Giết Cá Mổ Dê [...] – Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

18

 

Hôm đó — ban đầu chỉ là Thái tử, sau đó Lưu Yến tỉnh lại, Thái tử cùng hắn, rồi cùng cả ta. Về sau đã xảy ra những gì, ta thật sự không còn nhớ rõ nữa, hoặc phải nói là… quá mức tàn khốc, ta không muốn nhớ lại.

 

Chỉ còn cảm giác cả người như bị lửa đốt, nóng đến nỗi đầu đau muốn nứt ra, cơn đau ấy hành hạ suốt mấy ngày, mơ mơ hồ hồ mới lôi kéo về được nửa cái mạng.

 

Khi ta mở mắt, bên cạnh có một tiểu cung nhân đang hầu hạ — con bé châm lửa trong bếp, Hạ Thiền, đang ghé sát bên giường, chậm rãi đỡ ta uống nước.

 

Thái tử đưa ta trở lại phủ, ta trở thành thứ mười ba trong số các thị thiếp của hắn, bị an trí trong một căn phòng xa lạ nơi Thái tử phủ.

 

Ta tĩnh dưỡng nửa tháng, Thái tử chưa từng bước đến một lần. Ta cũng chẳng đi đâu, giống như một bóng người trong suốt giữa Đông Cung này.

 

Đến khi cơn bệnh vừa khỏi, ta mới lần đầu bước ra khỏi viện.

 

Nơi ta ở — Thanh Bình Viện, cách nhà bếp phía sau không xa, là viện ở hẻo lánh nhất trong khu dành cho nữ quyến của Đông Cung.

 

Nơi này lâu rồi chẳng có ai ở, gạch xanh trong sân vỡ vụn không ít.

 

Hạ Thiền khẽ nghiêng người tới, hỏi ta có gì muốn sai bảo.

 

Ta ngây ra thật lâu, mới sực nhớ — ta nên quay về viện cũ của mình, thu xếp lại đôi chút.

 

Khi đi ngang hồ sen ngoài viện, hoa sen đã tàn, trời đất như vừa đảo lộn — thì ra đã vào thu từ bao giờ.

 

Gió nổi lên, mưa cũng rơi xuống.

 

Đám lá sen khô đung đưa trong gió, ta đưa tay quệt làn mưa ấm nóng trên mặt, gượng kéo khóe môi lên.

 

Được hầu hạ Thái tử, ấy là phúc phận của ta, ta không nên khóc.

 

Nếu khóc vào lúc này, Tổng quản Lý công công chắc chắn sẽ đến, chỉ vào mặt ta mà mắng rằng:

 

“Lợn rừng mà không biết nhai cám ngon, được hầu hạ Thái tử là phúc lớn thế này, mà còn không biết đón lấy cho tử tế.”

 

Nhưng mà cái “phúc khí” này — ta lại chẳng hề muốn.

 

19

 

Đợi đến khi mưa tạnh, ta quay về hậu viện thì trời đã vào đêm.

 

Vừa bước qua cổng viện, ta đã thấy Thôi ca — hắn ngồi thẫn thờ dưới tán ngọc lan.

 

Hạ Thiền theo sát ta, tiến lên trước nói với hắn:

 

“Đại Trù Sư, đây là quý nhân hầu hạ Thái tử, không tiện trò chuyện với ngoại nam.”

 

Thôi Thú nghẹn lại muôn vàn cảm xúc, chỉ liếc ta một cái, rồi nháy mắt ra hiệu, liếc thoáng về phía cây ngọc lan, sau đó lặng lẽ quay vào phòng.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta cũng chỉ đành trở về phòng mình.

 

Căn phòng này ta đã ở bấy lâu, tiết kiệm dè sẻn, tưởng chẳng sắm sửa gì, vậy mà khi thu dọn mới phát hiện, thứ chất đầy cũng không ít.

 

Hạ Thiền nhìn ta cứ cặm cụi xếp những bộ quần áo giặt đến bạc màu, cuối cùng không nhịn được mà nói:

 

“Chủ tử, mỗi mùa Thái tử đều ban lợi lộc và y phục cho các thị thiếp, những món cũ này… không cần mang theo nữa.”

