Full [...] – Chương 4

11

Từ Văn Kiệt đã định hôn sự, là con gái của chưởng quầy một tiệm thuốc ở phía đông thành.

Hắn lại đến cầu xin nhà họ Triệu cho hắn ít gấm mây.

Công bà ta và Triệu Uẩn Chi đều không phải là người thích giẫm đạp kẻ khác, việc này có thể giúp.

Khi Từ Văn Kiệt vui vẻ cáo từ, Tống Phương Lê đã chặn hắn ở cửa.

Nàng ta mắt đỏ hoe, chất vấn: “Từ Văn Kiệt, ngươi coi ta là cái gì? Hôm trước còn nói muốn cưới ta, hôm sau đã đuổi ta ra khỏi cửa, khiến ta không còn nơi nương tựa, còn định đính hôn với nữ nhân khác?”

Từ Văn Kiệt cười lạnh: “Vậy còn ngươi? Trước kia nói muốn cùng ta sống bên nhau, sau đó lại muốn bám lấy biểu ca của mình, ngươi lại coi ta là cái gì?”

“Coi ngươi là huynh đệ tốt, có thể cùng nhau chiến đấu.”

Tống Phương Lê nói rất hùng hồn, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Ta đứng bên cạnh nhìn, không nhịn được muốn vỗ tay khen nàng ta.

Từ Văn Kiệt cười khẩy: “Nói dối nhiều quá, chẳng lẽ chính ngươi cũng tin sao?”

Tống Phương Lê tức giận nhìn hắn.

Từ Văn Kiệt tiếp tục nói: “Ngươi xưng huynh gọi đệ với chúng ta, chẳng phải là muốn chọn rể trong số chúng ta sao?

“Những tâm tư nhỏ nhặt của ngươi, ngươi tưởng chỉ có Triệu huynh nhìn ra sao?

“Chúng ta chỉ hưởng thụ sự chủ động của ngươi, còn không lo bị bám riết, bị đòi hỏi trách nhiệm.”

Sắc mặt Tống Phương Lê càng tái mét, gần như nghiến nát hàm răng: “Thì ra các ngươi vẫn luôn coi ta như trò đùa!”

Từ Văn Kiệt khinh thường nói: “Là ngươi tự cho mình là thông minh.”

Nói xong, hắn nhìn ta và Triệu Uẩn Chi, hành lễ ngang hàng, rồi quay người rời đi.

Tống Phương Lê cũng nhìn chúng ta, sự căm ghét trong mắt nàng ta còn nồng đậm hơn trước.

Nàng ta hét vào mặt chúng ta: “Đều tại các ngươi!”

Ta khinh thường hừ một tiếng, cảm thấy nàng ta thật vô lý.

Là nàng ta muốn chơi trò huynh đệ với những người nam nhân đó, cuối cùng bị nam nhânlừa, vậy mà lại đổ lỗi cho chúng ta.

Đây là cái lý lẽ gì vậy?

Ta nhướng mày, thản nhiên nói: “Biểu muội vẫn nên tự kiểm điểm lại mình đi, đừng để cô phụ và cô cô lo lắng nữa.”

Nàng ta tức giận bỏ chạy.Bà mẫu biết được chuyện vừa rồi, thở dài nói: “Con bé ấy có thể chết vì làm bậy nhưng giờ đã bị chặn trước rồi, nếu sau này nó biết an phận thủ thường, ta có thể chọn cho nó một mối hôn sự tốt ở Kim Lăng.”

“Mẫu thân thật nhân từ.”

“Dù sao cũng là họ hàng, là cháu gái của ta và lão gia.”

Ta không nói gì.

12

Đáng tiếc Tống Phương Lê không phải là người biết sai mà sửa.

Nàng tìm đến Trần cô nương ở tiệm thuốc, thẳng thắn nói rằng mình và Từ Văn Kiệt đã có quan hệ da thịt.

Trần cô nương kia là người làm việc lớn mà không nói nhiều.

Nàng ta hứa với Tống Phương Lê sẽ đến nhà họ Từ để hủy hôn.

Nhưng trước khi hủy hôn, nàng ta đã giúp Tống Phương Lê và Từ Văn Kiệt tuyên truyền rầm rộ, giảm thiểu tổn thất của nàng ta đến mức thấp nhất.

Cô phụ và cô cô đến cầu xin nhà họ Triệu.

Cô cô khóc lóc thảm thiết, công công ta có chút động lòng.

Triệu Uẩn Chi lặng lẽ nắm tay ta, nhẹ nhàng bóp.

Chỉ nghe chàng chậm rãi nói:

” Cô phụ, cô cô, hai người không biết, biểu muội không chỉ xưng hô huynh đệ với nam nhân bên ngoài, còn bàn luận quốc sự với những người đó.

