Gái Ế Háo Chồng [...] – Chương 7

Mạnh Thần hoảng loạn, lập tức đẩy Hứa Khanh Khanh ra rồi chạy đến trước mặt tôi.

“Tiểu Tần, chỉ vì một chút sai sót của anh mà em nỡ lòng nào xóa sạch tất cả những gì anh từng làm cho em sao? Em nhẫn tâm đẩy anh đi vùng sâu thật à?!”

Lục Vân Tranh lập tức bước lên chắn trước mặt tôi:

“Anh bạn à, nói gì thì cũng phải nghĩ kỹ rồi hãy nói.”

8

Lục Vân Tranh đã dày dạn trận mạc nhiều năm, khí chất sắc lạnh, không cần giận dữ cũng đủ khiến người ta nín thở.

Mạnh Thần bị áp lực từ anh ấy làm cho chùn bước, giọng yếu đi, nhưng vẫn cố năn nỉ:

“Tiểu Tần, coi như em thương hại anh một lần có được không? Chúng ta bên nhau bao nhiêu năm rồi, em nỡ lòng nào bỏ anh chỉ vì một người mới gặp được có một lần?”

Hứa Khanh Khanh dĩ nhiên cũng không cam tâm đi vùng sâu, lập tức nhào tới van xin theo.

Kết quả là… cả hai bị vệ binh áp giải thẳng lên xe tải về ga tàu.

Trên đường về nhà cùng Lục Vân Tranh, chúng tôi tình cờ chạm mặt chiếc xe chở họ đi.

Trên xe, ai nấy đều mang vẻ hào hứng hướng tới tương lai, chỉ riêng Mạnh Thần và Hứa Khanh Khanh khóc đến nỗi mặt mày lem nhem.

Tôi thầm buồn cười—Mạnh Thần từng ao ước được ở bên Hứa Khanh Khanh trọn đời, giờ thì ước mơ thành hiện thực rồi còn gì.

Chẳng bao lâu sau, tôi và Lục Vân Tranh tổ chức hôn lễ ở thị trấn.

Anh ấy nghĩ cho tôi rất nhiều.

Lẽ ra đám cưới chỉ cần làm một lần ở nơi anh đóng quân là được, nhưng anh sợ bà con không được thấy tôi trong bộ váy cưới xinh đẹp nhất, nên đã dùng tiền lương của mình để tổ chức thêm một đám ở quê.

Ngày cưới, không khí vô cùng náo nhiệt. Bố tôi mở hũ rượu ngon cất kỹ nhiều năm, nắm lấy tay tôi mà rưng rưng nước mắt.

“Con gái à, bố từng lo con cứ mãi vương vấn cái thằng vô dụng đó. Giờ thấy con sáng suốt như vậy, bố mừng lắm.”

“Sau này theo Lục Vân Tranh đến nơi anh ấy công tác, nhớ sống tử tế, vui vẻ. Bố đã chuẩn bị sẵn của hồi môn đầy đủ rồi. Sau này có dịp, nhất định phải về thăm nhà.”

Lục Vân Tranh bật cười:

“Bố ơi, con là cưới Tiểu Tần chứ có bắt cóc đâu! Cô ấy muốn về, lúc nào con cũng sẽ đón tận nơi.”

Bố tôi nghe vậy càng xúc động, nước mắt giàn giụa. Mọi người cười nói rôm rả thì bỗng nhiên có nhân viên bưu điện đến, giơ cao một lá thư:

“Tần Phương Hảo, có thư của cô.”

Tôi lau nước mắt, nhận thư và nhìn thấy cái tên mà mình chẳng muốn gặp nhất—Mạnh Thần.

Trong thư, anh ta than thở cuộc sống gian khổ ở nông thôn, rồi đổi giọng, khuyên tôi đừng lấy Lục Vân Tranh nữa, hãy nhanh chóng cưới anh ta để đưa anh ta về.

Cuối thư, anh ta còn nhấn mạnh rằng mình đã suy nghĩ thông suốt, đối xử tốt với Hứa Khanh Khanh chỉ là nhất thời hồ đồ, trong lòng anh ta thực sự chỉ có tôi.

