Giết Cá Mổ Dê [...] – Chương 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm sau, thịt dê được gửi đến, kèm theo cả một chiếc nồi đồng, trong nồi còn có một phong thư.

 

Thôi ca chữ nghĩa chẳng nhiều, nhưng cố gắng vừa viết vừa vẽ, soạn cho ta một quyển “sổ tay thái thịt dê.”

 

Thịt dê không giống thịt cá, cũng có lắm môn đạo.

 

Thịt đùi sau nạc nhiều nhưng mềm ngọt, phải thái dày hơn một chút, ăn mới chắc; thịt vai lẫn vân mỡ thì phải thái thật mỏng; còn nếu muốn thái thịt nhúng lẩu, ngon nhất vẫn là phần “thịt thượng não,” mỡ nạc xen lẫn.

 

Thôi ca giỏi nướng thịt dê, còn muốn nhúng lẩu ngon thì vẫn phải để ta tự tìm tòi. Hắn đã mua gấp một chiếc nồi đồng, gửi kèm đến cho ta, bảo ta tự mình thử nghiệm.

 

22

 

Trước sinh yến của Thái tử phi, ta gần như chẳng ăn gì khác.

 

Ngày nào cũng chỉ có nhúng thịt dê, nhúng thịt dê, rồi lại nhúng thịt dê.

 

Đến ngày thứ bảy thử nghiệm, cuối cùng ta cũng tìm ra được độ dày hoàn hảo cho từng phần thịt dê khi nhúng lẩu.

 

Người ta thường nói Bào Đinh giải ngưu – nhắm mắt cũng cắt ra được chuẩn xác, ta trước kia mổ cá cũng vậy, chỉ cần chạm tay lên thân cá, là biết được bao nhiêu xương, có thể cắt ra bao nhiêu lát – tất cả đều dựa vào sự thuần thục.

 

Thôi ca thật có lòng, những ngày này hắn gửi tới thịt dê đều để nguyên xương, để ta mỗi ngày vuốt ve vân thịt, cảm nhận thớ gân, cắt ra miếng nào miếng nấy càng ngày càng ngon hơn.

 

Ban đầu, ta chỉ nhúng lẩu. Về sau, một ngày ta nảy ý, băm nhuyễn hành hoa, xào lướt qua những lát thịt dê thật mỏng – hương thơm bốc lên ngào ngạt, đến mức Hạ Thiền ăn liền hai bát cơm.

 

Chính dĩa thịt xào này đã khiến ta cuối cùng đủ tự tin dâng món ấy lên bàn sinh yến của Thái tử phi.

 

23

 

Thái tử phi chẳng hề có hứng thú với các thị thiếp của Thái tử, nói chính xác hơn, nàng ta căn bản cũng chẳng hứng thú với Thái tử.

 

Sinh thần lần này, bọn thiếp thất như ta ngay cả cơ hội bước ra làm cảnh cũng không có.

 

Nếu không nhờ Thôi ca, món ta dâng lên còn chẳng thể đến được trước mặt Thái tử phi.

 

Ta thấp thỏm ngồi đợi trong sân, cuối cùng cũng chờ được Giang cô cô – người hầu thân cận của Thái tử phi – đến. Bà đảo mắt nhìn ta từ đầu đến chân, thấy hài lòng, liền dẫn ta đi diện kiến Thái tử phi.

 

Ta mặc bộ đồ cũ thời còn làm đầu bếp, mái tóc dài được buộc gọn trong khăn, kẻo lúc nấu nướng sợi tóc nào rơi vào nồi.

 

Thái tử phi đang chăm chú lắng nghe khúc hát trên đài – một trích đoạn Tần khang ngân vang, tiếng hát rực khí kim qua thiết mã.

 

Ta đứng hầu một bên, thấy đĩa dương nhục xào hành hoa trên bàn đã bị ăn gần sạch, tảng đá đè trong lòng mới xem như được hạ xuống.

