Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cũng từng có lúc bác ấy bóng gió ghép đôi tôi với cậu ta.
Chỉ tiếc Dương Sâm luôn thấy tôi ồn ào.
Bữa cơm ấy, mọi người đều trưởng thành cả rồi nên cũng không quá gượng gạo.
Chỉ là sau khi ăn xong, mẹ Dương Sâm lôi ra một quyển album khổng lồ.
Tôi cười đơ luôn.
Ngồi đó như ngồi trên đống kim châm.
“Nhìn này, lúc hai đứa còn bé cùng nhau học nhảy giao tiếp đấy.”
“Còn cái này, Dương Sâm bị chó cắn mông, Nhã Nhã vừa khóc vừa kéo đuôi chó…”
Mặt Dương Sâm ngày càng đen.
Mẹ tôi ngồi một bên chỉ mỉm cười nhẹ, không tiếp lời, khiến mẹ Dương Sâm có chút lúng túng.
“Chớp mắt cái hai đứa lớn rồi… Nhã Nhã hồi nhỏ cứ bám lấy Tiểu Thâm nhà bác, bác vẫn luôn xem con là con dâu ấy…”
“Giờ tự dưng lại giận dỗi, Tiểu Thâm mấy hôm nay không cười nổi rồi. Nhã Nhã à, có thời gian thì vẫn nên trò chuyện với Tiểu Thâm nhiều một chút…”
Tôi hít sâu, từ từ đứng dậy.
“Bác gái, nếu không có chuyện gì thì cháu xin phép về trước.”
Dương Sâm nhìn bóng lưng tôi, không nói gì.
Vừa bước ra cửa, tôi bị một bóng người làm giật nảy.
Đèn cảm ứng chưa kịp bật, thiếu niên đang ngồi xổm trước cửa nhà tôi, như một chú cún bị bỏ rơi.
“Tần Du? Sao cậu lại tới giờ này?”
Tôi lén liếc ra sau.
May là Dương Sâm không bám theo, nếu không thì mặt đẹp của Tần Du lại hóa mặt lừa hay ghen mất.
“Gọi điện... cậu không nghe.”
Tôi gãi đầu xấu hổ.
Mải ăn quá, quên bẵng mất cái điện thoại còn trong phòng.
Tần Du hơi đỏ đuôi mắt, nhìn tôi chằm chằm.
“Cậu nửa đêm chạy qua đây… là…”
“Tách” đèn cầu thang tắt phụt.
Tôi bị cậu ta kéo thẳng vào lòng.
“Tôi sợ.”
Tôi chớp mắt, không hiểu rõ cậu ta sợ cái gì.
Nhưng Tần Du ôm chặt quá, tôi chẳng vùng ra nổi.
Đành giơ tay xoa xoa đầu cậu như vuốt ve chó nhỏ.
Trong hành lang tối om, tôi nghe như có tiếng cửa mở, rồi lại đóng.
Tôi đẩy nhẹ Tần Du ra, nhìn tóc cậu có hai chỏm tóc dựng lên rõ rệt.
Wow… bạn trai tôi biến thành Teletubbies rồi nè.
[Teletubbies cái phim có 4 con bốn màu á]
“Cậu sợ gì? Sợ tôi mai không đi cùng?= Hay sợ tôi vừa ăn bữa cơm là chạy theo người khác luôn?”
Tần Du cúi đầu, môi mím chặt, không nói.
Tôi trực tiếp lấy tay bẻ mặt cậu lên:
“Nói!”
“…Cậu thích cậu ta lâu rồi, còn tôi thì chưa bao lâu.”
Tôi ôm lấy mặt Tần Du, bóp nhẹ hai má cậu như đang nhào bột:
“Anh đẹp trai à, làm ơn đừng tự ti với cái mặt đẹp như đồ họa này được không?”
“Cậu mà cứ thế này, tôi sẽ muốn làm ‘chuyện đó’ với cậu đấy.”
Tần Du chớp mắt.
Mặt vốn đã ít thịt, bị tôi bóp đến căng tròn như bánh bao.
“Chuyện đó là… là gì?”
Tôi ho khan.
Thôi không dạy hư trẻ con nữa, để từ từ “thực hành” sau vậy.
Tôi không giải thích, Tần Du cũng không hỏi thêm.
Cậu ngoan ngoãn gật đầu, theo tôi về nhà, giúp tôi dọn hành lý.
Cậu ấy tối nay chắc lại sẽ tra hỏi bác Google thôi.
