Hối Hận Muộn Màng [...] – Chương 5

Còn Sở Kiến Vi thì sống chết bám lấy anh ta, sau nhiều lần bị từ chối, còn thuê người phá khóa để xông vào nhà tôi.

“Trình Nhượng Thanh, người chết thì cũng đã chết rồi, nhưng người sống vẫn phải tiếp tục sống. Em biết anh đau lòng, nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến việc anh cắt đứt với em? Em đã làm sai điều gì? Con của chúng ta trong bụng em… nó sai ở đâu?”

Trình Nhượng Thanh nhìn tờ giấy siêu âm thai 2 tháng trong tay cô ta, nét mặt phức tạp.

“Vi Vi, bỏ đi! Nếu không vì muốn quay lại bên em, Chi Chi và con gái sẽ không chết. Nếu giờ anh còn tiếp tục ở bên em, thì anh đâu còn là con người nữa?”

Sở Kiến Vi nghe xong, tay ôm bụng, mặt mày đầy vẻ không tin nổi:

“Vì hai người chết rồi, mà anh còn muốn giết cả con mình sao? Cái chết của họ thì liên quan gì đến em? Ai bảo họ giành đàn ông với em, lại còn không có chút cảnh giác gì…”

Trình Nhượng Thanh ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn cô ta như muốn ăn tươi nuốt sống:

“Cô nói cái gì?”

9

Sở Kiến Vi biết mình lỡ lời, lập tức im bặt, vội vã nắm tay Trình Nhượng Thanh, áp vào bụng mình:

“Anh à, biết đâu đứa bé trong bụng em chính là con gái tái sinh thì sao? Anh nỡ để nó chết lần nữa à?”

Nhưng với kinh nghiệm nhiều năm làm nghề, Trình Nhượng Thanh đã nhanh chóng nhận ra trong câu nói của Sở Kiến Vi có ẩn ý khác thường.

Anh rút tay về, lạnh giọng hỏi:

“Vừa rồi cô nói ‘không có chút cảnh giác’ là có ý gì? Có phải cô biết điều gì không?”

Sở Kiến Vi tất nhiên không chịu thừa nhận.

Cô ta rưng rưng nước mắt, lắc đầu giải thích:

“Chị dâu và con bé gặp chuyện giữa đêm khuya trên đường cao tốc, chắc là vì muốn quá giang xe nên mới xảy ra chuyện. Tùy tiện lên xe người lạ, không phải chính là không có cảnh giác sao?”

Lời giải thích nghe thì rất hợp lý.

Nhưng Trình Nhượng Thanh nheo mắt lại, trong đáy mắt đầy sự lạnh lẽo — bởi vì anh chưa bao giờ nói cho Sở Kiến Vi biết mẹ con tôi gặp nạn vào thời gian và địa điểm nào.

Ánh mắt đó khiến Sở Kiến Vi bắt đầu chột dạ, vội dùng nước mắt để che giấu.

Thế nhưng Trình Nhượng Thanh, người từng không chịu nổi dù chỉ một giọt nước mắt của cô ta, giờ đây lại không còn bất kỳ sự xót thương nào.

Sau một lúc im lặng, anh chỉ lạnh nhạt nói:

“Nếu cô không muốn phá thai, thì cứ giữ lại đi.”

Rồi như mọi lần, anh đưa Sở Kiến Vi về nhà, lấy cớ có việc gấp để rời đi, quay thẳng đến sở cảnh sát.

Đội trưởng Lý nhìn thấy anh với râu ria xồm xoàm, mắt thâm quầng thì sửng sốt, hỏi:

“Cậu nhớ ra được gì rồi à?”

Trình Nhượng Thanh lặp lại nguyên văn những gì Sở Kiến Vi đã nói.

Ngay lập tức, cảnh sát phối hợp với đội giao thông, rà soát lại tất cả các phương tiện ra vào đoạn đường cao tốc hôm đó.

Cuối cùng, dựa trên thời gian, họ phát hiện một chiếc xe có lịch trình ra vào bất thường.

Xác định được biển số, cảnh sát nhanh chóng tìm ra tài xế — Phương Minh Nguyên.

Sau khi bị bắt, Phương Minh Nguyên — vốn đang mắc bệnh nan y và không còn đường sống — ban đầu không chịu khai ai là người đứng sau.

Nhưng khi nghe nói tiền nhận được sẽ bị tịch thu, để không liên lụy đến gia đình, hắn ta khai hết mọi chuyện — chỉ xin cảnh sát tha cho khoản tiền mà Sở Kiến Vi đã đưa.

