Hồi Kết Của Hoa [...] – Chương 8

8

Và trong đoàn áp tải lần này — có Vệ Thời Phong.

Giữa dòng người qua lại, Vệ Thời Phong mặc quân phục chỉnh tề, đứng trong lều nhìn tôi.

Andrei liếc nhìn anh, chủ động nhận lấy thùng vật tư từ tay tôi: “Đi đi, chuyện này để tôi lo.”

Tôi gật đầu, cầm danh sách bước tới: “Cảm ơn anh, Thiếu tá Vệ.”

Anh khựng lại. Trong cả hai kiếp, đây là cách xưng hô xa lạ nhất tôi từng gọi anh.

Khóe mắt anh ửng đỏ, yết hầu khẽ chuyển động: “Miểu Miểu… lần này về cùng anh được không?”

Tôi cúi đầu kiểm tra danh sách: “Hiện tại đang là thời điểm then chốt trong việc phòng dịch.”

Dịch bệnh vừa mới được khống chế trong phạm vi hẹp, nếu tôi — người phụ trách chính — rời đi lúc này, sẽ khiến lòng dân hoang mang. Tất cả công sức trước đó sẽ đổ sông đổ biển.

“Em không hiểu đâu. Dù có làm gì, dịch bệnh vẫn sẽ bùng phát.” “Nếu em ở lại… chắc chắn sẽ chết.”

Chỉ một câu, tôi đã đoán được: có lẽ anh biết được một phần của kiếp trước.

Nhưng anh không biết rằng… nguyên nhân thật sự của đợt bùng dịch, là vì Liễu Phan Phan.

Kiếp trước, cô ta nhiễm virus nhưng giấu kín, cố tình trốn khỏi khu kiểm dịch, khiến dịch bệnh bùng phát mất kiểm soát.

Cha tôi, vì muốn giữ vững chiếc ghế thủ trưởng, đã cố tình che giấu sự thật.

Nếu tôi không vô tình phát hiện ra tài liệu trong thư phòng cha, có lẽ vĩnh viễn chẳng ai biết nguyên nhân thật sự.

Tôi bình tĩnh nhìn anh, lắc đầu: “Chỉ cần tôi còn ở đây, tôi sẽ không để dịch bệnh vượt khỏi tầm kiểm soát.”

“Vật tư đã được chuyển đến, mời Thiếu tá Vệ trở về bên cạnh Liễu Phan Phan.”

Đôi mắt Vệ Thời Phong đỏ hoe: “Em đang giận anh phải không?” “Nhưng anh chưa từng cưới cô ấy.”

Tôi có chút bất ngờ.

Anh siết chặt nắm đấm: “Miểu Miểu… dạo gần đây anh cứ lặp đi lặp lại một giấc mơ.”

“Trong mơ, anh cưới em. Nhưng ngày nào cũng cãi nhau.”

“Rồi dịch bệnh nổ ra, biên giới hỗn loạn. Anh bị điều ra tiền tuyến, em là quân y, cũng đi cùng.”

“Cuối cùng, kẻ địch tấn công căn cứ. Anh giấu em vào lối thoát hiểm, còn bản thân thì chết trận.

“Sau đó, hồn anh lơ lửng trên cao, nhìn em một mình xông vào căn cứ địch…”

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn anh.

“Anh đau lòng lắm. Mỗi lần đều muốn ngăn em lại… nhưng em không nghe thấy.”

“Đến khi giật mình tỉnh giấc… mới nhớ ra, em đang ở nước ngoài làm viện trợ y tế.”

Ngón tay tôi khẽ run, nhưng vẫn cúi đầu không đáp.

“Nếu không phải vì lần này nghe tin dịch bệnh truyền về trong nước… anh thực sự đã nghĩ đó chỉ là một giấc mơ.”

“Miểu Miểu, tin anh đi, lần này nhất định phải theo anh về.”

Tôi gập sổ lại, xoay người: “Thiếu tá Vệ, mời về.”

“Miểu Miểu!”

Anh kéo tay tôi lại, giọng nghẹn ngào: “Anh sợ lắm, Miểu Miểu… Em về với anh đi, đừng giận anh nữa… được không?”

Tôi quay đầu, gỡ tay anh ra, khẽ cười: “Anh sai rồi, Thiếu tá Vệ.”

“Là con gái thủ trưởng, tôi không nên, cũng không thể rút lui giữa trận.” “Là bác sĩ, cứu người là trách nhiệm của tôi.”

Anh đứng đó, như hóa đá: “Miểu Miểu… lúc đó anh chỉ là nhất thời tức giận, anh…”

“Đủ rồi, Thiếu tá Vệ.”

Tôi xắn tay áo lên, ánh mắt sáng rực:

“Tôi đã tìm thấy động lực ở đây, cũng tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn.”

“Chuyện này thật sự không liên quan đến anh. Chỉ là lựa chọn cá nhân của tôi.”

“Nếu có dịp gặp lại, hy vọng có thể cùng Thiếu tá Vệ nâng chén uống rượu.”

Phía sau lưng vang lên tiếng nức nở của anh, nhưng tôi không quay đầu lại.

Đợt viện trợ này đến rất đúng lúc. Dịch bệnh được kiểm soát hoàn toàn, tỉ lệ tử vong giảm mạnh.

Ba tháng sau, đường phố bắt đầu đông đúc trở lại. Dịch bệnh đã hoàn toàn chấm dứt.

Một năm viện trợ y tế trôi qua trong chớp mắt.

Theo quy định, một phần nhân lực vẫn phải ở lại hỗ trợ xây dựng hệ thống y tế địa phương.

Và tôi — lựa chọn ở lại.

Andrei và tôi cùng nhau tiễn các đồng nghiệp.

“Máy bay vẫn chưa cất cánh đâu. Giờ đổi ý vẫn còn kịp.”

Tôi đấm nhẹ lên cánh tay anh: “Sao thế? Không muốn bị tôi sai vặt nữa à?”

Andrei bất ngờ phá lên cười, nắm lấy nắm đấm của tôi: “Ước gì cả đời này được cô sai vặt, bác sĩ Liễu.”

Năm mươi năm sau, nơi đây trở thành một khu vực phát triển kinh tế sầm uất.

Khi Hada một lần nữa tung bay giữa đất trời, tôi nắm tay Andrei trở về quê hương.

Ngoài sân bay, Vệ Thời Phong đã bạc đầu, ánh mắt vẫn chứa đầy dịu dàng và nụ cười hiền hòa: “Chào mừng em trở về, Miểu Miểu.”

Vệ Thời Phong cả đời không lấy vợ. Gặp lại tôi một lần, không lâu sau… anh qua đời.

Tôi cùng Andrei đến thăm mộ mẹ, rồi lại rời xa tổ quốc một lần nữa.

Tổ quốc rất tốt, rất phồn vinh. Nhưng nhà của tôi… đang cần tôi.

[Toàn văn hoàn]

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...