Kẻ Đứng Ngoài Bản [...] – Chương 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi đã nghĩ mình từng hối hận. Rằng sẽ có một khoảnh khắc nào đó – một ánh nhìn, một tiếng khóc, một cái xác lạnh – khiến tôi lùi lại. Nhưng không. Thứ duy nhất tôi cảm thấy là… sự buồn cười.

Tôi ngồi giữa căn phòng này, đọc từng bài báo họ viết về tôi. Không, họ không biết là tôi. Tôi là nạn nhân. Là người sống sót. Là "kẻ chứng kiến" Tôi dựng nên bi kịch, và họ tự viết kết thúc.

Và họ tự hào vì đã đến gần chân tướng.

Buồn cười.

---

Tôi từng dùng rất nhiều cái tên. Mỗi tên là một lớp mặt nạ, một kiểu chữ ký, một loại hồ sơ bệnh lý. Có khi là người yêu cũ của nạn nhân, có khi là hàng xóm biết quá nhiều, có khi là một pháp y cần được "giải cứu" khỏi chấn thương tâm lý.

Không ai từng hỏi tôi là ai thật sự. Bởi vì không ai dám chạm vào trung tâm của vấn đề. Họ sợ. Sợ rằng nếu kéo lớp màn quá mạnh, đằng sau không phải quái vật – mà là chính cái hệ thống họ tin tưởng đang cười vào mặt họ.

---

Tôi g.i.ế.c người không phải vì tôi cần. Tôi g.i.ế.c vì tôi có thể.

Tôi đã để lại dấu vết – có khi cả một cái tên đầy đủ. Nhưng điều họ không bao giờ hiểu là: dấu vết không quan trọng bằng câu chuyện đi kèm. Tôi có thể biến m.á.u thành nước hoa quả, d.a.o thành đồ chơi, và một xác c.h.ế.t thành bằng chứng ngoại phạm.

Tôi là người viết kịch bản cho từng hiện trường. Là người dựng sân khấu, chọn ánh sáng, rồi chui vào góc tối để vỗ tay.

---

Cảnh sát?

Họ đọc hồ sơ tôi viết. Họ ngồi họp phân tích chính những suy luận tôi cấy vào não họ. Họ dùng quy tắc pháp luật để đo lường một điều không tồn tại: nhân tính.

Tôi chưa bao giờ có thứ đó.

---

Đừng hỏi vì sao tôi không bị bắt. Hãy hỏi vì sao đến giờ này họ vẫn nghĩ tôi là người vô tội.

---

Khi còn nhỏ, tôi từng nhìn thấy một con mèo bị xe cán chết. Người ta hốt hoảng, la hét, chạy lại giúp. Tôi thì đứng đó, nghĩ: "Mình có thể làm lại cảnh đó bao nhiêu lần trước khi bị phát hiện?"

Không phải tôi biến thành quái vật. Tôi sinh ra đã là vậy.

---

Tôi là Nam. Tôi là hắn. Tôi là mọi cái tên từng đi ngang tai cảnh sát, rồi biến mất. Tôi là tiếng cười lẫn trong tiếng còi hú.

Tôi là kẻ đứng ngoài bản án – không phải vì tôi trốn tránh. Mà vì bản án đó không đủ sức gọi tên tôi.

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...