 

Nhưng ta vẫn lật tung từ trong ra ngoài, ngay cả viên đá mài d.a.o cũng nhét dưới đáy rương mà mang đi.

 

Ta luôn cảm thấy — chỉ những thứ này mới thật sự thuộc về ta.

 

Khi bước ra khỏi cửa viện, một tia sáng lóe lên trong đầu, ta hất Hạ Thiền ở lại, đi thẳng đến gốc ngọc lan, quả nhiên tìm thấy một cái túi gấm được giấu kỹ trong cành cây, đúng chỗ Thôica đã liếc mắt nhìn trước đó.

 

Ta lén nhét nó vào tay áo.

 

Là cái túi gấm ta đã làm rơi ở Sở Phong Quán.

 

Ta bóp thử một cái — bên trong vẫn còn nguyên một ngàn lượng bạc.

 

Lồng n.g.ự.c vốn bị chặn nghẹn nay cuối cùng cũng thở ra được một hơi.

 

May quá — còn có tiền.

 

20

 

Hôm ấy, vị Thái tử điên cuồng kia giống như một cơn ác mộng.

 

Hắn chỉ lâm hạnh ta một lần duy nhất, rồi liền vứt ta ra sau đầu.

 

Sủng hạnh một nữ đầu bếp g.i.ế.c cá tầm thường, vốn chẳng phải chuyện vẻ vang gì.

 

Thái tử không tới, viện này ngày một thêm lạnh lẽo.

 

Chốn này vốn trọng kẻ quyền quý, giẫm kẻ thất thế – dần dần chẳng còn ai đoái hoài tới ta nữa.

 

May mà người ở ngự thiện phòng nhớ tình đồng sự, cơm nước vẫn đưa đến như thường, chỉ là chẳng ai hầu hạ, Hạ Thiền cũng thường bị gọi đi làm việc khác.

 

Hậu viện lại tuyển thêm một đầu bếp g.i.ế.c cá, nghe nói tay nghề chẳng bằng ta, lát cá thô ráp, nhưng ta không bao giờ có thể quay lại.

 

Không ai đến đây, cũng tốt.

 

Ta lấy ra con d.a.o g.i.ế.c cá, cẩn thận tỉ mẩn mài lại — những ngày qua không dùng, d.a.o đã hơi hoen gỉ.

 

Dù biết con d.a.o này chẳng còn đất dụng võ, nhưng để không cũng là để không, mà đời người bị giam nơi hậu viện, nếu không tìm việc gì làm, ắt sẽ dễ sinh chuyện.

 

21

 

Ta cũng không ngờ, rất nhanh thôi, ta đã tự tìm cho mình một việc làm mới.

 

22

 

Sinh thần của Thái tử phi sắp đến.

 

Là thuộc hạ trong hậu cung của nàng, tin tức của ta đến muộn hẳn một nhịp.

 

Đến khi Hạ Thiền mang tin từ chỗ mấy vị thiếp khác về, thì cách ngày mở yến chỉ còn đúng nửa tháng.

 

Ta thức trắng đêm mua một chiếc khăn tay, định thêu một cụm mẫu đơn để lấy lệ, nhưng làm suốt một ngày, chiếc khăn đã bị nhuộm thành khăn đỏ mất rồi.

 

Hạ Thiền đau lòng khuyên:

“Chủ tử, chúng ta thôi đừng tự làm nữa, hay người làm thứ mà người giỏi đi.”

 

Ta liếc nhìn con d.a.o mổ cá của mình — lưỡi d.a.o dưới nắng lấp lánh ánh sáng.

 

Nó đã đói quá lâu, cũng đến lúc nên ăn chút gì rồi.

 

Ta bảo Hạ Thiền mang một mảnh giấy ghi lời nhắn cùng hai mươi lượng bạc tìm Thôi ca, nhờ hắn mỗi ngày để dành cho ta ít thịt dê để ta luyện tay.

 

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...