Full [...] – Chương 1

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">1.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi đã giữ lại Nghiêm Nhu Nhu.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Không, có lẽ bây giờ nên gọi là Tô Lập Trúc.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Không quan tâm đến sự phản đối của hệ thống, tôi đã đổi tên cho con bé, không để nó mang cái tên trong nguyên tác.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Bây giờ con bé mang họ của tôi.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi ghét trong tiểu thuyết, nữ chính luôn không thoát được kiểu tên ABB như “Kiều Kiều,” “Nhuyễn Nhuyễn,” “Nhu Nhu” hay những từ gợi sự yếu mềm, dịu dàng.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Trong khi đó, tên của nam chính lại được tác giả tỉ mỉ lựa chọn, thường là một cái tên đầy ý nghĩa trích từ những bài thơ cổ.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi thích cái tên Lập Trúc. Bóng trúc lay động, đứng thẳng đón ánh mặt trời.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi hy vọng con gái của mình có thể thoát khỏi số phận dựa dẫm vào người khác, sống một cuộc đời tự lập và tự do.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">2.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Năm Lập Trúc bảy tuổi, con bé vào học tiểu học. Tính cách con bé hoạt bát, được các thầy cô và bạn bè yêu mến.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Cho đến một ngày, con bé khóc lóc chạy về nhà. Hai bím tóc mà tôi cẩn thận tết cho con giờ đã xộc xệch.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi hỏi con đã xảy ra chuyện gì.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Con bé nghẹn ngào nói: “Trương Chí Cường cứ hay giật tóc con trong giờ học.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi biết Trương Chí Cường, đó là cậu bé ngồi sau con gái tôi. Hôm họp phụ huynh, tôi từng gặp cậu ta, một đứa trẻ gầy gò, trông có vẻ khôn lỏi.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi cau mày: “Con có nói với cô giáo chưa?”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Lập Trúc gật đầu: “Con nói rồi, nhưng mà…”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Con bé lưỡng lự: “Nhưng mà cô giáo bảo, Trương Chí Cường là vì thích con nên mới giật tóc con.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi không nổi giận trước mặt con, mà nhẹ nhàng ngồi xuống, nói với con bé: “Con dẫn mẹ đi tìm cô giáo Tiểu Phan, được không?”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Trong phòng giáo viên, cô giáo đeo kính gọng đỏ ngẩng đầu khỏi giáo án, nở một nụ cười đầy ẩn ý. Cô ta dùng cằm chỉ về phía con gái tôi, lúc đó đang ngồi xa xa.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">“Lập Trúc xinh xắn, nhiều bạn nam trong lớp thích con bé lắm. Cô hiểu mà, mấy đứa con trai ở tuổi này không biết cách bày tỏ tình cảm, nên chỉ biết lúc thì trêu chọc, lúc thì giật tóc một chút.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Dường như cô ta muốn dùng nụ cười ám chỉ này để kéo tôi vào nhóm những người từng chịu tổn thương nhưng lại xem đó là niềm tự hào.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Nhưng trong sự im lặng của tôi, nụ cười của cô ta dần cứng lại.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi điềm tĩnh nói: “Tôi không hiểu. Tôi chỉ biết con gái tôi bị bắt nạt, đây là hành vi bạo lực học đường.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Cô giáo trước mặt dường như bị từ ngữ nặng nề này làm cho bối rối. Cô ta hạ chiếc bình giữ nhiệt trong tay xuống một cách mạnh mẽ, ngồi thẳng dậy.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">“Phụ huynh Tô Lập Trúc, chị đang làm quá rồi. Trẻ con nhỏ như vậy thì hiểu gì về bạo lực? Chúng chỉ đang đùa nghịch thôi.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">“Đùa nghịch?” Tôi lặp lại lời cô ta: “Nếu chỉ là đùa nghịch, vậy cô có thể để Trương Chí Cường ngồi sau con gái cô không?”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Ai cũng biết con gái cô giáo Phan cũng học trong lớp này.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Cô giáo vừa rồi còn cãi lý với tôi, giờ đột nhiên im lặng. 

