Giết Cá Mổ Dê [...] – Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

07

 

Lần đầu tiên ta gặp Thái tử, ta quỳ trên nền gạch xanh lạnh lẽo của ngự thiện phòng, trán áp sát lên mặt gạch mát lạnh.

 

Ở quê ta, ngay cả nhà phú hộ giàu có nhất cũng chưa từng lát loại gạch đẹp thế này – vừa phẳng, vừa sáng bóng, soi rõ khuôn mặt đượm nỗi đắng cay của ta.

 

Hoàng cung như tiên cung, cái gì cũng tốt.

 

Vị quản sự Nội vụ phủ – Lý công công – là người đưa ta vào cung, hả hê nói:

 

“Có thể vào cung là phúc đức tu luyện từ kiếp trước của ngươi đó. Một con nha đầu nhà quê như ngươi, cả đời cũng chẳng thấy nổi cảnh tượng lớn thế này đâu.

 

Này, bình lưu ly này, là bảo vật vô giá đấy, ở bên ngoài cả đời ngươi có muốn cũng chẳng dám mơ.”

 

Ta khúm núm phụ họa: “Vâng vâng, đúng thế ạ.”

Rồi trong bụng lại thầm đảo trắng mắt.

 

Cảnh tượng lớn đến đâu, thì cũng chẳng có gì thuộc về ta.

 

Chẳng may làm vỡ một món, tiền công cả đời này chắc cũng không đủ đền, thậm chí còn phải bồi mạng.

Thật không biết trong đầu công công Lý có phải bị nước vào không, mà cứ đắc ý cái nỗi gì.

 

Cái gọi là “thế giới xa hoa” này, đưa cho ta, ta cũng thật sự chẳng cần.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

08

 

Ta đang nghĩ vẩn vơ thì một giọng nói lạnh lùng vang lên trên đỉnh đầu:

 

“Ngẩng đầu lên.”

 

Ta ngẩng lên, nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi, n.g.ự.c mở trần, khoác một chiếc trường bào trắng rộng thùng thình — Thái tử Nam Cung Viêm.

 

Hắn đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở, chỉ là mặc có hơi… hở hang quá, cổ áo rộng đến mức như thể có thể nhét thêm một người nữa, nhìn thôi đã thấy tốn vải. Mấy năm gần đây, quan lại quyền quý đều ăn mặc như vậy, nói là phong thái “danh sĩ phong lưu”.

 

Thái giám Tổng quản họ Thôi có lẽ thấy ánh mắt ta nhìn hắn quá trân trối, liền đẩy ta một cái, khẽ nhắc:

 

“Còn không mau bái kiến Thái tử.”

 

Ta vội vàng quỳ rạp xuống đất, ngũ thể đầu địa*. (*năm vóc (đầu, hai tay và hai chân) gieo sát đất)

 

Ngực Thái tử còn trắng hơn cả nữ nhân, ta chỉ là một khuê nữ chưa gả, nào dám cứ nhìn mãi.

 

“Nghe nói ngươi có thể chẻ một con cá nặng năm cân thành ba trăm chín mươi chín lát?”

Thái tử cầm một chiếc phất trần trong tay, hỏi với vẻ hứng thú.

 

“Đấy là hai năm trước, giờ đã có thể thái ra bốn trăm sáu mươi lát rồi.” Ta thành thật đáp.

 

“Vậy chọn nàng đi.” Thái tử thản nhiên quyết định vận mệnh của ta.

 

Cứ thế, ta bước chân vào Đông Cung, bắt đầu những tháng năm ngày ngày ở hậu trù… g.i.ế.c cá không ngừng.

 

09

 

Ngày nào ta cũng g.i.ế.c cá, mùi tanh bám đầy người, chẳng ai muốn ở cùng.

Thôi Tổng quản đành dọn một gian phòng chứa tạp vật ở hậu viện cho ta làm chỗ ngủ.

 

Ở chung viện với ta là một kẻ g.i.ế.c dê, tên gọi Thôi Thú.

