Hạnh Phúc Đến Sau – Chương 9

Sau này, khi điều kiện khá hơn một chút, tôi mua một cái máy sưởi nhỏ. Mỗi đêm chỉ dám bật một giờ vì tiền điện rất đắt. Tôi phải tính toán từng đồng, mỗi phút thêm sẽ là khoản tôi không kham nổi.

Nhưng nếu một ngày nào đó, giấc mơ có thể hòa vào thực tế, công viên trong giấc mơ có thể xuất hiện ngoài đời, nếu tôi có cơ hội có một gia đình trọn vẹn, để Tiêu Tiêu có thể sống tốt hơn, có một người cha, thì làm sao tôi có thể từ chối?

Sáu năm qua đã bào mòn hết mọi lòng tự trọng và kiêu hãnh trong tôi. Tôi không tha thứ cho Tống Dịch, chỉ là tôi và anh đã… hòa giải.

Triệu Cảnh của ngày xưa, dù rất khao khát một mái ấm, vẫn có thể thản nhiên đập vỡ cái bình lên đầu người cha nuôi khi ông ta định giở trò.

Triệu Cảnh của ngày xưa, dù rất khao khát tình yêu, nhưng khi Tống Dịch với gương mặt tái nhợt xin lỗi và hứa bù đắp cả đời, vẫn có thể dùng cái bát đập vào đầu anh ta để trả lại mọi uất ức.

Nhưng sau sáu năm, cô ấy đã là một người mẹ.

Tôi là một đứa trẻ mồ côi, tôi muốn con mình được lớn lên trong một gia đình tràn đầy tình yêu thương, bị cuộc sống vùi dập đến tận cùng, tôi không thể từ chối sự cám dỗ này.

Nếu có thể, tôi chỉ muốn nói một lời xin lỗi với người vợ của Tống Dịch, người đã chịu tổn thương vì tôi. Không quan trọng cô ấy có tha thứ hay không, bởi bạn thấy đấy, tôi đã bị cuộc đời tổn thương biết bao lần, tôi có bao giờ nói tha thứ cho nó đâu?

7

Sau khi Tống Dịch ly hôn, giằng co kéo dài một năm và cuối cùng, người mẹ từng cao ngạo của anh cũng phải chấp nhận số phận.

Tôi lấy Tống Dịch, nhưng cuộc sống ở nhà họ Tống không hề dễ chịu.

Tôi không quen với cuộc sống như vậy, những lời mỉa mai châm biếm từ trong ra ngoài, tôi như biến thành một người vô hình trong đại gia đình này. Bạn bè của Tống Dịch khi thấy tôi đều lộ ra ánh mắt khinh thường, chỉ là không ai nói ra mà thôi.

Tôi giả vờ như không thấy tất cả những ánh mắt và thái độ ấy. Những ánh nhìn như vậy, những cách đối xử như vậy, tôi đã quen rồi.

Tôi biết ơn số phận, vì nó đã rèn cho trái tim mềm yếu đẫm máu của tôi trở thành một viên kim cương rẻ tiền, không gì có thể làm tôi tổn thương nữa. Đây có lẽ là món quà mà nó đã ban tặng cho tôi.

Hôn nhân giữa tôi và Tống Dịch rất nhạt nhòa, anh là một người cha tốt, luôn làm tròn trách nhiệm của mình.

Thời gian cứ thế trôi đi từng ngày, chúng tôi chưa bao giờ nói về vợ cũ của anh, cho đến một ngày, tôi biết rằng An Tịnh đã tái hôn rồi.

Người trong gia đình Tống cố ý nhắc đến trước mặt tôi, có vẻ như vô tình cho tôi xem một bức ảnh cưới. Đó là một người phụ nữ rất đẹp, dịu dàng và đằm thắm, đôi mắt như chứa nước, sáng rực lấp lánh. Thực ra, nét mặt khi chụp ảnh cưới đều không khác nhau lắm, nụ cười cũng giống nhau. Nhưng nụ cười của cô ấy rất ngọt ngào, và người đàn ông bên cạnh cũng mỉm cười đầy vẻ dịu dàng, kín đáo.

Có lẽ họ thực sự hạnh phúc.

Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, trên đường về nhà, tôi chợt nhớ ra rằng tôi đã gặp người phụ nữ này. Ở sân bay trong một chuyến đi chơi, chúng tôi đã bất ngờ chạm mặt. Lúc đó, cả An Tịnh và Tống Dịch đều tái nhợt, chỉ chào hỏi qua loa. Tôi thẳng thắn hỏi tên cô ấy, nhưng cô ấy chỉ mỉm cười và đáp lại:

“Chỉ là quen biết thôi.”

Một người phụ nữ rất có giáo dưỡng.

Nếu không phải vì bàn tay cầm sách của cô ấy run rẩy, tôi có lẽ không nhận ra điều bất thường, vì trông cô ấy thật tự tin và điềm đạm. Lúc ấy, tôi thực sự không có ý gì khác, chỉ là muốn xin lỗi cô ấy một tiếng.

Giờ thì tốt rồi, cô ấy đã có hạnh phúc của mình, tôi cũng không cần phải canh cánh mãi câu xin lỗi ấy để khiến người khác khó chịu nữa.

Khi trở về, Tống Dịch đang ở trong phòng làm việc. Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra, anh không phát hiện ra tôi. Căn phòng tối om, thoang thoảng mùi khói thuốc. Anh đã bỏ thuốc từ lâu vì trong nhà có trẻ nhỏ.

Tống Dịch ngậm điếu thuốc, mắt nhắm nghiền, tôi nhìn thấy hai vệt nước mắt trên mặt anh, tôi khẽ khàng đóng cửa lại. Tiêu Tiêu sắp tan học rồi, tôi cần phải nghĩ xem tối nay nấu món gì và bắt đầu chuẩn bị bữa ăn.

Nhưng suy nghĩ của tôi cứ không ngừng trôi, chợt tôi nhớ lại buổi tối chúng tôi kết hôn. Đó là lần hiếm hoi chúng tôi trò chuyện thẳng thắn. Cả hai lần lượt hỏi một câu đã giữ trong lòng từ lâu.

Tôi hỏi anh:

“Anh có hối hận vì ly hôn không?”

Anh bình thản nhìn tôi và nói:

“Anh hối hận, nhưng đó là điều anh phải làm. Anh phải chuộc lỗi với em, Triệu Cảnh. Anh có lỗi với em và có lỗi với Tiêu Tiêu.”

Rồi anh hỏi tôi:

“Nếu em biết rằng sau này mình sẽ khổ như thế, em có hối hận vì đã sinh Tiêu Tiêu không?”

Tôi nhìn anh rất lâu và cuối cùng đáp:

“Em hối hận.”

Anh nhẹ nhõm mỉm cười, còn tôi thì im lặng.

Bởi vì trong chúng tôi, có một người đã nói dối.

Tôi không hối hận.

Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, sự hiện diện của Tiêu Tiêu đã giúp tôi vượt qua mọi thứ. Tôi yêu con và tôi chưa từng hối hận.

Nhưng anh hối hận là điều hợp lý.

Anh và vợ cũ của mình rất hòa hợp. Từ tinh thần, trí tuệ, diện mạo, gia cảnh, sở thích, tất cả đều tương đồng. Nếu ngày xưa anh không dây dưa với tôi, không gây tổn thương cho một người vô tội, thì giờ đây anh có lẽ sẽ có một gia đình hạnh phúc, nhưng anh đã bỏ lỡ.

Giống như viên kim cương hồng anh để trên tủ đầu giường mà không bao giờ có thể tặng cho ai…

Giống như hai kệ đầy mô hình Lego mini trong phòng làm việc, giờ đây không còn ai để chơi cùng…

Giống như bức ảnh cưới của anh và vợ cũ, nằm ở ngăn bí mật nhất trong ví, nơi anh không thể công khai…

Đó là cái giá anh phải trả.

Số phận cuối cùng đã một lần công bằng với tôi, biến những tổn thương tôi chịu đựng từ nhiều năm trước thành một chiếc boomerang, để sau ngần ấy năm, đâm thẳng vào trái tim anh.

Còn tôi?

Tôi sẽ không bao giờ thấy thương hại anh nữa.

(Hết)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...