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Lúc đó, tôi đã hiểu ra.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Cô ta không phải không biết chuyện này là sai, chỉ là cô ta không muốn quản mà thôi. Giống như nhiều quy tắc ngầm trong xã hội này, rõ ràng là sai nhưng từ ngàn đời nay chưa có ai đứng ra nói không.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Bởi vì phá vỡ những điều này sẽ phiền toái hơn nhiều so với việc tuân theo.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Cũng giống như một câu nói nhẹ nhàng “Đùa nghịch thôi,” dễ dàng hơn rất nhiều so với việc dạy trẻ con trai từ nhỏ phải biết tôn trọng con gái.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Nhưng tôi muốn phá vỡ nó.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Vì con gái tôi.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Và vì vô số cô bé sẽ bị giật tóc trong tương lai. Để nói với chúng rằng, đây không phải là thích, đây là bắt nạt, là bạo lực.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">“Cô giáo Phan.” Tôi kéo cô ta trở về thực tại.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">“Bây giờ cô có hai lựa chọn. Một là chuyển Trương Chí Cường ngồi sau con gái cô, hai là tách con gái tôi và cậu ta ra, đồng thời dạy các nam sinh trong lớp rằng cách bày tỏ tình cảm đúng đắn không bao giờ là bắt nạt, mà là tôn trọng và yêu thương.” 

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Cô giáo trước mặt giống như quả bóng xì hơi: “Tôi chọn phương án thứ hai.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi hài lòng dắt tay con gái rời khỏi.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Khi ra đến cửa, cô Phan không cam tâm hô lên một câu: “Mẹ của Lập Trúc, chị quản nhiều như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc con bé giao lưu với bạn bè đấy.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi không quay đầu lại, giọng kiên định: “Chuyện đó không cần cô lo.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Về đến nhà, tôi vẫn nói rõ những lo lắng trong lòng mình với Lập Trúc.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">“Con gái à, nếu hôm nay vì mẹ mà Trương Chí Cường không chơi với con nữa, con có buồn không?”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Những năm qua, hai mẹ con chúng tôi có một giao ước, có gì nói nấy, tuyệt đối không giấu trong lòng. Lập Trúc suy nghĩ một lát, rồi rụt rè hỏi: “Vậy Trương Chí Cường sẽ không giật tóc con nữa phải không?”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi gật đầu: “Đúng vậy.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Con bé lập tức chạy tới ôm chầm lấy tôi, mắt sáng long lanh.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">“Vậy mẹ chính là người mẹ tuyệt vời nhất trên thế gian!”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi được vòng tay bé nhỏ ấm áp ôm lấy, bỗng chốc mọi lo lắng đều tan biến. Tôi nghĩ, đây chính là lời khen ngợi tuyệt vời nhất trên đời.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">3.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Buổi tối, sau khi con gái ngủ say, hệ thống lại xuất hiện.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Từ sau khi tôi tự ý giữ lại Tô Lập Trúc, nó rất ít khi xuất hiện, xem như một cách phản đối ngầm với hành động của tôi.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Nhưng vì nhiệm vụ chung, thỉnh thoảng nó vẫn hiện ra để nhắc nhở tôi đôi lời.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Ví dụ như hôm nay –

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">[Chủ nhân, mục tiêu cuối cùng của chúng ta là để mức độ hạnh phúc của nữ chính đạt 100%, cô phải cố gắng hơn nữa đấy.]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi chợt thấy tò mò: [Theo kế hoạch ban đầu, con bé đạt 100% hạnh phúc vào lúc nào?]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Hệ thống: [Đương nhiên là vào lúc kết hôn với người thừa kế tập đoàn Kỳ Thị rồi.]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi lại hỏi: [Vậy sau khi kết hôn thì sao? Mức độ hạnh phúc của con bé là bao nhiêu, các người đã kiểm tra chưa?]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Hệ thống đột nhiên im lặng. 

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi liền hiểu, bọn họ chưa từng kiểm tra.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Giống như kết thúc của một câu chuyện cổ tích, luôn chỉ viết đến “Hoàng tử và công chúa sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Nhưng sau đó thì sao? Công chúa có nhớ nhà không?

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Khi học lễ nghi cung đình, cô ấy có nhớ đến những ngày tự do tự tại trong rừng không? Cô ấy có bị giày vò bởi mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu không?

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Hoàng tử liệu có ngày nào đó yêu người khác không?

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tất cả những điều này… chẳng ai quan tâm.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Nếu hạnh phúc chỉ là thứ mong manh, được mất bất thường, thì không thể gọi là hạnh phúc. Bởi vì những thứ thoáng qua không thể là điểm tựa cho cả đời người.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi lại hỏi: [Hiện tại mức độ hạnh phúc của Lập Trúc là bao nhiêu, có tra cứu được không?]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Không phải vì tham vọng của một người làm nhiệm vụ, mà là sự tò mò của một người mẹ. Con gái tôi, bây giờ nó có hạnh phúc không?

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Hệ thống biến mất một lúc, có lẽ để tra dữ liệu.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Vài giây sau, giọng nói của nó phát ra, thất thanh đến mức gần như vỡ âm: [54%… Chuyện này sao có thể! Đây là mức hạnh phúc mà cô ấy đáng lẽ chỉ đạt được sau khi trải qua muôn vàn khó khăn, lần đầu gặp Kỳ Tố và được anh ta cứu giúp! Rốt cuộc cô đã làm gì?]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi cúi đầu nhìn con gái đang ngủ say, chợt mỉm cười.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">[Tôi chỉ làm những gì một người mẹ nên làm.]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Thực tế chứng minh rằng, người cứu công chúa không nhất thiết phải là hoàng tử.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Cũng có thể là hoàng hậu. Và tôi tin rằng trong tương lai không xa, người cứu công chúa, sẽ chính là công chúa.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">4. 

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Chẳng mấy chốc, Lập Trúc đã lên cấp ba.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Thành tích học tập của con rất tốt, đặc biệt có năng khiếu trong các môn khoa học tự nhiên.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Gần như lần nào thi toán con cũng đứng nhất toàn khối. Nhưng một ngày nọ, con bé trở về nhà với vẻ mặt uể oải, không nói lời nào.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi lập tức nhận ra điều gì đó không ổn trong cảm xúc của con, liền hỏi: “Có phải kết quả bài kiểm tra tháng này không như ý con mong muốn không?”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Giọng con bé nghẹn ngào: “Lớp con có một bạn học chuyển trường mới tới, ngay lần kiểm tra đầu tiên đã đứng nhất, cả môn toán cũng vậy.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi hiểu nỗi buồn của con. Bị ai đó vượt qua trong lĩnh vực mình giỏi nhất, chắc chắn là một cảm giác không dễ chịu. 

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Vì thế, tôi nhẹ nhàng hỏi: “Khối của con có bao nhiêu học sinh nhỉ?”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Lập Trúc nghĩ một lúc rồi đáp: “Sáu trăm bốn mươi lăm bạn ạ.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi mỉm cười nói: “Đúng vậy, vậy con thấy không, con đâu phải thua một người, mà là đã vượt qua 643 người khác. Như vậy đã rất tuyệt vời rồi.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Nghe lời an ủi của tôi, tâm trạng con gái cuối cùng cũng khá hơn. Nhưng nét mặt con vẫn có chút u sầu.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">“Mẹ ơi, thầy giáo toán của con nói, con gái không giỏi môn khoa học tự nhiên. Dù bây giờ điểm của con có tốt, đến lớp 12 vẫn sẽ bị các bạn nam vượt qua thôi.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi mỉm cười: “Lại là thầy nào nói thế nhỉ?”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Con gái thở dài: “Thầy toán của con, cũng là phó hiệu trưởng.” 

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Hệ thống trong đầu tôi bật cười hả hê: [Ha ha, lần này không dễ đối phó đâu nha.]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi quay đi, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Con gái à, con có muốn chuyển sang học ở một trường tư thục tốt hơn không?”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Trường tư thục tuy học phí đắt đỏ hơn, nhưng tài nguyên giáo dục rõ ràng vượt trội. Quan trọng nhất là, họ không chỉ coi học sinh là học sinh, mà còn là khách hàng. 

