Hộ Tâm Lân – Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

6. 

Bác sĩ trong phòng ở lại khá lâu. Tôi nghe không hiểu hết những từ chuyên môn họ nói.

 

Không biết bao lâu sau, Thẩm Yến Hồi mở cửa, thấy tôi ngồi co ro trước cửa, ánh mắt đầy phức tạp.

 

Anh đưa tay kéo tôi dậy, cố nén sự run rẩy trong giọng:

 

“Em không muốn thử kem bánh gato sao? Bây giờ mình đi mua thử nhé?”

 

Tôi khẽ run tay.

 

Tôi cố tỏ ra vui vẻ, nhoẻn miệng cười:

 

“Được mà. Mình về ăn luôn đi.”

 

Tôi không biết Lưu Tụ rốt cuộc mắc bệnh gì, nhưng từ đoạn đối thoại vừa rồi, tôi hiểu… cô ấy không còn nhiều thời gian.

 

Thẩm Yến Hồi… đã không thể chờ thêm nữa.

 

Dọc đường về, cả hai đều im lặng. Đến khi vào bếp cắt bánh, động tác của anh cũng trở nên máy móc.

 

Tôi ăn được vài miếng, lòng dạ rối bời, chuẩn bị mở lời thì anh đột ngột hỏi:

 

“Tinh Tinh… em có buồn ngủ không?”

 

Mười ngón tay anh đan vào nhau, trong mắt là nỗi lo lắng hiếm thấy.

 

Tôi còn đang ngơ ngác thì bỗng chốc hiểu ra — trong bánh… có thuốc.

 

Tim tôi như bị ai bóp nghẹt.

 

Hóa ra, chiếc bánh kem ngọt ngào kia lại là chiếc bánh tẩm độc.

 

Tôi phối hợp, dụi mắt, rồi từ từ gục đầu xuống bàn.

 

Tôi vốn định nói với anh rằng:

 

“Em sẵn sàng trao hộ tâm lân cho anh.”

 

Nhưng có lẽ… anh sợ nhận rồi sẽ mắc nợ.

 

Cũng tốt thôi.

 

Một nàng tiên cá không còn vướng bận ân tình, mới có thể quay về đại dương.

 

Nhưng tôi không ngờ, quá trình lấy hộ tâm lân… lại đau đớn đến thế.

 

Người cá vốn ít cảm giác — nóng, đau, đều nhạt nhòa.

 

Vậy mà khi Thẩm Yến Hồi rạch ra vùng bụng lấy hộ tâm lân, tôi vẫn không kiềm được run rẩy toàn thân.

 

Anh dừng lại, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi:

 

“Xin lỗi, Tinh Tinh.”

“Sắp xong rồi, sẽ không đau nữa đâu.”

 

Nói rồi, anh tiếp tục.

 

Tôi cắn chặt môi đến bật máu, gồng mình không để bật ra tiếng.

 

Cho đến khi “chát” một tiếng — đuôi cá của tôi biến thành đôi chân.

 

Thẩm Yến Hồi cầm lấy hộ tâm lân, vội vã rời đi.

 

Bỏ lại tôi giữa căn phòng loang lổ máu, bụng vẫn rỉ m.á.u không ngừng.

 

Chờ đến khi không còn tiếng bước chân nào nữa, tôi mới mở mắt, lặng lẽ nhặt tuýp thuốc rơi dưới đất, mắt đỏ hoe tự mình bôi thuốc.

 

7. 

Mấy ngày liền, Thẩm Yến Hồi không trở về.

 

Tôi gọi điện cho anh — không ai bắt máy.

 

Tôi chỉ muốn nói lời tạm biệt, thế mà giờ anh còn chẳng muốn gặp tôi lần cuối.

 

Lần nữa gọi cho anh không ai nghe máy, tôi lấy ra xấp tiền mặt cất trong ngăn kéo, lén tránh người giúp việc, gọi xe ra biển.

 

Trời tối dần, biển đêm lặng lẽ mà nguy hiểm.

 

Tôi trốn sau một mỏm đá, hớp một ngụm nước biển, đôi chân dần hóa thành đuôi cá.

 

Nhìn sóng nước lăn tăn, tôi lặng lẽ nhổ từng mảnh vảy đuôi cá xuống.

 

Mỗi mảnh vảy bị nhổ, khuôn mặt Thẩm Yến Hồi trong trí nhớ lại nhòa đi một chút. Lưu luyến trong tim cũng vơi đi một phần.

 

Chỉ còn lại mảnh cuối cùng.

~ Hướng Dương ~

 

Tôi lẩm bẩm — giọng bình tĩnh đến lạ:

 

“Dù không biết nên từ biệt ai… nhưng cũng, tạm biệt.”

 

Tôi không do dự, nhổ nốt vảy cuối cùng.

 

Mang theo chiếc đuôi rớm máu, tôi lao xuống biển sâu cuộn trào.

 

[ Hoàn ]

 

Một nàng tiên cá đã từng yêu người — từng mơ có chân, từng hiến cả trái tim…

Cuối cùng, chỉ đổi lại một câu:

 

“Chúng tôi chỉ là bạn.”

 

Nhưng thôi, ít nhất… tôi còn biển cả để trở về.

 

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Muôn Hoa Không Ngừng Nở

Sau khi trọng sinh, Giang Tịnh Nguyệt phát hiện mình quay trở lại năm 27 tuổi. Dưới gối có một trai một gái, chồng của cô là Phong Lâm Xuyên – người đàn ông giàu nhất thế giới, luôn đứng đầu bảng xếp hạng Forbes, được tạp chí Time bình chọn là “Người đàn ông […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...