươi mấy tuổi?”

“Ta sao có thể để ý những chuyện này? Ta chỉ là…”

Ta chỉ là, sợ ta đến quá gần, nàng sẽ chạy xa hơn.

“May mà ngươi không phải là kẻ nông cạn. Mạnh gia chúng ta, từ phụ thân đến ta, đều là người chung tình, ngươi đừng làm hỏng gia phong của chúng ta, phụ lòng cô nương tốt.”

Huynh trưởng cũng nói, nàng là cô nương tốt.

5

Sơ Vũ dũng cảm hơn ta tưởng.

Nàng không trốn tránh, ta sợ hãi đưa vòng tay đến, nàng chỉ do dự một chút rồi đeo vào tay: “Nhìn cũng được, lần sau đừng sai người đến mua bánh nướng nữa, các ngươi ăn không hết đâu.”

Ta cười, nàng cũng cười.

Ta hỏi nàng, có sợ không.

Nàng nói: “Yêu lại không cắn người, ta yêu nhầm một người, chẳng lẽ phải mất đi khả năng yêu người và được yêu sao?”

“Nếu năng lực của hắn lớn như vậy, ta mới thực sự thua toàn tập.”

Sự độ lượng của nàng đã làm nên tình yêu của ta.

Sau đó, nàng có nhắc đến lò bánh tổ truyền ở kinh thành.

Ta có hàng vạn cách để chuyển nó về Hoài Nam nhưng ta vẫn đích thân đưa nàng đến kinh thành.

6

Ta là kẻ bụng dạ hẹp hòi, nhất định phải trả thù đám người lang tâm cẩu phế kia.

Năm Sơ Vũ về phương Nam, Tề Hoàn phái rất nhiều người đến giết nàng.

Ta ném thư và đầu người lên giường Tiêu Nhiễm, hắn chỉ đứng một đêm rồi trở về kinh thành.

Hắn nói với tùy tùng rằng hắn sẽ bái đường thành thân với Tề Hoàn đúng hẹn.

Hắn thật khiến ta thất vọng.

Ta liền cho hắn biết, Hoài Nam của ta không phải là nơi Tiêu Hầu muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.

Hắn đi rồi, mang theo cánh tay trái đã phế.

Cũng để hắn nhớ rằng, địa bàn của Hoài Nam vương, hắn phải tránh xa.

Từ đó về sau, không còn ai tìm Sơ Vũ gây phiền phức nữa.

Đưa nàng về kinh, vì ta biết, trong kinh ngoài đám người lang tâm cẩu phế kia, còn có người nàng nhớ nhung.

Đó là những chủ mẫu đã đứng ra bênh vực nàng, đòi lại công bằng cho nàng sau khi nàng rời khỏi kinh thành.

Họ đã làm náo loạn tiệc mừng của Tề Hoàn, nói những lời chua chát trong ngày đại hôn của Tề Hoàn, khiến Tiêu Nhiễm không vui.

Không vì gì khác, chỉ để trút giận cho Sơ Vũ.

Mẫu thân nói, đó cũng là những người phụ nữ nghĩa khí, có máu có thịt, không được cắt đứt giao thiệp.

Sơ Vũ đã uống trà với phu nhân đại nho, hàn huyên với phu nhân thượng thư, còn báo bình an với một số phu nhân không gọi tên được.

Họ rất thích nàng.

Ai mà không thích nàng chứ?

Tiêu gia cũng biết thích rồi.

Họ thích Sơ Vũ của hiện tại, rạng rỡ, đầy vinh quang, chứ không phải cô gái lương thiện, đơn độc đã trốn khỏi kinh thành, một mình trở về Giang Nam.

Chỉ là trên đời không có thuốc hối hận nhưng lại có thuốc độc xuyên ruột.

7

Tề Hoàn một lần nữa ra tay độc ác với Sơ Vũ.

Chỉ là đêm đó, ngọn lửa không rơi vào người Sơ Vũ, mà rơi vào nhà chính của Tiêu gia.

Không thể vì ngươi không đắc thủ mà coi như ngươi không xuất thủ.

Ta liền cầu xin thánh thượng, khi Tề đại nhân chết, hãy mang theo cả đứa nữ nhi ngoan của ông ta.

Một nhà, tất nhiên là phải chỉnh tề thì tốt nhất.

Bằng chứng để lật đổ Tiêu gia là do ta thu thập.

Từ ngày Sơ Vũ gả cho ta, từ trước hay sau này uỷ khuất , ta đều không cho phép.

Vì vậy, Tiêu gia phải bại!

Sơ Vũ không biết gì về chuyện này.

Nàng chỉ biết ôm Vân Nhi, từng ngày từng ngày chờ ta.

Ngày Tiêu gia bị xét nhà, ta rất hả hê.