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Nên nếu có ai dám nói câu “Con gái không hợp học khoa học tự nhiên,” tôi cũng có đủ lý lẽ để tranh cãi đến cùng.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Không ngờ, người phản đối mạnh nhất lại là hệ thống.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Nó hét lên trong đầu tôi: [Không được!!!]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi bất lực nhắm mắt lại: [Sao cậu kích động thế?]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Hệ thống vội vàng giải thích: [Cô không thể chuyển trường, người đó chính là nam thứ, cậu ấy học rất giỏi, chỉ cần học qua loa cũng đứng nhất. Nữ chính ban đầu sẽ bị cậu ấy áp đảo rất đau khổ, nhưng dần dần sẽ coi cậu ấy là hình mẫu để học hỏi, từ đó tình cảm giữa hai người sẽ nảy sinh.]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi bối rối: [Vậy thì sao?]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Hệ thống gần như phát điên: [Cô không hiểu à? Cậu ấy có thể trở thành động lực để nữ chính tiến lên!]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi vẫn giữ giọng điệu nghi hoặc: [Coi đối thủ là hình mẫu, đó là do con gái tôi có tâm thái tốt, điều này liên quan gì đến đối phương là ai chứ?]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Hệ thống như bị nghẹn lời.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">[Nhưng… nhưng…]0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black"> Nó lẩm bẩm cả buổi mà không nói nên lời.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi nhẹ nhàng tiếp lời: [Để nữ chính chịu đựng đau khổ rồi trưởng thành, đó không phải là yêu thương nữ chính. Ngược lại, điều đó chỉ nhằm tạo cơ hội cho nam chính thể hiện, bản chất vẫn là đề cao nam chính.]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">[Yêu thương thực sự là giúp con đường của cô ấy trở nên bằng phẳng, để cô ấy có thể vượt qua tất cả mọi người mà tiến lên.]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Hệ thống im lặng hồi lâu, cuối cùng yếu ớt nói: [Nhưng tất cả các nhiệm vụ mà tôi nhận được, cốt truyện đều là như vậy. Nữ chính nhất định phải bị hiểu lầm, bị kẻ xấu hãm hại, sau khi trải qua muôn vàn khó khăn mới có thể tái sinh từ tro tàn, thực sự đạt được hạnh phúc.]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi lắc đầu, thẳng thắn chỉ ra: [Thế thì cậu nghĩ lại xem, nam chính trong những câu chuyện này thì sao? Họ có phải luôn xuất thân từ gia đình tài phiệt, suốt đời chịu khổ nhiều nhất cũng chỉ là đau dạ dày? Hạnh phúc của nữ chính hoàn toàn phụ thuộc vào tình yêu của nam chính. Nếu anh ta rút lại tình yêu của mình, nữ chính sẽ chẳng còn gì cả.]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi kết luận: [Những câu chuyện này, dù mang danh tiểu thuyết lãng mạn dành cho phụ nữ, nhưng bản chất đều là tiểu thuyết sảng văn của nam giới.]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Hệ thống cuối cùng cũng không phản bác, nó bị tôi hoàn toàn thuyết phục. Một lúc sau, nó thở dài: [Nhưng nếu rời xa nam thứ, sẽ mất đi một tình tiết có thể nâng cao chỉ số hạnh phúc, tiếp theo phải làm sao đây…]

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi không trả lời. Bởi lúc này, Lập Trúc đã suy nghĩ xong.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Ánh mắt con bé lấp lánh sự hào hứng, nhưng vẫn còn chút do dự: “Thật sự được ạ? Nhưng trường tư thục học phí đắt lắm.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi mỉm cười xoa đầu con bé: “Đương nhiên là được. Mẹ đã dành dụm được một khoản rồi mà.”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Những năm qua, ngoài việc chăm sóc con, tôi cũng học cách làm ăn.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Không giống như trong nguyên tác, chỉ ngồi chờ con gái gả vào hào môn để một bước trở thành phú bà.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Mắt Lập Trúc đỏ hoe, nước mắt lăn dài trên má. Con bé ôm chầm lấy tôi: “Cảm ơn mẹ, con biết mẹ làm vậy là để con có môi trường tốt hơn. Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ học thật giỏi, không phụ lòng mẹ!”

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ, con gái mình thật sự đã trưởng thành.

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Trước đây, tôi thường thấy nhiều phụ huynh thích áp dụng kiểu giáo dục khắc khổ, hay kể lể với con cái rằng họ đã vất vả ra sao, hy sinh thế nào. 

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Thật sự không cần thiết, chỉ làm tăng thêm cảm giác áy náy mà thôi. Chỉ cần chân thành yêu thương con, con tự nhiên sẽ cảm nhận được. 

0pt 0cm 12.0pt 0cm">0pt;font-family: 'Arial',sans-serif;color: black">Tôi mở rộng vòng tay, ôm lấy Lập Trúc: “Điều mẹ mong muốn nhất không phải là con đạt được thành tích xuất sắc, mà là con thực sự hạnh phúc.”

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...