Giá Như Tôi Chưa [...] – Chương 8

Chương 8

Ba tháng sau, lão gia nhà họ Lâm tìm đến tận nơi.

Khi đó, tôi đã dần thích nghi với cuộc sống mới của mình.

Ánh mắt ông Lâm sắc lạnh nhưng giọng nói lại mang theo sự bất lực:

“Con trai tôi trở nên thế này là vì cô. Tôi đã điều tra, biết trong tình cảm của hai người có rất nhiều hiểu lầm. Tôi không có tư cách ép cô làm gì, lần này đến, coi như tôi cầu xin cô.”

“Bắc Tranh thật sự có ý định tự tử. Nó vừa được cứu khỏi phòng ICU, còn đang trong tình trạng hôn mê nặng. Nó là con trai duy nhất của tôi, tôi không còn cách nào khác, chỉ có thể cầu xin cô giúp nó một lần, ít nhất… để nó sống tiếp.”

“Cô có thể ra giá, hoặc nói bất kỳ yêu cầu gì, chỉ cần tôi làm được, tôi đều sẽ đáp ứng.”

Lời ông ấy nói có phần khó xử, nhưng lại thật lòng và đầy đau khổ.

Tôi không từ chối, lặng lẽ lên xe cùng ông.

Ba tháng trôi qua, tôi một lần nữa nhìn thấy Lâm Bắc Tranh.

Anh ta nằm trong ICU, sắc mặt trắng bệch như giấy, hốc hác như một cái xác không hồn.

“Bắc Tranh nuốt thuốc ngủ, rồi tự cứa cổ tay trong bồn tắm, đến giờ vẫn hôn mê sâu.”

“Từ nhỏ đến lớn, là tôi bao bọc nó quá kỹ, khiến nó trở nên ích kỷ và vô cảm. Trong lúc cố tìm câu trả lời cho lòng mình, nó đã làm tổn thương cô… và cả gia đình cô.”

“Vì chuyện đó, tôi xin lỗi. Là nhà họ Lâm đã nợ cô.”

“Cô còn chịu đến thăm nó, tôi thật sự không biết phải cảm ơn sao cho đủ. Con à, tôi chỉ cầu xin cô — hãy giữ nó lại, hãy để nó sống tiếp. Đó là nguyện vọng duy nhất của tôi.”

Giọng ông nghẹn lại, run rẩy.

Nói thật, nếu đi theo cảm xúc của chính mình, tôi đã muốn từ chối.

Giữa tôi và Lâm Bắc Tranh là mối hận sâu không thể hóa giải. Cái chết hay sự sống của anh ta, sớm đã không còn quan hệ gì với tôi nữa.

Nhưng lời từ chối cứ nghẹn lại nơi cổ họng.

Tôi nhìn người đàn ông nằm trên giường bệnh — tiều tụy đến mức chẳng còn chút sức sống nào.

Anh ta khác xa với ký ức trong tôi — cậu trai trẻ rạng rỡ năm xưa, kẻ máu lạnh từng đẩy mẹ tôi vào tuyệt cảnh… giờ nằm đó, yếu ớt và cô độc.

Tôi không biết phải nghĩ gì, cũng không biết phải làm gì.

Tôi lại nhớ đến mẹ mình.

Nhớ những ngày thơ bé, bà luôn dặn dò:

“Phải làm người tốt, phải luôn hướng thiện.”

Như bị dẫn lối bởi linh hồn nào đó, tôi gật đầu khẽ.

“Tôi sẽ nói với anh ta… hãy sống tiếp cho tử tế. Nhưng chỉ vậy thôi.”

Tôi bước vào phòng bệnh.

Lần đầu tiên tôi nhìn anh ta ở khoảng cách gần như vậy.

Anh ta gần như không còn nhận ra được, hơi thở mong manh như sắp biến mất bất kỳ lúc nào.

Tôi khàn giọng nói:

“Lâm Bắc Tranh, nếu anh thật sự muốn chuộc tội… thì hãy sống tiếp.”

“Sống và làm những điều có ý nghĩa. Làm cho nhiều người có cơ hội sống tốt hơn. Như vậy… mẹ tôi sẽ tha thứ cho anh.”

Mi mắt anh ta run nhẹ.

Một lúc sau, một giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Lời tôi nói… không phải dối trá.

Tôi hiểu rõ mẹ mình. Bà là người tốt bụng và dịu dàng nhất mà tôi từng biết.

Nếu hôm nay là bà đến đây, bà chắc chắn cũng sẽ nói như vậy.

Hãy sống, làm điều thiện, xem như là đền tội.

Tôi đứng dậy, định rời đi, chẳng hay biết sau lưng, Lâm Bắc Tranh đã mở mắt ra.

Anh ta muốn nói gì đó, nhưng tôi không còn nghe nữa.

Mẹ tôi có thể tha thứ cho anh — nhưng tôi thì không bao giờ.

Tôi rời khỏi bệnh viện, để lại sau lưng ánh mắt cuối cùng.

Ba năm sau.

Tôi đã có một cuộc sống mới, một người chồng mới, và một bé gái đáng yêu.

Hàng năm, đến ngày giỗ của mẹ, tôi đều đưa chồng và con đến mộ phần thăm viếng.

Mỗi lần đến, mộ phần luôn đầy hoa tươi — là do những bệnh nhân từng được giúp đỡ bởi một quỹ từ thiện đến viếng.

Quỹ ấy do chính Lâm Bắc Tranh lập ra, sau khi tỉnh lại từ hôn mê, với mục đích giúp đỡ những bệnh nhân nghèo không có tiền chữa bệnh.

Con gái nhỏ ngoan ngoãn nắm tay tôi, líu lo hỏi:

“Mẹ ơi, sao có nhiều người mang hoa đẹp cho bà ngoại thế ạ?”

Tôi mỉm cười, xoa má con bé:

“Vì bà ngoại là một người rất tốt, rất lương thiện. Ai cũng yêu quý bà, ai cũng sẽ nhớ đến bà.”

Quỹ từ thiện ấy, mang tên mẹ tôi.

Những người từng nhận được sự giúp đỡ từ nó… sẽ mãi nhớ đến cái tên ấy.

Đó là cách Lâm Bắc Tranh chọn để chuộc lỗi.

Hôm đó, tôi ngồi trước mộ mẹ, nói với bà rất nhiều chuyện.

Chồng tôi nắm tay tôi, dịu dàng an ủi:

“Mẹ ở trên trời, nhất định sẽ rất an lòng.”

Tôi biết… tôi tin bà thật sự sẽ vui lòng.

Vì nhờ bà, nhiều người đã có cơ hội được sống tiếp.

Nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn ích kỷ — tôi chỉ muốn… mẹ của riêng tôi.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua, cuốn theo những giọt nước mắt rơi xuống.

Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời — tựa như mẹ đang nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, mỉm cười dịu dàng như ngày xưa.

Tôi nắm tay con gái, nắm tay chồng, rời khỏi nghĩa trang.

Tôi không nhìn thấy, ở phía xa xa, một chiếc xe hơi màu đen đang lặng lẽ đỗ lại.

Trong xe, một người đàn ông đeo kính râm, nước mắt đã ướt đẫm cả khuôn mặt.

(Toàn văn hoàn)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...