Không biết từ đâu nhận được tin, Sở Kiến Vi lập tức lên kế hoạch mua vé máy bay bỏ trốn.

Đội trưởng Lý nghi ngờ Trình Nhượng Thanh bị nghe lén, liền cho kiểm tra toàn bộ đồ đạc và túi dụng cụ làm nghề của anh ta.

Quả nhiên, phát hiện được thiết bị nghe trộm.

Trình Nhượng Thanh không ngờ rằng, người anh yêu tha thiết lại chính là rắn độc đội lốt người.

Nhưng anh càng hiểu rõ hơn — kẻ gieo nên bi kịch hôm nay, chính là bản thân mình.

Con rắn độc đó, là anh tự tay nuôi lớn.

Để đảm bảo kế hoạch bắt giữ không bị bại lộ, cảnh sát và Trình Nhượng Thanh cố ý tung tin giả đánh lạc hướng Sở Kiến Vi.

Khi thành công bắt được cô ta, Sở Kiến Vi ôm bụng hét lên:

“Trình Nhượng Thanh, là anh ép tôi! Nếu không vì muốn cho đứa trẻ một gia đình, tôi sao phải mạo hiểm như thế?!”

“Nhưng giờ thì cũng tốt thôi! Đứa bé trong bụng tôi sẽ là bùa hộ mệnh của tôi! Đừng hòng bắt tôi phá thai!”

Sự điên cuồng của cô ta khiến ánh mắt Trình Nhượng Thanh càng thêm chết lặng.

Anh từng bước đi về phía cô ta, rồi nhân lúc không ai đề phòng, bất ngờ rút dao mổ, đâm thẳng vào bụng và ngực của Sở Kiến Vi.

Từng nhát, từng nhát đều chí mạng, nhanh – chuẩn – tàn nhẫn đến mức đội trưởng Lý cũng không kịp ngăn cản.

Đến khi mọi người lao đến, máu dưới thân Sở Kiến Vi đã lênh láng một vũng lớn.

Trong lúc chờ xe cấp cứu, đội trưởng Lý giận dữ quát:

“Cậu làm vậy để làm gì? Cô ta sẽ bị pháp luật trừng phạt, cớ gì cậu phải huỷ cả đời mình?!”

Trình Nhượng Thanh nhìn bàn tay dính đầy máu, bật cười chua chát:

“Tôi mới là kẻ có tội. Tôi phải chuộc lỗi. Tôi phải báo thù cho vợ con tôi! Khi cô ta thuê người giết người, lẽ ra nên biết sẽ có ngày hôm nay!”

“Giờ… đến lượt tôi rồi!”

Đội trưởng Lý lao đến giật lấy con dao trong tay anh, nhưng đã muộn.

Là một pháp y xuất sắc, Trình Nhượng Thanh quá hiểu cách làm sao để ra đi trong một nhát dao.

Anh ngã xuống trong vũng máu.

Sở Kiến Vi cũng không đợi được xe cấp cứu, đã chết tại chỗ.

Tôi bịt mắt con gái, không muốn để con nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu này nữa.

Nào ngờ, chỉ một giây sau, linh hồn của Trình Nhượng Thanh cũng chậm rãi tách khỏi thân xác, bay lên.

Anh ta nhìn tôi và con gái trong lòng, mừng rỡ khôn xiết:

“Mẹ ơi… con đau lắm…”

“Chi Chi! Con yêu!”

Anh ta lao đến định ôm lấy chúng tôi, nhưng tôi chỉ ôm chặt con, lặng lẽ bay đi.

Lần này… không còn điều gì có thể giam cầm được chúng tôi nữa.

Thân thể chúng tôi cũng dần dần trở nên trong suốt, mờ nhòe.

Trình Nhượng Thanh bật khóc nức nở:

“Đừng mà! Chi Chi, em đừng mang con đi! Cho anh một cơ hội để chuộc lỗi được không?!”

Tôi nhìn gương mặt đau khổ đầy hối hận của anh ta, lạnh lùng nói:

“Chúng tôi không cần lời xin lỗi của anh! Dù anh có chết một ngàn lần, một vạn lần, cũng không thể chuộc lại được tội lỗi!”

Linh hồn Trình Nhượng Thanh run rẩy, ánh mắt ngập tràn tuyệt vọng.

Tôi không nhìn lại nữa.

Con gái cũng chỉ nhìn anh ta một lần cuối thật sâu, rồi cùng tôi tan biến giữa trời đất.

Khoảnh khắc tan biến hoàn toàn, dường như… tôi nghe thấy tiếng anh ta gào khóc đến xé lòng.

[Kết thúc]

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...