“Muội ấy nói, tân chính mà tể tướng đương triều ban hành có nhiều bất cập, còn nói quan chức che chở cho nhau, thiên hạ ô quạ đều giống nhau.

“Chỉ tiếc biểu muội không sinh ra là nam nhi, nếu không còn có thể thi cử đỗ đạt, làm rạng danh gia tộc.”

Mới đây, có quan địa phương dâng sớ nói về những bất cập của tân chính, đã bị cách chức, bắt giam.

Ai dám bàn luận trước mặt mọi người?

Cô cô vẫn chưa kịp phản ứng nhưng sắc mặt cô phụ đã đanh lại.

Công công của ta thì đổi giọng: “Phương Lê là đứa trẻ có tiền đồ, Triệu gia chúng ta chỉ là tiểu môn tiểu hộ, chỉ buôn bán nhỏ ở Kim Lăng, không thể sánh bằng nhà các người.”

Tống Phương Lê xông vào.

Nàng ta nghiến răng nghiến lợi: “Ta đã nghe hết rồi, không cần các người giúp!”

Cô phụ tức giận tát nàng ta một cái.

Tống Phương Lê ôm mặt, không thể tin nhìn cô phụ, nước mắt lã chã rơi.

Triệu Uẩn Chi khinh thường: “Biểu muội không phải tự nhận mình là nam nhi sao? Nam nhi có nước mắt cũng không rơi.”

Tống Phương Lê nắm chặt tay, tức đến tím mặt.

Nàng ta có lẽ thấy trong số những người có mặt, ta là người dễ bắt nạt nhất nên đã hướng mũi nhọn về phía ta.

“Đều tại ả nữ nhân độc ác này, từ khi ngươi gả cho biểu ca, mọi chuyện đều thay đổi!”

Triệu Uẩn Chi mặt lạnh, giọng nói lạnh như băng: “Ngươi dám nói lại lần nữa.”

Tống Phương Lê rụt rè, cứng cổ nói: “Ta dám nói! Đều tại Giang Nguyên, nàng ta chính là một ả nữ nhân độc ác! Vì nàng ta, ngay cả huynh đệ tốt nhiều năm huynh cũng không cần.”

Triệu Uẩn Chi đột nhiên cười lớn, chậm rãi nói: “Ngươi và cái gọi là huynh đệ tốt của ngươi, ngay cả một sợi tóc của phu nhân ta cũng không bằng.”

Bà mẫu cũng phì cười: “Uẩn Chi thích nói thật. Con dâu ta là người trong vạn người mới có một, những gia đình có danh tiếng ở Kim Lăng, ai mà không ngưỡng mộ Triệu gia chúng ta cưới được một người con dâu tốt như vậy.”

Tống Phương Lê nghiến chặt răng, mặt căng thẳng.

Sắc mặt của cô phụ và cô cô cũng rất khó coi.

Cô phụ còn muốn cứu vãn, nói với ta: “Cháu dâu đừng trách, biểu muội của cháu bị chúng ta chiều hư rồi, ăn nói không biết nặng nhẹ.”

Là dâu mới, có những lời ta không tiện nói.

Triệu Uẩn Chi thay ta nói.

Chàng nói: “Cô phụ, biểu muội đã đến tuổi cập kê, không thể vẫn vô tư như trẻ con được.”

Cô phụ giật giật khóe miệng, không nói nên lời.

Thấy không lay chuyển được chúng ta, cô phụ liền phẩy tay áo bỏ đi.

Ông ta vừa đi, cô cô cũng đi theo.

Tống Phương Lê tức giận trừng ta một cái, chạy ra ngoài đuổi theo cha mẹ nàng ta.

Bà mẫu ôn tồn nói với ta: “Nguyên Nguyên, cả nhà đó đều không biết điều, đừng để lời họ nói làm phiền lòng con.”

Nói xong, bà còn liếc xéo công công.

Công công nói: “Mẹ con nói đúng, chúng ta chỉ nhận một mình con làm con dâu.”

Triệu Uẩn Chi như được khen thưởng, đắc ý nói: “Ai bảo ta may mắn chứ, cưới được người vợ tốt như vậy.”

Ta cũng không nhịn được mà cong môi, trong lòng vui mừng khôn xiết.

13

Ngày hôm sau, chúng ta nghe nói, cô cô và cô phụ đã đưa Tống Phương Lê về Thiệu Hưng ngay trong đêm.

Bên kia, Từ Văn Kiệt vừa mất vợ vừa mất quân, liền đi lầu xanh mua say.

