Kế Hoạch Báo Thù [...] – Chương 8

Nhưng mà…

Thì sao chứ?

11

Cuối cùng, phán quyết của tòa án đã được tuyên.

Bọn họ phải liên đới bồi thường cho tôi 1,2 triệu tệ — Chính là số tiền giá trị tương ứng với chỗ vàng bị họ đánh cắp.

Linh Linh thì gần như phát điên.

Cô ta đập bàn tung ra một xấp sao kê chuyển khoản — tổng cộng 1,5 triệu,

Toàn bộ là tiền trong ba năm qua cô ta bỏ ra để “tô vẽ” cho Lưu Ý.

Để xây dựng hình tượng cho hắn, cô ta phải làm hai công việc một lúc,

Dậy sớm thức khuya, làm như điên.

Nhưng vẫn còn cách xa cái gọi là “lương triệu tệ”.

Vì vậy, cô ta bắt đầu vay nặng lãi,

Thậm chí còn rút tiền mặt từ thẻ tín dụng.

Tại sao lại chọn đúng lúc này để lật bài?

Vì toàn bộ khoản nợ của cô ta… đã phát nổ.

“Trả tiền lại đây! Đó là mồ hôi nước mắt của tôi!” — cô ta gào lên, chỉ tay vào Lưu Ý.

Thẩm phán chỉ lạnh lùng liếc nhìn:

“Các người cấu kết lừa đảo, số tiền đó được tính là chi phí phạm tội, pháp luật không bảo vệ.”

Linh Linh cứng đờ người, đột nhiên hiểu ra —

Ngày ngày giăng bẫy, cuối cùng lại bị mổ mắt bởi chính con mồi.

Vì Lưu Ý có lỗi nghiêm trọng, nên 70% tài sản chung được phân cho tôi.

Còn nợ cá nhân của hắn, không liên quan đến tôi.

Tòa án phong tỏa toàn bộ tài khoản của Lưu Ý và Linh Linh,

Bán đấu giá tài sản dưới tên họ, để bồi thường đủ số vàng cho tôi.

Cùng lúc đó, tòa xác định Lưu Ý và Linh Linh phạm tội trộm cắp và lừa đảo, tuyên án:

Lưu Ý: 7 năm tù, phạt tiền 500.000 tệ.

Linh Linh : 5 năm tù, phạt tiền 300.000 tệ.

Còn tôi — cầm quyết định cưỡng chế thi hành án, rời khỏi tòa án không ngoảnh đầu.

Tôi bán sạch toàn bộ tài sản dưới tên Lưu Ý.

Ngay cả chiếc đồng hồ Rolex hắn quý nhất, tôi cũng không để lại.

Trước khi rời đi, tôi ghé qua trại giam.— Cũng nên cho họ chết một cách minh bạch, phải không?

Trong phòng thăm gặp, Linh Linh cô ta gầy rộc đi nhiều.

Vừa nhìn thấy tôi, cô ta lao vào như chó điên.

Móng tay cào lên mặt kính tạo ra âm thanh chói tai.

Cảnh sát lập tức đè cô ta xuống ghế.

Tôi lắc đầu, khẽ thở dài:

“Linh Linh à, mày đúng là chẳng tiến bộ chút nào.”

Cô ta gào lên chửi tôi, nói tôi độc ác, tính kế họ, nguyền tôi chết không tử tế.

Tôi chỉ mỉm cười, chậm rãi nói:

“Mày biết không?

Thật ra, tao phải cảm ơn mày.”

Cô ta khựng lại.

“Nếu không có mày, tao cũng chẳng thể thành công nhanh đến thế.”

Cô ta trợn trừng mắt, môi run rẩy:

“Mày… mày có ý gì?”

Tôi đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, đeo kính râm, định rời đi.

“À đúng rồi, để giới thiệu lại một chút.”

Tôi quay đầu lại, khẽ mỉm cười:

“Tao không họ Giang. Tao họ Lý.”

Sắc mặt cô ta lập tức đông cứng.

“Mày có thể không biết tao, nhưng chắc chắn mày biết—”

“Lý Thâm.”

Mặt cô ta tái mét như bị bóp chặt cổ, không thể thở nổi.

Lý Thâm —

Em trai cùng cha khác mẹ của tôi.

Cũng là người đã chết trong bệnh viện vì bị bọn họ gài bẫy “hớt tay trên”, cướp hết tiền chữa bệnh của bố tôi.

Sau tang lễ, đúng bảy ngày, Lý Thâm nhảy lầu tự tử từ toà nhà công ty họ.

Giờ đây, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Linh Linh qua lớp kính, tôi từ từ tháo kính râm xuống.

“Mày biết không?” – tôi nói nhẹ nhàng,

“Trước khi nhảy, Lý Thâm từng gửi tin nhắn cho mày.”

Đồng tử cô ta co rút dữ dội.

“Nó nói: tiền có thể không cần, chỉ xin mày trả lại viện phí cho ba tao.”

Tôi ghé sát kính, nhìn thẳng vào mắt cô ta.

“Và mày đã trả lời gì?”

Cô ta bắt đầu run rẩy, môi mấp máy không thành tiếng.

“Mày nói:

Muốn chết thì cút mà chết xa tao một chút.”

Lúc này, cán bộ trại giam đi đến ra hiệu hết giờ thăm gặp.

Tôi đứng dậy, liếc nhìn cô ta lần cuối:

“Cố tận hưởng ‘ngôi nhà mới’ đi.

Trên sân thượng ở đây… có lưới bảo vệ rồi đấy.”

Nhìn khuôn mặt vặn vẹo vì sợ hãi của cô ta, cuối cùng tôi cũng nở một nụ cười mãn nguyện.

“Ba năm rồi.

Món nợ này, các người… cuối cùng cũng trả đủ rồi.”

Nói rồi, tôi quay người rời đi, không ngoảnh đầu lại.

Bước ra khỏi cổng trại giam, gió xuân mang theo mùi cỏ mới mơn man thổi tới.

Tôi hít sâu một hơi, bấm gọi một dãy số quen thuộc.

“Chú Lý, cảm ơn chú.”

Giọng chú Lý vang lên rạng rỡ ở đầu dây bên kia:

“Con bé này, sắp đi rồi hả?”

“Vâng,” tôi ngẩng lên nhìn bầu trời xanh thẳm.

“Nơi này… chẳng còn gì đáng để níu giữ nữa rồi.”

“Ha ha,” giọng chú bỗng trở nên dịu dàng,

“Nếu bố con mà biết… chắc chắn sẽ yên lòng lắm.”

Tôi siết chặt điện thoại, tầm mắt hơi nhòe đi.

Tôi cúp máy, quay đầu lại nhìn bức tường cao lớn phía sau lần cuối.

Những tiếng gào điên dại, những lời nói dối tinh vi,

Những hận thù khắc cốt ghi tâm —

Đều đã bị cánh cổng sắt khép kín đó vĩnh viễn chôn vùi lại.

Tôi quay người, bước thẳng về bãi đậu xe.

Ánh nắng kéo bóng tôi dài ra.

Đã đến lúc… bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.

(Toàn văn kết thúc)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...