Ta nhặt tướng quân mù, dốc lòng chăm sóc ba năm. Đến ngày bỏ băng gạc, rời câu nào. Đến khi gặp nữa, là nhân nghèo đến ăn nhờ ở đậu tại phủ thừa tướng. Hắn là vị tướng quân mà đều nịnh bợ, hơn nữa còn là vị hôn phu của tiểu thư phủ thừa tướng. Nàng nũng nịu : “Tiết lang, lời phụ mẫu, mai danh ẩn tích chiếu cố ba năm, thể phụ .” Khóe môi nhếch lên, dịu dàng đáp: “Điều đó là đương nhiên.” Trong lúc chuyện, ánh mắt rơi .
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận