Hôn Nhầm Đại Ca [...] – Chương 7

Tim tôi đập loạn xạ như trống trận.
Anh… anh ta đột nhiên áp sát thế này làm gì!

“Em có ghét anh đâu… chỉ là nhìn anh hơi dữ dằn thôi.”
Tôi lắp bắp.

“Anh chỉ… gương mặt nhìn hơi dữ thôi!
Chứ thật ra anh hiền lắm mà!”
Chu Lệ Dã uất ức phân trần.

“Nhưng anh là trùm trường mà, em nghe nói anh đánh nhau dữ lắm.”
Tôi nhớ đến mấy lời đồn đại nổi tiếng — ví dụ như vụ “1 đánh 8” huyền thoại.

“Đánh nhau cái gì? Đó là cứu người!”
Chu Lệ Dã lập tức phản bác, vẻ mặt không cam lòng:
“Hôm đó anh thấy có đám lưu manh bắt nạt con gái, mới ra tay can thiệp.
Ai ngờ tụi nó ỷ đông hiếp yếu, xúm lại đánh anh.
Cũng may anh tập thể thao nên còn đỡ được.
Kết quả tụi nó đi bịa chuyện, biến anh thành ‘trùm trường’.
Thật ra, cảnh sát còn khen anh là dũng cảm ra tay nghĩa hiệp đấy!”

“Không phải nghe đồn anh đánh nhau với đám trai trường bên sao?”
Câu chuyện tôi nghe hình như không giống anh kể.

“Toàn tin vịt cả!
Người ta đồn riết thành ra như vậy.”

Tôi suýt bật cười thành tiếng.

“Mạnh Ngữ Tây! Em còn dám cười à!
Nói rõ cho anh — em rốt cuộc thích ai?!”

Tôi bị Chu Lệ Dã ép sát vào tường, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở anh phả lên mặt mình.

Không khí trở nên mập mờ đến nghẹt thở.

“Em… em không thích ai hết, anh buông ra trước đi.”

Tôi giãy giụa hai cái, cố gắng thoát khỏi bầu không khí ái muội này.

“Nói rõ đã!
Không nói, đừng mong anh buông!”

Chu Lệ Dã lại cúi xuống gần hơn, gần tới mức mặt tôi đỏ bừng, nóng ran cả tai.

Từ nhỏ tới lớn, tôi chưa từng gần gũi với nam sinh thế này!

“Chu Lệ Dã! Anh lưu manh vừa thôi!
Nếu anh còn vậy, tôi la người tới đó!”
Tôi cố gắng lấy lại tỉnh táo uy hiếp anh.

“La ai?
Cả trường đều biết em là bạn gái anh rồi, em có la cũng chẳng ai thèm để ý đâu!
Cùng lắm người ta nghĩ mình đang cãi nhau giận dỗi thôi!”

Miệng thì cợt nhả,
nhưng Chu Lệ Dã vẫn khẽ dịch ra sau một chút, không còn ép sát như lúc nãy.

“Tóm lại, em phải trả lời: thích hay không thích anh?”

..
Bức người quá rồi!
Không trả lời chắc anh ta quyết không tha mất.

Tôi đảo mắt, phản đòn:

“Thế anh thích em à?”

“Thích chứ!”

Chu Lệ Dã bật thốt ra không do dự, rồi như nhận ra điều gì, liền bồi thêm:
“Nếu không thích, hôm đó sao anh nhận lời tỏ tình của em?”

Tôi kinh ngạc trợn mắt:
“Khi nào anh thích em vậy?”

Chu Lệ Dã cười hì hì:
“Từ hồi khai giảng rồi ấy.
Lúc em thua trò chơi ở hội tân sinh viên, bị bắt lên sân khấu biểu diễn.
Em xấu hổ nói mình không có tài lẻ, rồi múa đại bài thể dục nhịp điệu.
Anh ngồi dưới nhìn, cảm thấy cô gái này vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, còn khiêm tốn nữa.
Lúc ấy, anh đã muốn theo đuổi em rồi.
Nhưng mà… em chẳng cho anh cơ hội!”

Tôi suýt thì cười ra tiếng.
Cái bài thể dục nhịp điệu đó… đúng là vết nhơ lịch sử trong đời tôi mà!

“Mạnh Ngữ Tây! Đừng có đánh trống lảng!”
Chu Lệ Dã nghiêm mặt.

“Anh đã thổ lộ rồi, bây giờ tới lượt em — thích anh không?
Mấy tháng nay em làm bạn gái anh như hoàn thành nhiệm vụ vậy, anh khó chịu lắm!
Người ta yêu nhau phải nắm tay, ôm ấp, thơm má chứ!
Em thì suốt ngày chỉ ăn cơm đưa nước, chẳng bao giờ ôm lấy anh một cái!”

Tôi líu lưỡi phản bác:
“Chứ em cũng nghiêm túc lắm nha!
Ăn cơm chung, cổ vũ anh đánh bóng, đưa nước cho anh… đủ tiêu chuẩn bạn gái rồi đó!”

“Không giống!
Bạn gái người ta thì ôm ôm hôn hôn, còn em thì lạnh như băng.
Ôm một cái cũng không có!”

Tôi ngập ngừng, mặt đỏ lựng:

“Vậy… hay em ôm anh một cái nhé?
Thế coi như… bù đắp đi?”

Không hiểu sao mình lại thốt ra câu đó, tim thì đập loạn như sắp văng khỏi lồng ngực.

Chu Lệ Dã nghe xong liền dang tay ra, hớn hở:

“Được! Mau mau tới ôm anh!”

Tôi đứng cứng ngắc, lúng túng chưa biết phải ôm thế nào.

Ngay lúc đó,
một cánh tay rắn chắc đã vòng qua ôm tôi chặt lấy,
kéo sát tôi vào lồng ngực ấm áp của anh.

Mặt tôi úp lên ngực anh, nghe rõ từng nhịp tim mạnh mẽ đập thình thịch.

Tôi cũng rón rén giơ tay ôm lấy eo anh —
cảm giác eo anh rất săn chắc, đầy sức mạnh.

“Ngữ Tây, thích anh đi mà.
Anh…
thật sự rất thích em.”

Câu nói ấy vang lên bên tai tôi, làm đầu óc tôi như nổ tung.

Đây là… cảm giác yêu đương sao?
Hình như… cũng dễ chịu lắm ấy!

Tôi lí nhí:

“Tạm thời thì… cũng thích rồi đó.”

“Thật không?”
Chu Lệ Dã ánh mắt bừng sáng.

Tôi gật gật đầu mạnh mẽ:

“Thật!”

Tôi kiễng chân, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má anh.

Ba tháng đồng hành,
bao ngày tháng ăn cơm, đưa nước, cười đùa cùng nhau —
tôi đã thật sự yêu anh từ lúc nào chẳng hay.

Được tôi thơm lên má!
Chu Lệ Dã vui sướng đến mức bế bổng tôi xoay một vòng giữa sân trường!

Cuộc tình bắt đầu từ một lời tỏ tình nhầm,
nhưng cuối cùng,
tôi đã yêu đúng người!

— HOÀN —

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...