Giam Cầm Hồ Ly – Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hiện giờ tôi tóc rối áo bẩn, da trắng như sứ, môi đỏ điểm, mắt hồ ly quyến rũ khéo léo, so với những phi tần tầm thường trong hậu cung đẹp hơn biết bao nhiêu.

 

Mặt phụ hoàng trở nên dữ tợn, tàn nhẫn nắm cổ tôi: "Tại sao ngươi không chịu giúp trẫm? Ngươi còn giúp trẫm đoạt ngôi vua, trẫm chỉ muốn ngươi cầu một trận mưa thôi! Tại sao ngươi lại chống đối trẫm!?"

 

Cánh tay của ông ta mảnh khảnh, nổi đầy gân xanh.

 

Một sợi chỉ vàng xuyên qua làn da phát sáng mờ mờ, đó là long mạch của thiên tử.

 

Bảy năm trước, mẹ tôi dùng tám đuôi tu luyện của mình để đoạt lấy, ông ta mới có thể nghịch thiên cải mệnh lên ngôi rồng.

 

Mệnh cách chân long gia thân, đại yêu nghìn năm cũng không thể làm ông ta bị thương chút nào, huống chi là tôi chỉ là bán yêu.

 

Cổ bị b//óp c//hặ/t đến bầm tím, tôi không kìm được ho khan một tiếng, cúi mắt ngây thơ nhìn ông ta cười: "Cha ơi... con là Tiểu Ngọc mà..."

 

Ánh mắt rực lửa của phụ hoàng khựng lại, vẻ cuồng nhiệt trên mặt lập tức tắt ngấm.

 

"Ngươi không phải là nàng..."

 

Ông ta buông tay ra trong cơn hoang mang.

 

"Đúng rồi, Hồng Nương đã ch

Chuồng nhỏ của Hoài

Creator's Thoughts

Chuồng nhỏ của Hoài · Tác giả

ết, trời đổ mưa lành, mối họa lớn trong lòng trẫm đã trừ... Trẫm không cần sợ ai nữa... Ha ha... không cần sợ ai nữa..."

 

Ông ta cười khùng khục trong đau khổ, để lại một loạt dấu chân bẩn thỉu trên tro tàn rơi vãi dưới đất, rồi quay lại ngồi lên chiếc ngai rồng cao chót vót.

 

"Trẫm là cửu ngũ chí tôn, giang sơn của trẫm, ngai vàng của trẫm, mãi mãi nằm trong tay trẫm."

 

Gương mặt như ngọc của ông ta vặn vẹo tham lam.

 

Như một con ch.ó bảo vệ thức ăn.

 

Ngoài điện gió rít thê lương.

 

Đập vào khung cửa sơn đỏ kêu loảng xoảng.

 

Tôi trong lồng thú cười khúc khích, nhìn bóng má//u gào thét xé lòng ngoài cửa nhẹ nhàng nói:

 

"Mẹ ơi, đừng khóc nữa."

 

"Mẹ sớm nên hiểu ông ta là người như thế nào rồi."

 

Chương 4

 

Họ không gi//ết tôi, nói là phụ hoàng thương tôi tuổi nhỏ, động lòng trắc ẩn.

 

Nhưng không ngăn được họ coi tôi như đồ chơi.

 

Thái tử ra lệnh cho người đánh cho tôi một bộ còng tay.

 

Cái rọ sắt trên miệng, vòng cổ, còng tay còng chân, rồi dùng một sợi xích to bằng ngón tay cái xuyên qua vòng trên cổ, cứ thế như dắt chó dẫn tôi đi khắp cung.

 

Tôi bò qua khắp các cung điện lớn nhỏ trong hậu cung, rồi bị hắn kéo đến ngự hoa viên.

 

Cuối Mùa thu, trăm cây rụng lá, chỉ có vài cành hoa trà nở rộ, trắng như ngà, đỏ như má//u mẹ tôi chảy xuống cọc gỗ hôm đó.

 

Thái tử là con của một thị thiếp của phụ hoàng, sinh năm thứ hai sau khi mẹ tôi vào phủ, chỉ nhỏ hơn tôi một tuổi.

 

Mẹ hắn ch///ết sớm, từng có thời gian được gửi nuôi dưới chân mẹ tôi, nhưng dù thế nào cũng không nuôi nổi một con sói mắt trắng.