Nếu tôi giúp anh ta điều động về, anh ta thề sẽ không bao giờ gặp lại Hứa Khanh Khanh.

Tôi đọc lướt qua rồi thản nhiên ném lá thư vào lò than.

Ngày vui mà nhận được thư của anh ta, đúng là xui xẻo.

Hôm sau, tôi thu dọn hành lý theo Lục Vân Tranh trở về đơn vị.

Khác với tưởng tượng của tôi, nơi đó có khá nhiều người thân theo chồng đi cùng, và Lục Vân Tranh đã sớm gửi bánh cưới về trước bằng danh nghĩa của tôi, coi như thay tôi kết giao tình cảm với mọi người.

Tôi đùa anh ấy là người tính toán tỉ mỉ như cô gái nhỏ, nhưng anh lại nghiêm túc nói: “Nghĩ sẵn đường lui cho vợ là phương án đúng đắn nhất.”

Cuộc sống của chúng tôi cứ thế yên ổn, giản dị mà hạnh phúc.

Đến rằm Trung thu, tôi về quê thăm bố, tình cờ nghe đám bạn cũ kể lại tin tức của Mạnh Thần và Hứa Khanh Khanh.

Sau khi tôi đi, Mạnh Thần vẫn tiếp tục viết thư về, tất cả đều là nhờ tôi tìm cách giúp anh ta được điều chuyển về quê.

Bố tôi bị làm phiền đến mức phát cáu, tự mình viết thư trả lời, nói tôi đã theo chồng về đơn vị, giờ là vợ doanh trưởng, bảo anh ta lo mà làm ruộng, đừng phí tem nữa.

Từ đó Mạnh Thần im lặng một thời gian, sau đó gửi thư về nhà nói cuộc sống bế tắc, lỡ xảy ra chuyện với Hứa Khanh Khanh, giờ cô ta đã mang thai, mong gia đình ủng hộ hai người cưới nhau.

Nhưng bố mẹ Mạnh Thần vốn chẳng ưa gì Hứa Khanh Khanh—người mà họ cho là đã hủy hoại tiền đồ của con trai mình, nên dù Mạnh Thần có nói thế nào, họ cũng không đồng ý.

Hai người cuối cùng không thể kết hôn.

Hứa Khanh Khanh vì muốn phá thai mà uống bậy thuốc dân gian, dẫn đến bán thân bất toại.

Nơi họ bị phân về là vùng Tây Bắc khắc nghiệt, đến cả y sĩ cũng chẳng có, Hứa Khanh Khanh trở thành người tàn tật, đứa trẻ thì vẫn không bỏ được, ngày đêm cãi vã với Mạnh Thần.

Cuối cùng, Mạnh Thần tức giận bỏ đi.

Anh ta chẳng có gì trong người, tính liều mạng bám tàu lén vào miền Nam tìm cơ hội, ai ngờ trời tối gió lớn, không ai nhìn thấy anh ta đứng gần đường ray, bị cuốn vào bánh xe, thân thể nát bét.

Mạnh Thần chết rồi, Hứa Khanh Khanh cũng không còn hy vọng gì, lê lết đôi chân tàn mà treo cổ chết trên tấm cửa.

Nghe xong kết cục của hai người ấy, tôi có chút ngậm ngùi.

Bố tôi thấy tôi im lặng liền lên tiếng ngăn mọi người:

“Đừng nhắc hai cái thứ xui xẻo đó nữa. Con gái tôi giờ đang mang thai con của doanh trưởng Lục, quý giá lắm, không được để nghe mấy chuyện đen đủi!”

Lúc đó mọi người mới để ý đến bụng tôi đã nhô lên, ai nấy đều mừng rỡ chúc mừng.

Chưa kịp nói gì thêm thì Lục Vân Tranh bất ngờ tách đám đông bước vào.

“Vợ ơi, anh nhớ em với con quá nên xin nghỉ phép về thăm đây!”

Nhìn trán anh lấm tấm mồ hôi, mọi người cùng cười, tôi cũng cười theo.

Hóa ra, chẳng cần đấu tranh hay oán hận, tôi vẫn chọn được cho mình cái kết viên mãn nhất.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...