Gả Thay Một Lần – Chương 7

“Cháu chào ông ạ.”, tôi đã nghe nói gia đình anh làm ăn buôn bán, nhưng nhìn ông mặc giản dị thế này, vẫn hơi ngỡ ngàng.

“Về nhà ăn cơm đi, bà cháu chuẩn bị món rồi.”, ông nội nói xong thì quay lưng đi trước.

Mạnh Tân Dược nắm tay tôi bước theo về nhà ông bà.

Vừa vào cửa, bà nội đã chạy ra: “Là cô gái này hả?”

“Không phải sao! Cuối cùng cũng dẫn về rồi!”, Mạnh Tân Dược cười toe toét đáp.

Bà nội đập đùi cái bốp: “Sao không nói sớm chứ, nay không chuẩn bị gì cho ra hồn cả!”

Nhìn họ thân thiện và tự nhiên thế, lòng tôi bỗng thấy ấm áp, gia đình này chẳng có chút kiểu cách nào cả.

Ăn xong cơm, hai ông bà nhét vào tay tôi một bao lì xì, tôi vội vàng từ chối, nhưng bà nội cứng rắn dúi vào tay tôi: “Cầm đi! Năm ngoái thằng Dược vì cháu mà bỏ cả đại học, bà chỉ mong sau này cháu đối xử với nó tốt một chút.”

Mũi tôi cay xè.

Tôi vốn biết anh không phải vì nghèo mà không đi học, là do gia đình giận quá nên anh dọn ra sống riêng trong nhà nghỉ — ai ngờ tất cả là vì tôi.

Trên đường về lại tiệm quần áo, tôi nói với anh: “Mạnh Tân Dược, sau này đừng làm chuyện ngốc vì em nữa, trên đời không ai xứng đáng để anh hy sinh như vậy đâu.”

Anh lại mỉm cười: “Sao lại không xứng? Ban đầu anh thi vào trường ấy là vì em mà, em không đi, anh đi làm gì?”

“Anh còn lừa em, nói là đi Thâm Quyến để tìm tương lai.”

“Em chính là tương lai của anh mà.”, anh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt nóng rực.

Tôi nhào tới ôm chầm lấy anh: “Cảm ơn anh…”

Sau này tôi mới biết, từ thời cấp ba anh đã thầm thích tôi.

Hôm tôi ra ga mua vé, anh vô tình thấy được, liền lập tức mua vé cùng chuyến để theo sau.

Có lẽ đây chính là món quà mà cuộc đời ban tặng sau khi được sống lại — người đầu tiên mình gặp lại, lại là ánh sáng cả một đời.

15

Như mọi câu chuyện cổ tích đều có kết thúc đẹp, chúng tôi đậu cùng một trường đại học.

Sau đó kết hôn, sinh con.

Tôi không bỏ việc ở tiệm quần áo, trở thành đối tác làm ăn với Mộng tỷ, cùng chị mở thêm mấy cửa hàng nữa, thuê được không ít nhân viên.

Hai năm nay, tôi không liên hệ với nhà họ Mộ.

Mãi đến khi Cố Chi Viễn gửi thư đến, nói cha nuôi tôi sắp không qua khỏi.

Tôi suy nghĩ một lúc, cuối cùng quyết định quay về một chuyến, tiện thể giải quyết mấy vấn đề về hộ khẩu.

Tôi và Mạnh Tân Dược gửi con cho ông bà trông, rồi lên tàu về quê.

Khi quay lại nhà họ Mộ, trong sân đã giăng đầy vải trắng tang lễ.

Chỉ vỏn vẹn ba năm không gặp, mẹ nuôi đã già đi như thể mười năm trôi qua.

Mộ Tư An nhìn thấy tôi, chỉ thản nhiên buông một câu: “Em về rồi.”

Tôi hạ giọng hỏi anh ta: “Rốt cuộc là chuyện gì? Sao lại đột ngột qua đời như vậy?”

Anh ta cười khẩy một tiếng: “Người phụ nữ đó không phải là Mẫn Mẫn, mà là chị ruột của em.”

Tôi đã sớm có linh cảm.

Năm đó trước khi tôi bị đưa đi, chị gái mười ba tuổi từng chủ động xin theo cha nuôi.

Không ngờ ba ngày sau, mẹ nuôi chê chị không giống Mẫn Mẫn, cha nuôi liền đưa tôi trở lại.

Chỉ là tôi không ngờ, mười năm không gặp, chị gái từng mũm mĩm của tôi giờ lại gầy gò như cọng giá.

Tôi thử dò xét, nói cha mẹ ruột từng ngược đãi tôi, chị lại vô thức phản bác.

Hồi nhỏ nhà nghèo, chị quả thật có sở thích bắt chuột nướng ăn.

Những chi tiết ấy kiếp trước tôi chưa từng chú ý, giờ nhìn lại thì rõ mồn một.

Nhưng tôi không vạch trần. Nhà họ Mộ cần một “cái bóng”, là tôi hay chị, có khác gì nhau?

“Từ nãy giờ không thấy chị ấy đâu?”, tôi thuận miệng hỏi.

“Chết rồi.”, lời của Mộ Tư An vừa dứt, mẹ nuôi bỗng xông đến mắng tôi “đồ đê tiện”.

Tôi giật mình lùi lại, Mạnh Tân Dược vội chắn trước mặt, kéo tôi đi khỏi đó.

Ra đến sân, chúng tôi lại chạm mặt Cố Chi Viễn. Anh ta thở dài, kể lại mọi chuyện xảy ra trong hai năm qua.

Thì ra sau khi tôi rời đi, họ cứ tưởng tôi đến ở với Mộ Tư An.

Mãi đến gần ngày nhập học, họ viết thư cho anh ta, mới phát hiện tôi chưa từng đến.

Mộ Tư Mẫn không thay được học bạ của tôi, liền đổi hướng tính gả cho Cố Chi Viễn, nhưng nhà họ Cố nhất quyết không đồng ý.

Không ngờ sau đó, Mộ Tư Mẫn lại cấu kết với cha nuôi tôi, thậm chí bị mẹ nuôi bắt quả tang tại trận.

Gần đây, khi phát hiện cô ta mang thai, mẹ nuôi phát điên hoàn toàn, vung dao chém cả chồng lẫn cô ta…

Nhưng do có giấy chứng nhận bệnh tâm thần, mẹ nuôi không phải chịu án tù.

Mạnh Tân Dược kéo tôi bước nhanh ra khỏi nơi đó, tôi ngoái đầu lại nhìn khu sân nhỏ tiêu điều xơ xác.

Trước khi rời đi năm xưa, tôi từng để lại một bức thư cho chị gái, kể rõ tình hình của gia đình này.

Thế nhưng, có những con đường là do tự mình lựa chọn.

Nhiều lần làm điều ác, cuối cùng cũng chuốc lấy diệt vong.

hoàn.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...