Là Sơ Vũ đã cùng họ vượt qua những ngày tháng gian khổ, những phúc khí mà Sơ Vũ không được hưởng, họ phải trả lại tất cả.

Lần này, Tiêu gia không còn Vệ gia thứ hai cứu giúp, trên không có ngói che đầu, dưới không có đất dung thân, thanh danh thối nát, muôn đời bị chửi rủa.

Còn mang theo sự hối hận và không cam lòng muôn đời muôn kiếp, những ngày như vậy, gian nan có thể tưởng tượng được.

Ngày trở về Hoài Nam, muội muội bị hủy dung của Tiêu Nhiễm đã gọi Sơ Vũ.

Ta biết nàng là do Sơ Vũ nuôi lớn, đã là muội muội thì cũng như nữ nhi.

Ta không thích tất cả mọi người trong Tiêu gia nhưng nếu Sơ Vũ muốn cứu, ta vẫn tôn trọng và ủng hộ nàng.

Chỉ là, ta sẽ dùng mười hai phần sức để bảo vệ nàng, không để nàng chịu ấm ức như trước nữa.

Nhưng nàng không có.

Nàng nhìn ta đắm đuối, nắm tay ta đặt lên bụng mình, giọng mềm mại vô cùng: “Nó gọi tẩu tẩu, liên quan gì đến ta?”

“Lạc Xuyên, chàng sắp làm phụ thân rồi.”

8

Rất lâu sau, thái tử đăng cơ, ta lại vào kinh một lần nữa.

Sơ Vũ không nỡ xa nữ nhi nên không đi theo.

Ta nhìn thấy Tiêu Nhiễm, hắn đang bán bánh nướng trên con phố cũ nát.

Nghe nói muội muội bị hủy dung của hắn không chịu được cảnh sa sút, đã bán mình vào chốn lầu xanh, được mấy ngày sung sướng rồi chết vì bệnh hoa liễu.

Một tấm chiếu rách quấn quanh người, ném vào bãi tha ma là xong.

Tiêu Nam Phong vẫn chưa hết tham vọng, một mình vào quân doanh, muốn dùng công lao quân sự để đổi lấy tiền đồ cho Hầu phủ.

Chỉ là rốt cuộc, gối thêu hoa chỉ đẹp chứ không dùng được, chỉ ba tháng sau đã bị ném về kinh thành với tứ chi tàn phế.

Tiêu mẫu luôn nhìn người khác bằng nửa con mắt, giờ hối hận không kịp, đã viết rất nhiều thư cho Sơ Vũ nhưng đều bị ta đốt sạch.

Sau đó lại truyền đi mấy bức thư, bà già kia bị các quý bà trong kinh lừa về làm bà tử hầu hạ.

Để trút giận cho Sơ Vũ, cũng để lấy lòng thái tử đương triều, bọn họ nghĩ ra đủ mọi cách để làm nhục bà ta.

Tiêu Nhiễm liền dùng tiền thương binh mở một tiệm bánh, dựa vào tay nghề của Sơ Vũ để nuôi hai nhi tử tàn phế.

Ta cưỡi ngựa đi ngang qua, liếc nhìn một cái, thấy ngay cả cái bánh cũng kém xa.

Khi nhìn thấy ta, hắn rõ ràng sửng sốt một chút.

Sau khi thành thân với Sơ Vũ, ta đã thay đổi phong cách trước đây, nghiêm túc, đĩnh đạc, phấn đấu tiến thủ, được đại nho khen là đại khí muộn thành, trẻ con dễ bảo.

Hắn ghen tị với ta, trắng trợn, không hề che giấu.

Ghen tị với quần áo trên người ta do Sơ Vũ tự tay thêu, từng mũi kim dày đặc đều là tình yêu của người hiền thê dành cho ta.

Hắn từng có nhưng hắn đã đánh mất.

Ta cố tình khoe khoang trước mặt hắn.

Sự giày vò và áp bức như vậy, so với việc giết hắn còn khiến ta cảm thấy hả hê hơn.

Hắn muốn ăn năn sám hối trong bánh, cảm động cũng chỉ là chính hắn mà thôi.

Sống không bằng chết cả đời chìm đắm trong đó, u uất thất bại, đó mới là báo ứng của hắn, báo ứng mà ta dành cho hắn.

Còn Sơ Vũ của ta, nàng chưa bao giờ quan tâm đến điều này.

Bản thân nàng vốn là một người rất tốt.

-Hết-

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lần Chia Tay Thứ 100

Khi Trần An Chi hỏi tôi có thể trả lại cái áo thun đen cho anh không, tôi lại một lần nữa nói lời chia tay. “Chỉ vì anh đưa áo cho một sinh viên nghèo mà không phải em à?” “Ừ.” Anh cười, có chút bất cần: “Được thôi, đồ nhỏ nhen.” “Nhưng đừng […]
0.0 10 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...