 

Vậy mà mẹ tôi vẫn sẵn lòng đối tốt với hắn, nghĩ rằng có ngày sẽ nghe được hắn gọi một tiếng "mẫu thân".

 

Khi đó tôi đã cười mẹ rồi.

 

Nhìn xem, đến ch///ết vẫn chưa nghe được.

 

Thái tử cơ thể chưa phát triển hết, đang ở tuổi nhảy nhót gây rối.

 

Thấy con vẹt của Tần phi, hắn rút s.ú.n.g cao su b.ắ.n luôn.

 

Con chim "cạc" lên một tiếng toàn thân cứng lại rơi xuống đất.

 

Thái tử bảo tiểu đồng nhặt lên, tiện tay ném vào cái rọ miệng của tôi.

 

"Đây là thứ hồ ly các ngươi thích ăn đúng không?" Hắn ngồi xổm trước mặt tôi cười tinh nghịch, "Ngươi ăn một con cho ta xem."

 

Tôi nhìn xác con vẹt.

 

Bụng ba ngày không ăn kêu ục ục.

 

"Được thôi."

 

Tôi vui vẻ cầm lấy, mấy cái nhổ hết những lông xanh đỏ tươi, há miệng cắn đầu chim nhai ngấu nghiến nuốt xuống.

 

Rồi thở ra hơi tanh đầy miệng nói với hắn: "Ăn rồi đấy."

 

Thái tử ngã ngồi xuống đất, ọc ra một miếng mật đắng.

 

Bị đám tiểu đồng mặt tái nhợt vội vàng khiêng đi.

 

Thái tử nằm bệnh trên giường, lên cơn mê sảng.

 

05

 

Quý phi cũng lười quản.

 

Vốn dĩ đó không phải con của bà ta, bà ta sớm đã mong nó ch///ết đi.

 

Bộ áo hồ ly nhanh chóng được làm xong đưa đến tay bà ta, vừa khéo những ngày này trời lạnh, đúng lúc mặc.

 

Tôi bị xích vào cột ngoài phòng ngủ của bà ta, nhìn bà ta đội mũ lộng lẫy, quần áo hoa lệ, gương mặt tròn trịa được bộ lông đỏ tươi sáng bóng của mẹ tôi tôn lên vẻ yêu kiều.

 

Khi đi gặp phụ hoàng, quý phi kiêu căng liếc tôi một cái, đầy thách thức và khinh miệt.

 

Tôi biết bà ta muốn nói gì.

 

Trước đây khi mẹ tôi còn sống, bà ta luôn cho rằng mẹ tôi dùng thủ đoạn quyến rũ hạ thuốc mê cho phụ hoàng, nên bao năm vào cung vẫn không có ngày lên mặt.

 

Giờ mẹ tôi ch///ết rồi, bà ta lên quý phi, đứng đầu hậu cung, tất nhiên muốn giẫm nát tất cả những gì của mẹ tôi dưới chân.

 

Nhưng, tôi không định bận tâm đến những điều đó.

 

Trời đã âm u nhiều ngày, kinh thành từ lần đó chưa có cơn mưa nào.

 

Hơi ẩm dưới đất tích tụ thành tai họa, quần áo của mọi người trong cung giặt cũng không khô, chỉ có thể c//hặ/t đống lên nhau.

 

Vải trên người quý phi trông mới, nhưng tỏa ra mùi tanh nồng nặc.

 

Người có thể không ngửi thấy, nhưng không thể qua mắt hồ ly.

 

Tôi ngửi thấy mùi đặc trưng của loài thú, dùng để thu hút bạn tình khi động dục.

 

Quý phi đi chỉ chạm mũi chân, eo hông yêu kiều lắc lư, thật giống một con cáo cái động dục.

 

Ha ha.

 

Tôi cười sảng khoái.

 

Người và thú cuối cùng không có gì khác biệt.

 

Bà ta chỉ nhiễm yêu khí của mẹ tôi, đã trở nên hoang dại hơn cả thú.

 

A hoàn Tiểu Tình tát tôi một cái, mắng: "Để xem đồ tạp chủng ngươi còn cười nữa không!"

 

Sắc mặt quý phi cũng lạnh xuống: "Không cho nó ăn, cũng không cho nó uống nước. Để xem tạp chủng ngươi có ch///ết đói không!"

 

Tôi vẻ mặt rầu rĩ, đứng yên không động đậy.

 

Không ăn thì không ăn.

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...