Tạ Tiểu Ngọc thừa cơ xông vào, dụ dỗ Từ Văn Kiệt giúp nàng ta chuộc thân, còn đưa nàng ta vào nhà họ Từ.

Nghe nói ngày Tạ Tiểu Ngọc vào cửa, lão gia và phu nhân Từ gia đang mang lễ vật hậu hĩnh đến tiệm thuốc của Trần chưởng quầy và Trần cô nương để tạ tội, cố gắng cứu vãn mối nhân duyên của Từ Văn Kiệt.

Chuyến đi này của họ không những vô ích mà còn bị mất mặt, thậm chí còn bị người đi đường chỉ trỏ.

Từ lão gia tức giận đuổi Từ Văn Kiệt và Tạ Tiểu Ngọc ra khỏi nhà họ Từ.

Từ Văn Kiệt và Tạ Tiểu Ngọc đều quen sống cuộc sống nhung lụa, không có nguồn thu nhập, làm sao có thể sống được?

Tạ Tiểu Ngọc nhanh chóng tự mình trở về lầu xanh.

Từ Văn Kiệt bị nhiều cú đánh liên tiếp, quỳ trước cửa Từ phủ cầu xin cha mẹ tha thứ.

Từ lão gia bảo hắn hãy đến Tây Bắc để mở con đường kinh doanh mới.

Một năm sau, Từ Văn Kiệt được người đưa về Kim Lăng, từ đó sống ẩn dật.

Nghe nói hắn gặp phải giặc cướp ở Tây Bắc, không những mất đi tiền bạc và hàng hóa mà còn bị giặc cướp làm bị thương ở phía dưới.

Khi Triệu Uẩn Chi và ta nghe tin này, đều thở dài.

Không lâu sau, gia đình cô cô lại đến Kim Lăng.

Khi nhận được thiệp cưới, chúng ta mới biết, họ đã gả Tống Phương Lê cho Từ Văn Kiệt.

Sau khi Từ Văn Kiệt và Tống Phương Lê thành thân, nhà họ Từ không được yên ổn mấy ngày, liền xảy ra chuyện gà bay chó sủa.

Từ Văn Kiệt cáo buộc Tống Phương Lê hồng hạnh xuất tường, Tống Phương Lê mắng hắn không phải nam nhân.

Từ gia bỏ vợ, Tống Phương Lê liền cuỗm hết tiền bạc của nhà họ bỏ chạy.

Mãi đến Tết, cô phụ mới viết thư hỏi chúng ta có gặp Tống Phương Lê không?

Công công cử người đi điều tra, cuối cùng tra ra Tống Phương Lê mang theo rất nhiều tiền bạc rời khỏi Kim Lăng, đã bị trộm cướp cướp của giết người.

Công công lập tức báo án.

Cuối cùng, trộm cướp bị bắt nhưng người đã không còn.

Từ Văn Kiệt nghe tin Tống Phương Lê chết, ngửa mặt lên trời cười lớn, rồi ngất đi.

Khi tỉnh lại, người đã điên khùng không tỉnh táo.

Từ lão gia và Từ phu nhân đưa hắn rời khỏi Kim Lăng.

14

Triệu Uẩn Chi theo công công học tập, dần dần tiếp quản công việc kinh doanh của nhà họ Triệu.

Bà mẫu cũng giao chìa khóa và thẻ bài cho ta, để cho ta chủ trì việc bếp núc.

Ta giao du với các phu nhân và tiểu thư nhà giàu trong thành Kim Lăng, từ đó mở đường cho Triệu Uẩn Chi.

Việc làm ăn của nhà họ Triệu ngày càng phát đạt.

Ta và Triệu Uẩn Chi đều bận rộn.

Nhưng dù bận rộn đến mấy, chúng ta cũng không bao giờ hờ hững với nhau.

Triệu Uẩn Chi vẫn thường nói: ” Thua thiệt thê tử thì trăm sự không vào.”

Lâu dần, nhiều gia đình buôn bán trong thành Kim Lăng đều coi câu nói này như kim chỉ nam.

Ta đi lại giữa các phu nhân, càng thêm thoải mái.

Việc làm ăn của Triệu Uẩn Chi cũng ngày càng tốt hơn.

Sau này, ngay cả những người kể chuyện trong thành Kim Lăng cũng nói:

” Thua thiệt thê tử thì trăm sự không vào.”

Hết.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Muôn Hoa Không Ngừng Nở

Sau khi trọng sinh, Giang Tịnh Nguyệt phát hiện mình quay trở lại năm 27 tuổi. Dưới gối có một trai một gái, chồng của cô là Phong Lâm Xuyên – người đàn ông giàu nhất thế giới, luôn đứng đầu bảng xếp hạng Forbes, được tạp chí Time bình chọn là “Người đàn ông […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...