 

Nghe nói hắn là đầu bếp Thái tử phi mang từ Tây Bắc đến, mặt vuông, người đen sì, vạm vỡ như tòa tháp sắt, cả người nồng nặc mùi dê.

 

“Hai đứa các ngươi, một đứa tanh một đứa hôi, tạm bợ mà ở với nhau đi.” Thôi Tổng quản nói xong liền bóp mũi bỏ đi.

 

Chỉ còn ta và Thôi Thú đứng trố mắt nhìn nhau, bầu không khí có chút gượng gạo.

Ta liếc qua cái sân trống huơ trống hoác, hỏi hắn:

 

“Có thể trồng chút gì không?”

 

Thôi Thú mặt không cảm xúc, giọng trầm trầm:

 

“Trồng gì cũng được, đừng bón phân là được.”

 

Được hắn gật đầu, ta bèn gieo hạt ngọc lan xuống sân.

 

Ta nghĩ, đợi khi cây lớn, hoa nở rộ… có lẽ lúc đó ta cũng đã có thể rời cung.

 

10

 

Hoàng gia đúng là kiểu cách, tinh tế gấp trăm lần so với đám địa chủ ở quê ta.

 

Trong Đông cung, cả bếp lẫn tạp dịch cộng lại có đến 316 người:

Người đứng bếp, nhóm lửa, thái chặt, bày biện, thậm chí còn có cả hạng người chuyên khắc hoa lên lá rau.

 

Riêng phòng bếp đã chiếm trọn bốn mươi gian nhà lớn nhỏ.

 

Bên trong chia ranh giới rất rõ ràng.

 

Một nửa hầu hạ Thái tử, một nửa phục dịch Thái tử phi.

 

Hai mươi gian phía đông là bếp riêng của Thái tử,

hai mươi gian phía tây là đầu bếp hồi môn theo Thái tử phi vào phủ.

 

Thái tử thành thân vào năm ngoái, cưới cháu gái Tể tướng họ Vương, cũng chính là con gái Vương Đại tướng quân.

 

Thái tử phi là nữ nhi nhà tướng, cung tên thuần thục, trước khi theo Vương tướng quân rút về Giang Nam, nàng lớn lên ở tận Tây Bắc.

Nàng thích nhất là cùng đám quý nữ Tây Bắc đá cầu, b.ắ.n tên ngoài bãi ngựa, mở tiệc thì toàn thịt dê, thịt bò, ngày nào cũng phải có món dê nướng của Thôi Thú, cách vài bữa lại có tiệc lớn với nguyên con dê quay, khói nghi ngút đến nỗi hắn bị hun đen sì, trông như một khúc than sống.

 

Còn Thái tử thì từ nhiều năm trước đã theo đương kim Thánh thượng xuống đất phong Giang Nam, ngày ngày cùng đám công tử thế gia trong phủ bàn chuyện thanh đàm, uống rượu bày tiệc.

Canh rau tần, cá vược phiến sống – món cá vược thái lát mỏng ta chuẩn bị luôn là món áp chót trên bàn tiệc, đến mức hai con d.a.o g.i.ế.c cá phải thay nhau làm việc đến tóe lửa, khiến cánh tay vốn đã chắc nịch của ta, cả lưng, càng thêm vạm vỡ.

 

Ta nghe đám người trong viện xì xào:

 

“Từ khi Thái tử phi về phủ, chủ tử liền chia viện ở riêng. Hai người đúng là trời nam đất bắc, từ khẩu vị cho đến thói quen, chẳng có lấy một điểm hợp nhau.”

 

“Chắc điểm chung duy nhất của hai chủ tử là… hai tên đầu bếp sống ở hậu viện, một tanh một hôi, ghép chữ lại vừa hay thành chữ ‘tiên’ (tươi ngon), ha ha ha!”

 

Mặt ta đen sì lại,

sau lưng là Thôi Thú – khuôn mặt còn đen hơn cả ta.

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...