Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hắn chỉ có thể thử tìm đường hoạt động, đúng lúc có một cử nhân ở thôn bên, nói rằng mình có đường dây với nhà Tể tướng họ Vương, chỉ cần hai trăm lượng đút lót, sẽ được họ Vương đề cử.
Bao năm qua số bạc ta dành dụm, Lưu Yến cũng nhịn ăn nhịn mặc mà tích lại, thậm chí bán cả căn nhà của hắn, đổi được đúng hai trăm lượng.
Hắn tận mắt thấy cử nhân kia mang bạc vào Vương tướng phủ, sau đó một quản sự trong phủ tiếp hắn vào, uống chén trà, rồi bảo hắn cứ về nhà “đợi tin tốt lành.”
Kỳ hương thí qua, Lưu Yến soi từ đầu bảng đến cuối bảng cũng không thấy tên mình —— hai trăm lượng tan thành bọt nước.
Lưu Yến hoảng, vào kinh, ngày ngày ngồi chờ trước cửa nhà họ Vương.
Quản sự kia cuối cùng cũng rảnh rỗi mà gặp hắn một lần, bảo rằng “thiếu gia nhà họ Vương đi ngang qua, thấy hắn tướng mạo không tệ, muốn gặp mặt.”
Quản sự đưa hắn vòng vo bảy tám lượt, đến một tòa nhã xá hẻo lánh, còn cho hắn “tẩy trần dâng hương.”
Trước khi gặp “thiếu gia” kia, hắn lẩm nhẩm lời nói bao lần, chỉ mong để lại ấn tượng tốt.
Kết quả, mi mắt càng ngày càng nặng, đến khi mất ý thức, trước mắt hắn chỉ còn kịp thấy một gã trung niên bụng phệ bước vào, đè xuống người mình.
Lưu Yến bị giam trong tòa nhà đó ba tháng, kêu trời trời chẳng thấu, kêu đất đất chẳng hay.
Hắn mấy lần tính treo cổ, nhưng cơ thể mềm nhũn không còn sức, lại bị bỏ đói mấy ngày.
Đợi đến lúc kẻ đó chán, hắn lại bị dí tội “làm vỡ cặp bình sứ trong phòng”, nói nếu không bồi thường sẽ tống quan phủ, ép hắn bán mình vào Sở Phong Quán.
Lúc đó, cả người hắn như bị nghiền nát, cắn răng gắng gượng sống sót trong Sở Phong Quán.
Hắn tuấn tú, lại từng đi học, chẳng mấy chốc trở thành đệ nhất bài trong quán.
Thì ra những quan to quý nhân mà hắn từng kiễng chân mong tiếp cận, hắn đều gặp trong Sở Phong Quán —— mà người từng giam giữ hắn, chỉ là một kẻ tông chi họ Vương, đến một chức quan cũng chẳng có.
Hắn leo lên giường của thiếu gia đích tôn nhà họ Vương, vài đêm “gối đầu thì thầm” liền khiến người nọ bị lưu đày Phương Nam.
Thì ra trong triều đình, không ít quan viên đều là khách từ chốn Sở Phong Quán đi ra.
Khoảnh khắc đó, đạo tâm của hắn hoàn toàn sụp đổ.
Hắn bắt đầu cần mẫn, cung cung kính kính hầu hạ trong Sở Phong Quán, cho đến khi trở thành đệ nhất bài, hắn vừa lấy lòng Thái tử phi, lại vừa kéo gần với Thái tử.
Hắn đã tích được không ít bạc.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Bây giờ, tiền hắn có thừa.
Thì ra điều Đào Chi – con gái Lý góa phụ – nói năm xưa là thật.
“Đập nát cả thân mình ra, rửa sạch sẽ, thì có thể đổi lấy tiền bạc và quyền thế.”
Số bạc nghìn lượng này, chính là khoản tiền đầu tiên hắn kiếm được.
Hắn không dám tìm ta, chỉ có thể ôm bạc mà chờ từng ngày ta đến.
Hắn nói, nếu ta vẫn nguyện chờ hắn, đợi đến lúc hắn có được quyền thế, nhất định sẽ đến cưới ta. Thái tử đã hứa cho hắn tiền đồ. Chỉ ít lâu nữa, hắn sẽ ngoi lên khỏi vũng bùn.
Ta lắc đầu, trả lại cây trâm bạc cho hắn.
Khoảnh khắc ấy, ta chưa bao giờ tỉnh táo đến thế:
Bây giờ, hắn vì tiền đồ mà ngay cả bản thân còn dám hy sinh, sau này… cũng sẽ giống cha hắn năm xưa — dám hy sinh cả ta.
17
Thấy ta trả lại cây trâm bạc, Lưu Yến đột nhiên cảm xúc dâng trào, hắn ôm n.g.ự.c đầy đau đớn, chẳng bao lâu ngất lịm đi.
Ta sợ đến mức nhảy dựng lên, vội chạy đến kiểm tra hơi thở của hắn – vẫn còn thở, gương mặt thì chẳng sao, nhưng cả người lại nóng hầm hập, rõ ràng là do đã dùng lục thạch tán, cảm xúc vừa kích động liền dễ hôn mê.
Chưa c.h.ế.t là may, bằng không ta có mà chẳng biết giải thích thế nào.
Dạo này các vị quý nhân chẳng biết mắc bệnh gì, đều mê dùng tán. Mỗi lần Thái tử điện hạ mở tiệc nhỏ, đến chén rượu ngà ngà men say, là bọn họ lại phải dùng tán.
Quan lại quyền quý sau khi dùng xuân dược, toàn thân đỏ rực, tóc tai rũ rượi, đàn hát đập nhịp, miệng còn nói cái gì mà “phiêu phiêu nhiên, muốn hóa tiên.”
Thần tiên đâu chẳng thấy, chỉ thấy giống gã ngốc mắc bệnh điên trong làng ta.
Ta rót cho Lưu Yến một chén trà, đổ vào miệng hắn, rồi đỡ hắn lên chiếc tiểu tháp. Vừa định rời đi, tấm rèm phía sau đột nhiên bị hất tung.
Ta bị ôm bổng lên ngang hông, còn bị xoay liền mấy vòng.
“Kẻ điên từ đâu tới thế này?!” Ta theo bản năng mò được một cái bình, chuẩn bị nện xuống, nhưng trong cơn hoa mắt choáng váng, lại thấy rõ khuôn mặt người kia.
Tay ta run rẩy nhũn ra — là Thái tử điện hạ.
Hắn để mặc mái tóc dài xõa xuống, đôi mắt ửng đỏ, hắn cũng đã dùng xuân dược — mà còn là Lưu Tiên Tán.
Loại tán này, phải nhanh chóng hợp hoan, nếu không sẽ tổn hại thân thể. Nghe đám hạ nhân trong phủ xì xào rằng, Thái tử từng dùng loại tán này, có lần một đêm triệu đến năm thị thiếp.
Đầu óc ta trống rỗng, đến cả việc giãy giụa kêu cứu cũng quên mất, chỉ cố dốc hết sức đẩy Thái tử ra. Trong lúc giãy giụa, mũ rơi xuống, một mái tóc đen dài tuôn xuống.
Thái tử đã nhìn rõ dung mạo ta.
Ngón tay hắn chạm lên môi ta, một viên đan dược lạnh như băng bị nhét vào miệng.
Hắn khẽ cười, giọng mang chút men say:
“Ngư nương, nàng mặc nam trang còn đẹp hơn nữ trang. Từ nay không cần g.i.ế.c cá nữa, theo cô cùng làm một đôi thần tiên vui thú.”
Bình luận