Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chức Nữ quay sang hỏi ta:
"Lâm Phượng, ngươi còn điều gì vương vấn chốn trần gian này không?"
Ta quỳ xuống, dập đầu thật mạnh:
"Không còn."
"Vậy thì, theo ta về trời đi."
Lời nàng vừa dứt, trưởng thôn đã nhảy dựng lên, chỉ tay mắng lớn:
"Ngươi tính là thần tiên gì? Lâm Phượng g.i.ế.c bao nhiêu người, là một độc phụ sát nhân! Ả ta dựa vào đâu mà được theo ngươi lên trời?"
Dân làng cũng nhao nhao:
"Phải đó! Nếu nàng ta có thể thành tiên, vì sao chúng ta lại không?"
"Ta là phu quân của tiên nữ, sao lại không được thành thần?"
"Thiên đạo bất công!"
...
Chức Nữ từng nói, thần tiên không thể sát nhân. Mà ta, đã g.i.ế.c không ít người…
Ta rạp người sát đất, không dám ngẩng đầu.
Ta sợ… sợ bị bỏ lại. Sợ mất đi cơ hội duy nhất để thoát khỏi kiếp đời ô nhục.
Không ngờ, Chức Nữ lại mỉm cười:
"Sát nhân? Giết ai? Rõ ràng là các ngươi bị Vũ Thần mê hoặc, tự sinh tranh đấu mà mất mạng, đâu phải Lâm Phượng ra tay?"
Trưởng thôn nghệt mặt, môi run run:
"Thần… thần tiên mà cũng biết… nói dối?"
Chức Nữ mỉm cười lạnh nhạt:
"Có người làm chứng, sao gọi là nói dối?"
Tiên nữ bên cạnh đồng thanh lên tiếng:
"Chúng ta tận mắt chứng kiến — Lâm Phượng chưa từng g.i.ế.c ai."
Mắt ta cay xè, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.
✨ Theo dõi Mèo Kam Mập tại fanpage: 'Mèo Kam Mập '
✨ Sunscribe Mèo Kam Mập Audio tại kênh youtube để nghe audio truyện cổ đại nhé~
✨ Sunscribe Một Rái Cá Audio tại kênh youtube để nghe audio truyện hiện đại nha~
✨ Đối với truyện dài, Mèo Kam Mập cũng đang sắp xếp thời gian để ra mắt kênh Audio riêng nhè, mấy bồ ráng chờ nhé~
Thuở nhỏ nhà nghèo, phụ mẫu ruột bán ta lấy tiền nuôi đệ đệ. Sau bị bán đến nhà khác, lại tiếp tục bị đem đổi lấy bạc.
Gả cho Trần Đại Dương, sống chẳng khác gì súc sinh, bị hành hạ nhục nhã.
Cả đời ta, chỉ biết bị người ruồng bỏ.
Lần đầu tiên — có người vì ta mà đứng ra.
Khi ta chìm trong vực sâu, họ đã đưa tay ra nắm lấy ta, vậy thì…
Ta nguyện, siết c.h.ặ.t t.a.y ấy không buông.
10
Chức Nữ đưa ta lên trời, cho ta bắt đầu từ thân phận tiên thị thấp kém nhất.
Ta vô cùng trân trọng cơ hội này:
Khi người khác tu luyện, ta tu luyện. Khi người khác vui chơi, ta vẫn tiếp tục tu luyện.
Có tiên thị cười rằng:
"Ngươi thật biết chịu khổ."
Ta chỉ mỉm cười không đáp — bởi ta từng nếm đủ đắng cay, còn những ngày tháng có thể tự làm chủ vận mệnh, đối với ta, là một loại xa hoa vô cùng.
Ta chẳng phân ngày đêm, tu hành không ngơi nghỉ, không dám phung phí một khắc nào.
Cho đến một ngày, thiên đình có chuyện náo nhiệt — khiến ta cũng nổi lòng hiếu kỳ.
Ngưu Lang, khoác tấm da trâu vàng, cuối cùng cũng tìm được đường lên thiên giới.
Tiếc rằng, vừa tới cửa trời liền bị chặn lại.
Hắn liền nổi điên, chửi rủa om sòm, nói mình đến tìm thê tử.
Các thiên tướng nhìn nhau, rồi có người đi vào bẩm báo Tây Vương Mẫu.
Ngưu Lang vừa nghe Chức Nữ là ái nữ của Vương Mẫu, mừng rỡ như điên.
Trong mắt hắn, thiên đình chẳng khác nào nhà mình. Hắn thản nhiên đi lại khắp đại điện, còn tiện tay chỉ vào một tiên nữ:
"Có gì ăn không? Mang cho ta chút."
Tiên nữ kia liếc nhìn hắn như xem hề xiếc, mím môi cười khẽ.
