Giọt Lệ Trên Tuyết [...] – Chương 23

Sau đó, một phù dâu đẩy xe bánh kem tới. Hai người cùng nhau nắm tay cắt bánh, rót rượu sâm-banh thành tháp. Văn Tịnh chia phần bánh cho bạn bè, nhận lời chúc phúc của họ, tiện thể tán gẫu vài câu về kế hoạch đi nghỉ sắp tới.

Phù dâu phù rể bận rộn tiếp đãi khách. Khắp nơi rộn rã tiếng cười. Không ai chú ý đến một người phụ nữ tóc tai quần áo hơi rối bời đang vội vã len qua đám đông.

Cố Thiên Phàm cầm ly rượu, đưa cho Lục Trầm Chu. Đối phương mặt nặng như chì nhận lấy.

“Nếu sau này cậu dám làm cô ấy khổ một chút thôi, tôi sẽ không tha.”
Cố Thiên Phàm bình thản nói.

“Không cần anh lo. Tôi đâu có ngu mà dâng hạnh phúc của mình cho kẻ khác.”
Mặt Lục Trầm Chu càng đen lại nhưng không cãi được, chỉ đành nín lặng nghe đối phương nói tiếp.

“À, mà cậu nên cảm ơn lúc nãy đã không manh động. Nếu không nhờ Văn Tịnh ngăn lại, tay cậu giờ phế rồi.”
Anh liếc về mấy phù rể gần đó.
“Họ đều là người câu lạc bộ phi tiêu.”

Lục Trầm Chu giật mình, bỗng nhớ ra vị trí đứng của mấy người kia khi nãy — tiện tay lấy gì phóng trúng tay anh để ngăn chặn cũng quá dễ.

Anh từng nghĩ tình địch này quá nho nhã, không đủ quyết đoán. Ai dè, chính mình mới là kẻ coi thường anh ta.

Nhìn nụ cười như có như không trên môi Cố Thiên Phàm, Lục Trầm Chu bỗng nghĩ tới một chuyện.

“Anh sớm đoán được tôi sẽ tới?”
Cố Thiên Phàm chỉ khẽ cười, không đáp, rồi quay người đi.

“Văn Tịnh!”
Một tiếng hét vang lên. Văn Tịnh ngoảnh đầu lại thì thấy một con dao sáng loáng đâm thẳng về phía ngực mình.

Cô muốn tránh nhưng đã quá muộn.
Đúng lúc ấy, một đôi tay lớn đẩy mạnh cô ra, thay cô đỡ nhát dao đó.

Lưỡi dao cắm vào ngực, Lục Trầm Chu gần như không thấy đau, ngược lại còn cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ.

Trước mắt anh hiện lên vô số hình ảnh như đoạn phim tua chậm.
Cô bé con được anh trai và chị dâu dẫn vào nhà họ Lục, ngoan ngoãn rụt rè, đôi mắt vừa to vừa sáng.

Anh vừa nhìn thấy đã muốn lại gần.
Nhưng đang tuổi thiếu niên ương bướng, anh không chịu thừa nhận lòng mình, liền buột miệng.

“Tôi không thích con bé ở nhà mình!”
Thế mà ngay giây sau, thấy cô bé tổn thương, anh chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình.
Chụp ảnh gia đình, anh cố ý đứng cạnh cô, giả vờ tự nhiên khoác tay lên vai cô.

Rồi cô lớn lên thật nhanh, họ yêu nhau, cưới nhau, rồi chia tay.
Anh còn nghe văng vẳng lời cô nói lúc nãy.

“Em rất may mắn khi từng có anh đồng hành. Giờ em muốn tiếp tục bước về phía trước. Điều em mong nhất là nhận được lời chúc phúc của anh, chú út.”

Dòng máu nóng phun ra, anh chẳng mảy may để ý.

Một giọt nước mắt trong veo tràn ra từ khóe mắt.
Anh từng nghĩ mình đã chinh phục, thay đổi được cô.

Nhưng thực ra, là cô yêu anh nên mới sẵn lòng thay đổi, tình nguyện trở thành cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Giờ cô rời đi rồi, cô lại trở về đúng con người vốn có, rạng rỡ, ấm áp, đẹp đẽ hơn xưa.

Còn anh, không thể trở lại quá khứ, cũng không bước vào được bất cứ tương lai nào nữa.

Trước khi lịm đi, Lục Trầm Chu thì thào:
“Đã làm chú út của em, đương nhiên phải bảo vệ em chu toàn.”

Vũ Cẩn Cẩn thấy đâm nhầm người, rút dao ra định đâm tiếp thì bị Cố Thiên Phàm một chưởng hạ gục, con dao rơi xuống.

Cô ta định bỏ chạy nhưng bị mấy phù rể nhanh chóng khống chế.
Cô ta giãy giụa, căm hận mắng Văn Tịnh.

“Tất cả là tại mày! Tao hận không thể băm mày thành trăm mảnh!”
Văn Tịnh cười, bước đến, thô bạo nhét cho cô ta một miếng bánh to tướng khiến cô ta nghẹn họng.

“Vậy chắc mày phải thất vọng rồi. Còn mày ấy hả? Vượt ngục, nhập cư lậu, cố ý gây thương tích — gom hết lại, chắc nửa đời còn lại ngồi tù cho tao.”


Một tháng sau, trên máy bay về sau kỳ trăng mật, Văn Tịnh ngủ thiếp đi, Cố Thiên Phàm dịu dàng đắp chăn cho cô.

Khung cảnh trước mắt dần trùng khít với ba năm trước.
Cô mở mắt, nhìn anh, lười biếng nũng nịu.

“Em muốn uống chút rượu vang.”
Người đàn ông bên cạnh khẽ nhíu mày, nghiêm túc từ chối.
“Không được, bác sĩ nói mang thai không được uống.”
Rồi gọi tiếp viên mang cho cô một cốc nước ấm.

Thấy anh hơi lảng tránh ánh mắt, cô biết anh có điều muốn hỏi.
“Muốn nói gì thì nói đi.”

Bị vạch trần, anh có chút chột dạ nhưng rồi dứt khoát hỏi thẳng.
“Nếu, anh nói nếu thôi — nếu khi đó anh ta không qua khỏi, em có khi nào suốt đời không quên được anh ta không?”

Cô tất nhiên hiểu chữ “anh ta” ở đây là chỉ Lục Trầm Chu.
Văn Tịnh mở to mắt nhìn anh, rồi cười.
“Có.”
Lần này đến lượt Cố Thiên Phàm nghệt mặt.

Nhìn anh mím môi im lặng, Văn Tịnh bật cười khúc khích.
“Dù sao, anh ấy cũng từng là chú út của em mà.”

【Toàn văn hoàn】

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Váy Cũ, Tình Mới

Vào đúng ngày trở về trường cũ dự lễ kỷ niệm 100 năm thành lập, tôi nhận được một ảnh chụp màn hình do trợ lý gửi đến: 【Hy vọng cô gái của anh, lần đầu tiên biểu diễn trên sân khấu ở tuổi mười tám sẽ thuận lợi.】 Trong ảnh, một cô gái xa […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Ngược · Trending right now

Ba Năm Kết Hôn Với Vị Chỉ Huy Cao Lãnh

Tôi là tiểu thư nhà tư bản, đã kết hôn ba năm với một vị chỉ huy cao lãnh theo hôn ước, nhưng anh ấy chưa bao giờ chạm vào tôi. Lần đi dã ngoại về nông thôn, tôi đến ngủ nhờ trong lều của anh. Vậy mà anh lại nhíu mày, mãi vẫn không […]
0.0 8 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...