Kẻ Cướ P Hồi [...] – Chương 8

“Hứa Hằng Tri tuy chuyển sang làm nhân viên kinh doanh, nhưng tiền kiếm được không đủ cho Chu Tố Nguyệt tiêu xài, lại còn thêm một đứa nhỏ phải nuôi, nghèo kiết xác.”

“Chu Tố Nguyệt nào chịu nổi khổ? Bán luôn nhà của nhà họ Hứa, ôm hết tiền bỏ trốn.”

“Giờ Hứa Hằng Tri phải dẫn thằng nhóc kia sống trong căn phòng bé tẹo ở khu thu mua phế liệu, mỗi ngày đều khổ sở, không yên phút nào.”

Hiện tại Hứa Hằng Tri đã sớm trở thành trò cười của cả thị trấn nhỏ.
Vì chị dâu và cháu trai mà đẩy cả gia đình tan nát, để rồi cuối cùng trở thành một kẻ trắng tay không nhà không tiền.

Trước khi tôi rời đi, giám đốc dặn dò:
“Nếu nó đến tìm em, nhớ đừng mềm lòng mà tha cho nó.”

Tôi cười lắc đầu:
“Tha thứ á? Tôi còn mong nó chết cho rồi ấy!”

Từ nhà giám đốc trở ra, tôi lái xe về nhà.

Vừa đến đầu ngõ, từ xa đã thấy có người đang quỳ dưới đất.

Hứa Hằng Tri ngẩng đầu lên, thấy tôi trong xe, nước mắt lập tức tuôn rơi:
“Phương Linh…”

Chỉ một tiếng Phương Linh, đã khiến toàn thân tôi nổi da gà.

Khí chất lúc này của Hứa Hằng Tri, trùng khớp hoàn toàn với cái con người ích kỷ tàn nhẫn trong kiếp trước – kẻ hút sạch máu thịt của tôi và An An.

Anh ta quỳ gối lết về phía tôi, giọng khàn đặc:
“Tại sao em lại đòi ly hôn?”

“Tại sao lại tính toán với chị dâu, ép cô ấy phải bỏ xứ mà đi?”
“Mạnh Phương Linh, chẳng lẽ anh đối xử với em chưa đủ tốt sao?”

10
Tôi nhìn chằm chằm vào dáng vẻ của Hứa Hằng Tri, cả người lạnh toát.

Giây tiếp theo, hắn đột nhiên lao về phía tôi, trong tay ánh lên một tia sáng lạnh lẽo sắc bén.

Hứa Hằng Tri hai mắt đỏ ngầu, gào lên như kẻ điên:
“Giết mày rồi, tất cả những gì mày có sẽ là của tao!”
“Con gái là của tao, xưởng may cũng là của tao!”
“Mạnh Phương Linh, mày đáng chết!”

Đầu óc tôi trống rỗng như bị treo máy, cả người cứng đờ đứng đó, không thể nhúc nhích.

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, từ trong xe lao ra một người, tung một cú đá mạnh khiến Hứa Hằng Tri ngã lăn ra đất.

Người đó lập tức đè chặt hắn xuống, khiến hắn không thể cử động.

Người đàn ông mặc cảnh phục nhìn tôi, trầm giọng hỏi:
“Đồng chí, cô không sao chứ?”

Lúc này, hồn vía tôi mới quay trở lại, cả người mềm nhũn, tôi ngồi bệt xuống đất, nước mắt giàn giụa.

Giọng khàn khàn nói:
“Không sao…”

Hứa Hằng Tri có ý đồ giết người, vừa hay bị Giang Ngạn – người về quê thăm nhà – bắt gặp và bắt giữ ngay tại chỗ.

Sau đó hắn nhanh chóng bị đưa đi lao giáo.

Còn đứa trẻ, vì không có ai chăm sóc, nên được đưa vào trại trẻ mồ côi.

Sau chuyện này, tôi sớm xử lý xong mọi việc ở miền Bắc, rồi đưa bố mẹ và An An định cư hẳn ở miền Nam.

Về sau, trong quá trình tiếp xúc, tôi và Giang Ngạn dần dần đến với nhau.

Tin tức tiếp theo về Hứa Hằng Tri, tôi nghe được vào chính ngày cưới của mình – do Giám đốc Trương mang tới.

Hứa Hằng Tri sau khi ra trại, dẫn theo cháu trai đi khắp nơi tìm Chu Tố Nguyệt – người đã tái giá và rời đi nơi khác.

Nhưng Chu Tố Nguyệt không muốn đứa trẻ đó.

Cô ta nói:
“Không phải anh đã hứa với anh trai mình sẽ chăm sóc mẹ con tôi cả đời sao?”
“Giờ tôi không cần anh chăm nữa, nhưng đứa trẻ đó là máu mủ nhà họ Hứa, anh không nhận thì tôi sẽ vứt nó xuống sông.”
“Ha! Đừng có làm bộ đạo đức giả nữa!”

Trong lúc cãi vã, Hứa Hằng Tri mất hết lý trí, đâm chết Chu Tố Nguyệt chỉ bằng một nhát dao.

Ba tháng sau, Hứa Hằng Tri bị tuyên án tử hình.

Trước khi chết, hắn khóc lóc nói xin lỗi tôi và An An.

Tôi chỉ cụp mắt, không buồn đáp lại.

Hắn đâu phải thấy có lỗi với tôi và An An, hắn chỉ là… sợ chết mà thôi.

Chào hỏi xong với giám đốc và mọi người, tôi mặc chiếc váy cưới được thiết kế riêng, từng bước đi về phía Giang Ngạn.

An An như một thiên thần nhỏ, mặc váy công chúa xinh xắn, giọng non nớt chúc phúc tôi:
“Mẹ ơi, mẹ phải hạnh phúc nhé!”

Tôi bật cười, nhẹ nhàng đáp:
“Cảm ơn con yêu, con cũng phải thật hạnh phúc nhé!”

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...