Ngưu Lang sắc mặt lập tức sa sầm, gân cổ quát:
"Ngươi biết ta là ai không?
Ta là con rể Vương Mẫu, ở nhân gian chính là Phò mã gia.
Ngươi dám không nghe lệnh ta?"
Nói rồi, hắn như theo bản năng giơ tay lên định đánh.
Nào ngờ tiên nữ ấy chỉ phẩy tay, Ngưu Lang lập tức bị định thân, đứng im không nhúc nhích.
Nàng mỉm cười dịu dàng, nhưng ánh mắt như băng:
"Chưa nói đến việc tiên nhân tịch cốc, thì thiên giới cũng chẳng giống nhân gian.
Ở đây, thực lực vi tôn, cường giả làm chủ.
Còn những thứ như nam tôn nữ ti, ở chốn trời cao này, chính là thứ dơ bẩn thấp hèn nhất. Ngươi mang thứ rác rưởi ấy lên đây, không thấy nhục nhã sao?"
Ngưu Lang giận đến tím mặt.
Nhưng càng nhìn hắn giận dữ, chư tiên lại càng thấy thú vị, như thể được xem trò lạ.
Khi ấy, giọng Tây Vương Mẫu uy nghiêm vang lên từ bên trong:
"Ai nấy quay lại làm việc, chớ tụ tập gây rối."
Chư tiên đồng thanh lĩnh mệnh, cưỡi mây rời đi.
Ngưu Lang thấy Vương Mẫu hiện thân, lập tức mắt sáng rỡ, quỳ xuống:
"Tại hạ đến tìm thê tử — nàng là Chức Nữ."
Vương Mẫu nhìn hắn như trông một con kiến:
"Khi nào nhi nữ ta lại trở thành thê tử của ngươi?"
Ngưu Lang tức giận:
"Các ngươi là thần tiên mà lại coi thường luân lý?
Ta và Chức Nữ đã bái đường thành thân, nàng ấy đã là người của ta, còn ai muốn cưới nàng nữa?"
Lời này như trò cười giữa chốn thiên đình.
Các nữ tiên nấp sau mây, phì cười không nén nổi.
Vương Mẫu nheo mắt, lạnh nhạt nói:
"Trải vạn năm, người theo đuổi nhi nữ ta đếm không xuể.
Chư thần hiểu rằng nếu muốn được người trong lòng để mắt, thì phải ngàn dặm theo sau, vạn phần chiều chuộng, khổ luyện nghìn năm mới mong có chút cơ may.
Còn ngươi — một phàm nhân, dựa vào đâu?"
Ngưu Lang sắc mặt trắng bệch, không nói nổi lời nào.
Vương Mẫu lại nói:
"Nghe nói nhân gian các ngươi coi Vũ Thần là tối thượng.
Nhưng e rằng ngươi không biết — hắn ở thiên giới còn chẳng có tư cách gặp ta, nên mới phải chạy xuống nhân gian tìm cảm giác tồn tại.
Phàm nhân à, về phàm trần của ngươi đi."
Nhưng Ngưu Lang đã nếm mùi tiên giới, sao còn cam lòng chịu khổ dưới nhân gian?
Hắn nghĩ chỉ cần ở lại đủ lâu, sớm muộn cũng được cảm hóa mà thành tiên.
Vậy nên c.h.ế.t cũng không chịu cởi lớp da trâu trên người.
Ngày qua ngày, hắn quanh quẩn trước cửa trời.
Chẳng rõ qua bao lâu — lớp da hòa vào da thịt hắn, Ngưu Lang hóa thành một con trâu vàng già.
Trước cửa Thiên Môn, xuất hiện một con trâu già gặm rác, chẳng ra người, chẳng ra yêu.
Vương Mẫu chán ghét nhìn, bèn dùng trâm ngọc vạch ranh giới, gạt hắn khỏi thiên giới.
Ngưu Lang vẫn cố giữ lấy lớp da có thể giúp mình bay lên trời.
Còn Chức Nữ, xem mối nhân duyên kia như một kiếp nạn, thường răn dạy các tiên nữ mới thăng thiên:
"Chớ bao giờ tin lời nam nhân dưới nhân gian."
Nghe kể, sau khi Vũ Thần thất thế, thôn Ngưu Đầu không còn mưa thuận gió hòa, liên tục hạn hán.
Dân làng vốn quen ăn không ngồi rồi, đã sớm quên cách làm ruộng, ngày càng đói khổ.
Người muốn sống thì bỏ xứ đi tìm kế sinh nhai, kẻ lười biếng ở lại thì chờ chết.
Chưa tới mười năm, thôn Ngưu Đầu bị xóa tên khỏi nhân gian.
Bình luận