Dù sao… Google cũng biết tuốt tất cả mà.
Mẹ tôi vừa mở cửa vào, cảnh tượng trước mắt là:
Tôi ngồi vắt chân chữ ngũ, chỉ tay ra lệnh cho bạn trai:
“Cái này mặc chụp hình không đẹp, đổi cái khác.”
“Màu này loè loẹt quá, cất đi.”
Tần Du mặt mày uể oải, hết lần này đến lần khác chạy qua chạy lại trong phòng giúp tôi lôi đồ, gấp lại từng món trông chẳng khác nào AI trong hình hài người thật.
Mẹ tôi nhìn mà không đành lòng:
“Con đừng bắt nạt người ta thế chứ…”
Mẹ tôi có hơi cạn lời.
Tần Du cúi đầu chào bà:
“Cháu chào dì ạ.”
Mẹ tôi nhìn cậu, định nói gì đó rồi lại thôi.
Thôi kệ, nhìn dáng vẻ bị “bắt nạt mà vẫn vui” này, chắc cũng chẳng cần cứu viện đâu.
Từ sau khi tôi và Tần Du đi nước M về, cậu ấy càng ngày càng dính tôi như keo.
Cả ngày không gọi điện là phải qua gặp mặt.
Mà cho dù chẳng nói gì, cũng muốn nhìn tôi cho bằng được.
Người khác chắc đã phát điên rồi.
Nhưng tôi thì không.
Tôi chính là loại người nói nhiều đến mức tự mình còn không chịu nổi.
Như mẹ tôi nói tôi và Tần Du đúng kiểu “vung nào úp nồi nấy”.
Không lâu sau, Dương Sâm chuyển nhà.
Tối hôm đó, tôi vừa buôn điện thoại với Tần Du vừa xách túi rác mà ba tôi bảo tôi đem đi ra ngoài vứt.
Vừa mở cửa thì đập mặt vào… cảnh Dương Sâm đang chuyển đồ.
Tôi sững người.
Cậu ấy trông gầy hơn trước.
Ánh mắt cậu ta dừng lại trên mặt tôi mấy giây, trong đó có thứ gì đó như là buồn bã, tiếc nuối mà tôi không thể gọi tên.
Tôi cúi đầu, xách túi rác xuống tầng.
Bất ngờ sau lưng vang lên tiếng gọi:
“Chu Nhã.”
Tôi quay đầu lại.
Dương Sâm đứng ở bậc thang phía trên giống hệt cái cách tôi từng ngẩng đầu nhìn cậu ta suốt bao lần nhưng lần này… có điều gì đó khác hẳn.
Cậu ấy hơi cúi đầu, giọng khẽ run:
“Nếu như hồi đó tôi chịu đối diện với lòng mình sớm hơn… Nếu như tôi không lấy những lời làm tổn thương cậu để che giấu cảm xúc… Cậu có thể… tiếp tục thích tôi không?”
Tôi nở một nụ cười nhàn nhạt, lắc đầu, xoay người tiếp tục bước xuống cầu thang.
Trong điện thoại, giọng Tần Du trở nên trầm hơn:
“Cậu từng hứa rồi… không được nói chuyện với cậu ta.”
Tôi bĩu môi:
“Tôi có mở miệng nói đâu.”
Cậu ấy hít một hơi dài:
“Nhưng chắc chắn là cậu đã lắc đầu.”
…Cái gì cái này cũng quản luôn á?!
Tôi trừng mắt Công chúa Tần dạo này quyền lực hơi bị nhiều đấy nhé?
Tôi chợt nhớ lại lúc mới ngồi cùng bàn, cậu ta từng chuyển khoản cho tôi.
Chỉ để tôi đừng nói chuyện với Dương Sâm.
Hồi đó cậu ta còn chẳng chịu nhìn tôi, chỉ biết lặng lẽ đánh dấu lãnh thổ như thế.
Tôi nghiêng đầu, hỏi:
“Tần Du, cậu bắt đầu thích tôi từ khi nào vậy?”
Tôi tưởng cậu sẽ không trả lời.
Nhưng đầu dây bên kia im lặng hai giây, rồi vang lên giọng nói dịu dàng pha chút ý cười:
“Từ lần đầu tôi ngẩng đầu lên nhìn cậu, ánh nắng chiếu lên bàn học…”
“Tôi đột nhiên… muốn mở miệng nói chuyện với cậu rồi.”
_HẾT_
Bình luận