 

Khúc hát vừa dứt, Thái tử phi quay đầu nhìn về phía ta. Nàng là thiên kim của trăm năm thế gia, khí thế toát ra thậm chí còn mạnh hơn cả Thái tử.

 

“Món thịt dê này là ngươi làm?”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Dạ.” Ta không dám ngẩng đầu.

 

“Ngươi đã là thị thiếp của Thái tử, còn phải xuống bếp, thật ủy khuất cho ngươi rồi.”

 

Ta vội quỳ xuống, “Nô tỳ vốn là nữ đầu bếp, đây là bổn phận của nô tỳ. Nô tỳ nguyện lòng  mãi hầu hạ Thái tử phi.”

 

Thái tử phi gật đầu hài lòng, “Ngươi đã nguyện, vậy từ nay nếu không có việc gì, cứ đến phòng bếp mà hầu hạ.”

 

Nàng lại quay sang dặn Giang cô cô bên cạnh:

“Từ tháng sau thêm cho nàng mười lượng vào tiền bổng lộc hàng tháng, coi như thưởng cho nữ đầu bếp.

Món thịt dê này, phải dâng lên mỗi ngày.”

 

Nửa năm sau, ta lại quay về căn bếp quen thuộc – nhưng là nửa khu thuộc quyền Thái tử phi – chính thức thành đồng sự của Thôi ca.

 

Thấy ta bước vào sân, Thôi ca cười toe toét, lộ hết cả hàm răng.

 

Con d.a.o mổ cá của ta giờ đây quang minh chính đại mà tái xuất giang hồ, mùi tanh cá ngày nào đã bị mùi hôi thịt dê át đi, được ta vung lên từng nhát khí thế lẫm liệt.

 

Khi chứng kiến ta biến cả đùi dê to tướng thành những lát mỏng như cánh ve, các đại sư phụ trong bếp cũng dành cho ta mấy phần kính nể.

 

Ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có trạng nguyên.

 

Có thể dựa vào bản lĩnh mà nổi bật lên, chẳng ai còn điều gì để nói.

 

24

 

Ở được nửa tháng, ta vừa kịp gặp dịp Thái tử phi mở yến tiệc ở trường săn Tây Sơn.

 

Lần đầu hầu đại yến, ta xử lý nguyên một con cừu, chọn ra mười tám phần thịt khác nhau, từng loại đều thái đúng một độ dày.

 

Quý nương tử phụ trách nêm nếm, căn cứ đặc tính từng phần thịt mà chuẩn bị riêng một hũ nước chấm.

 

Giờ đây, gió thu đã bắt đầu lạnh, nồi lẩu bốc khói lại càng hợp tiết trời.

 

Yến tiệc kết thúc, Thái tử phi ăn uống rất hài lòng, các phu nhân tiểu thư đều không tiếc lời khen món lẩu.

 

Đêm ấy, cung nữ thân cận của Thái tử phi đến, thưởng cho ta và Quý nương tử mỗi người thêm một tháng bổng lộc.

 

Thái tử phi đúng là một chủ tử tốt – sảng khoái, rộng rãi, thưởng phạt phân minh. Được theo hầu một người như nàng, quả thực là vận khí của ta.

 

Dao mổ cá của ta giờ đây đã vấy mùi thịt dê, lớp mỡ dê dày bọc từng tầng trên chuôi dao, thấm ướt cả những khe nứt cũ, làm cán d.a.o trở nên nhẵn mượt.

 

Thân phận ta giờ khá tế nhị, không tiện cùng Thôi ca ngồi uống rượu như trước.

 

Nhưng hai ta thường xuyên gặp nhau trong bếp – hắn nếm một miếng thịt lẩu của ta, ta bẻ một miếng thịt dê nướng của hắn – tình bằng hữu đều gói gọn trong từng miếng thịt ấy.

 

Thái tử phi thích náo nhiệt, đại yến nối liền tiểu yến, ngày tháng quay cuồng bận rộn, vòng năm lại xoay thêm một nhịp.

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...